Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 26: Tuẫn theo trời



Mao Hành tuy tính tình ngay thẳng nhưng đã ngồi trên chiếc ghế quan đứng đầu Đại lý tự bấy lâu, không giống đám ngôn quan ở Khoa Đạo chỉ biết đem cái đầu mình ra đặt cược. Ông có sự nhạy bén chính trị, lúc này đã nhận ra đây không còn là vụ án có thể giải quyết ngay trước trống Đăng Văn nữa. Ngọc Lâm cần phải bị đưa đi, và đám đông vây xem cũng cần được giải tán.

Vương Sung vẫn còn đang thắc mắc một cách ngớ ngẩn về nét chữ trong thư, Mao Hành chẳng hơi đâu giải thích lợi hại cho hắn, chỉ quẳng bức thư vào tay Vương Sung, tay kia chỉ về phía đám đông đang tụ tập ngày một đông: “Vương chỉ huy sứ, trong vòng nửa canh giờ, phải đuổi hết đám người này đi.”

Nói xong, ông bỏ mặc Vương Sung, đón gió bước về phía Ngọc Lâm dưới chân trống Đăng Văn. 

Ngọc Lâm nghe thấy tiếng bước chân phía sau nhưng không ngoảnh lại, mãi cho đến khi Mao Hành thốt ra một câu: “Xích nàng ta lại.”

Nha sai Đại lý tự lập tức xông lên, lôi Ngọc Lâm từ dưới đất dậy.

Quan nô không cần phải đối xử tử tế, một sợi dây xích sắt quấn quanh cổ làm Ngọc Lâm lập tức thấy nghẹt thở, tiếp đó là gông nặng đè lên vai, ép nàng gần như không thể đứng thẳng. 

Mao Hành nhìn thẳng vào mắt Ngọc Lâm, trầm giọng hỏi: “Dùng giấy ngự phê để viết Hổ trảo thư, ngươi rút cuộc muốn làm cái gì?”

Ngọc Lâm khẽ ho một tiếng dưới gông: “Ta đã nói với ngài trước đó rồi, ta muốn cứu người.”

“Cứu người?”

Mao Hành hỏi vặn lại, rồi cao giọng mắng nhiếc: “Một danh triều thần, cơ yếu nội đình, một người chết có thể làm loạn cả triều cương, vậy mà bị ngươi đem ra để bảo hộ cho một đứa tiện dân…”

Ông vừa giận vừa cuống, lời lẽ dưới trống Đăng Văn không kịp phòng bị, thốt ra xong mới thấy đạo lý trong đó chẳng hề đường hoàng như mình tưởng.

“Đại nhân cũng cảm thấy lời này vô lý, đúng không?”

Vai Mao Hành khẽ run, thậm chí có chút không muốn nhìn thẳng vào mắt Ngọc Lâm. Ngọc Lâm vịn lấy gông, tiến lên một bước về phía Mao Hành: “Ta từng cùng ngài và Triệu Hà Minh tranh biện vô số lần. Ta nói ta không thích bề trên làm phép, núi lở đất nứt khiến sâu kiến phải hy sinh. Triệu Hà Minh lại bảo ta rằng, mọi công trạng vĩ đại trên đời này đều là những thiện quả tình cờ kết ra từ mảnh đất của d*c v*ng và tội lỗi. Mười năm qua, ngài ấy đưa ta đi xem khắp sự chìm nổi của quan trường, nóng lạnh của Lương Kinh, nhưng từ đầu đến cuối, ta không chấp nhận cái đạo lý đó của ngài ấy.”

Nàng nói rồi mỉm cười, ngoảnh lại nhìn chiếc trống Đăng Văn phía sau: “Giờ đây ta không còn tư cách tranh biện với mấy người nữa, ta cũng chẳng muốn biện nữa. Với tư cách là một quan tư pháp từng cao cao tại thượng, tùy ý định đoạt sự sống chết của sâu kiến, ta đã bị chính những đồng liêu của mình đưa lên hình trường. Ta đã chết một lần, ơn nghĩa xưa không cần phải báo nữa, luật đạo đức trong lòng ta cũng vì thế mà sụp đổ hoàn toàn rồi. Cho nên ta phản bội, ta đến để dạy cho đứa tiện dân trong miệng ngài cách đối phó với Triệu Hà Minh và chính bản thân ta năm xưa, dạy nàng cách cầu một cơ hội sống từ dưới bàn tay của chúng ta.”

Khi một người nữ nhân dùng chất giọng lạnh lẽo để thốt ra những lời tuyệt tình, nam nhân đa phần sẽ thấy chán ghét. Nhưng Mao Hành lại phải thừa nhận rằng, ngoài sự chán ghét, trong lòng ông còn có một tia sợ hãi.

“Chi bằng, các người hãy đến mà tuẫn táng cho tiện dân.”

“Câm miệng! Đừng có cuồng ngôn! Người đâu, đem người đi!”

Giọng Mao Hành đã bắt đầu run rẩy, nói xong liền muốn bỏ đi, nhưng giọng của Ngọc Lâm lại đuổi theo sau lưng: “Muốn đưa ta đi sao? Không dễ thế đâu.”

Mao Hành dừng bước, ngũ tạng như thiêu như đốt, xoay người quát tháo: “Hành động hôm nay của ngươi đã là cáo kiện vượt cấp, kẻ cáo kiện vượt cấp theo luật phải chịu năm mươi trượng. Ta nể ngươi còn trẻ, lại là một cô nương, cũng nể tình giao hảo nhiều năm với Triệu Hà Minh mà không trị tội ngươi tại đây. Nhưng ngươi đừng có quá quắt! Đừng tưởng rằng ngươi am hiểu Lương Luật là có thể xảo quyệt thoát khỏi Lương Luật…”

“Ta không nghĩ như vậy.”

Ngọc Lâm ngắt lời Mao Hành: “Ta biết kẻ cáo kiện vượt cấp theo luật phải chịu năm mươi trượng. Nhưng trong luât cũng có ghi, nếu tố giác tội mưu nghịch thì có thể miễn hình phạt này. Chùa Thiên Cơ hưởng đại tế Thái Lao, đốt chùa tội ngang với hủy hoại tế tự, làm tổn hại quốc tộ Đại Lương. Thứ ta tố cáo chính là đại tội mưu nghịch, theo luật ta không phải chịu trượng.”

Nói xong, nàng giơ hai bàn tay về phía Mao Hành: “Ta cũng không nên bị đại nhân đối xử thế này.”

Mao Hành sững sờ. Trước Trường An Môn, Vương Sung đã giải tán đám đông, ngoảnh lại thấy Mao Hành đứng trước trống Đăng Văn đối đầu với Ngọc Lâm đang bị xiềng xích đã lâu. Hắn không hiểu nổi đường đường là Đại lý tự khanh sao lại bị kìm kẹp đến mức này, liền sải bước tới định kéo Ngọc Lâm đi.

Ngọc Lâm loạng choạng mấy bước, nhìn về phía Mao Hành: “Đại nhân không lên tiếng sao?”

Mao Hành đau đầu như búa bổ, nhưng Ngọc Lâm dường như không định tha cho ông: “Đại nhân không sợ ta chịu hình mà không chết, rồi tố giác lên ngự tiền rằng Đại lý tự khanh không thông hình luật sao?”

Câu nói này đuổi tới từ chân trống, gân xanh trên trán Mao Hành giật nảy. Ông đột ngột xoay người nhìn Ngọc Lâm, lại bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng. Thân nàng đầy hình cụ dẫu không thể cử động, nhưng đứng trước trống lại có vẻ thanh thoát lạ lùng. Trong phút chốc, Mao Hành bỗng không nhớ nổi dáng vẻ của Ngọc Lâm ngày trước nữa.

Vương Sung ấn mạnh vai Ngọc Lâm, quát: “Tiện nô to gan, dưới phạm thượng mà không biết thu liễm, chỉ dựa vào câu hăm dọa Đại lý tự khanh này, bản quan có thể đánh ngươi một trăm roi. Lấy roi ra đây!”

“Vương chỉ huy sứ…”

Mao Hành vội can ngăn, nhưng Vương Sung sớm đã chịu đựng Ngọc Lâm đủ rồi. Hắn đón lấy roi ngựa từ thuộc hạ, đẩy Ngọc Lâm lùi lại một bước: “Giữ chặt ả tiện nhân này cho ta!”

Từ “tiện nô” đến “tiện nhân”, có vẻ từ sau mới thực sự làm Ngọc Lâm tổn thương. Sau khi vào ngục, nàng liên tục nghe thấy hai chữ này từ miệng những người khác nhau. Nó không đơn thuần là một danh xưng sỉ nhục, nó mang theo sự chán ghét, như bùn bẩn hôi thối dội lên váy áo nàng.

Phải, nó chỉ dội lên váy mà thôi.

Mắt Ngọc Lâm hơi đau, nàng dứt khoát nhắm mắt lại để ngăn nỗi bi thương bị hai chữ “tiện nhân” đâm thấu, thầm lặng chờ đợi cơn đau giáng xuống. Bên tai quả nhiên nghe tiếng roi xé gió, tiếp đó là tiếng nổ giòn khi roi chạm vào da thịt. Ngọc Lâm theo bản năng gồng mình lại, thế nhưng cơn đau dữ dội nàng dự tính lại không ập tới. Cùng lúc đó, bên tai vang lên một giọng nói nhàn nhạt.

“Nô tì của ta là tiện nô, vậy ta là tính là gì?”

Ngọc Lâm mở mắt ra, có người đã đỡ lấy nhát roi đó cho nàng.

“Trương… Trương chỉ huy sứ.”

Nhát roi đó quấn vào tay Trương Dược, Vương Sung rõ ràng có chút sửng sốt. Trương Dược vẫn chấp nhất vào câu hỏi vừa rồi: “Ta đang hỏi ngươi, Ngọc Lâm là tiện nô, vậy ta là tính là gì?”

“Chuyện này…”

Vương Sung cứng họng, nắm roi lúng túng nhìn Mao Hành. Trương Dược xoay cổ tay, giật phắt cây roi từ tay Vương Sung, nghiêng đầu hỏi: “Ta là tiện nhân?”

Một câu nói trực tiếp chặt đứt dòng suy nghĩ của Vương Sung, hắn đứng đờ ra tại chỗ, há hốc miệng.

Mao Hành thì đã đoán được Trương Dược sẽ nói thế, bên tai lại vang lên câu Trương Dược quỳ bên cạnh Ngọc Lâm mà nói: “Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết khó rửa sạch tội.” Ông không nhịn được đưa tay áo lau mặt, đỉnh đầu đau nhức từng cơn.

Ông không thích đối đầu với Ngọc Lâm, càng không thích đối đầu với nàng trước mặt Trương Dược. Bởi vị Chỉ huy sứ mặt đưa đám thường ngày giết người chẳng buồn nói lấy một câu này, hễ cứ ở trước mặt Ngọc Lâm là lời lẽ bỗng dưng nhiều hẳn lên, lại còn không màng sống chết của bản thân, nhát dao nào cũng tự đâm thẳng vào chỗ hiểm của mình.

Trương Dược xoay người nhìn Ngọc Lâm. Ngọc Lâm cũng mím môi ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Trương Dược bỗng phát hiện hốc mắt nàng hơi ướt.

“Bị mắng đến phát khóc à?” Hắn hỏi.

“Không có.” Nàng vừa nói vừa khẽ cử động bờ vai: “Bị gông đè đến phát khóc thôi.”

Trương Dược rút thanh bội đao bên mình ra, bảo Ngọc Lâm: “Qua đây.”

Vương Sung định nói gì đó nhưng bị Mao Hành giữ chặt, một tiếng: “Bỏ đi” kèm tiếng thở dài thốt ra, dập tắt ngọn lửa giận của Vương Sung.

Ngọc Lâm tiến về phía Trương Dược, đồng thời nàng cũng ngửi thấy mùi máu tanh trên tay hắn. Tay hắn chắc là bị thương rồi, nhưng hắn lại như không hề biết đau, vững chãi giơ đao lên, khều lấy chốt gỗ trên gông vai nàng.

“Nghiêng đầu sang phải.”

Ngọc Lâm làm theo, cổ tay Trương Dược khẽ hất, chốt gỗ tuột ra khỏi gông. Hắn lập tức đưa tay đỡ lấy gông gỗ đang nới lỏng cho nàng, rồi vung tay ném thẳng về phía Vương Sung.

“Về nhà.”

“Ta…”

“Ngọc Lâm, cô không buồn ngủ sao?”

Ngọc Lâm bấy giờ mới phát hiện quầng thâm dưới mắt hắn đen đặc. Trương Dược nói xong, quất roi xuống đất gọi Thấu Cốt Long tới, thành thục ôm lấy eo Ngọc Lâm, nhấc bổng nàng vào lòng. Ngọc Lâm đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy Trương Dược bế nàng. So với sự mong manh của nàng, thân xác này của Trương Dược như là đồng đúc sắt rèn, dường như giày vò thế nào cũng không hỏng. Mặt hắn lạnh, nhưng người hắn lại ấm áp. Dù thường mặc y phục đen nhưng phần cổ và mu bàn tay để lộ ra lại có làn da trắng trẻo, sạch sẽ.

Ở cạnh hắn một thời gian ngắn, Ngọc Lâm biết đồ lót trong hòm của hắn còn nhiều hơn thường phục. Hắn gần như tắm rửa mỗi ngày, dùng đậu để tắm cũng rất cầu kỳ. Chăn nệm trong quan tài được thay phơi thường xuyên. Hành sự đầy tội ác, nhưng lại cố chấp giữ cho thân thể sạch sẽ.

Phải, hắn chính là như vậy.

Ngọc Lâm là người thích thu mình lại, thích được bao bọc bởi lớp vải vóc sạch sẽ, nên nàng không bài xích quan tài của Trương Dược, cũng không bài xích thân thể này của hắn.

“Tại sao lại sỉ nhục chính mình?” Ngọc Lâm hỏi trong lòng Trương Dược.

“Sao?”

Ngọc Lâm ngẩng đầu, cái nàng thấy chỉ là cằm của Trương Dược, nàng mỉm cười lặp lại danh xưng đó: “Tiện nhân.”

Trương Dược cúi đầu: “Cô bị hai chữ này mắng đến phát khóc à?”

Ngọc Lâm không phủ nhận. Trương Dược đưa tay đưa Ngọc Lâm lên lưng ngựa Thấu Cốt Long, rồi nhấc chân nàng đặt vào bàn đạp.

“Tay, nắm dây cương. Chân, giẫm cho vững.”

Ngọc Lâm nhìn bàn tay mình, lại nghe Trương Dược bảo: “Thôi, ngồi vững là được, lát nữa ta dắt ngựa.”

Hắn nói xong liền ngẩng đầu: “Ta đi bàn giao với Đại lý tự. Cô là gia tì của ta, với tư cách nhân chứng, trước khi Pháp ti truyền cô lên công đường thẩm vấn sẽ do ta mang về quản thúc.”

“Quản thúc thế nào?”

“Tỷ tỷ ta đang ở nhà, cô nghĩ ta có thể quản thúc cô thế nào?”

Ngọc Lâm bị câu nói này làm bật cười, định nói gì đó thì nghe Trương Dược bảo: “Cười rồi thì đừng khóc nữa.”

Ngọc Lâm cúi đầu nhìn Trương Dược vẫn đang giúp mình chỉnh lại bàn đạp, một lần nữa gọi tên hắn: “Trương Dược.”

“Chuyện gì?”

“Ngài chưa trả lời câu hỏi của ta.”

Trương Dược chậm rãi buông cổ chân Ngọc Lâm ra, đứng thẳng người nhưng không ngẩng đầu.

“Vì ta không đặt nặng.”

Hắn nói đoạn dừng lại một chút, chỉnh lại vạt váy cho Ngọc Lâm, rồi tiếp: “Ta là kẻ có thể phải chịu thiên đao vạn quả bất cứ lúc nào. Trước khi chết bị vạn người phỉ nhổ, đối với ta cũng chỉ là lời chúc tiễn ta xuống địa ngục mà thôi. Tiện nhân thì đã sao, vốn dĩ ta đã chán ghét chính mình rồi.”

Nói xong, hắn vỗ vỗ đầu Thấu Cốt Long: “Đứng cho vững, người trên lưng mi không giữ nổi mi đâu.”

Ngọc Lâm nhìn những ngón tay bị thương của mình, con Thấu Cốt Long bên dưới như hiểu ý mà gật gật đầu.

Trương Dược bấy giờ mới buông dây cương, bước về phía Mao, Vương hai người.

Ngọc Lâm ngồi trên lưng ngựa, nhìn theo bóng lưng của Trương Dược, tinh thần khẽ xao động.

Nàng tự nhận mình là một người nữ nhân đáng ghét, thực tế cũng đúng là vậy. Sẽ chẳng có ai thích một cô nương không chịu khuất phục thế này, cũng chẳng có ai xót thương một nữ tử mưu toan đảo lộn thiên cương. Nhưng bản thân nàng lại vô cùng trân quý chính mình.

Còn Trương Dược, người mà hắn chán ghét dường như chỉ có bản thân hắn.

Thế này là cái gì? Duyên phận?

Ngọc Lâm không nghĩ như vậy, nàng chỉ nhớ lại quầng thâm dưới mắt Trương Dược vì thức trắng đêm viết chữ. Nghĩ đoạn, nàng không nhịn được cúi xuống v**t v* đầu Thấu Cốt Long. Thấu Cốt Long thế mà lại quay đầu phà ra một hơi nóng, rồi đưa cái mũi ẩm ướt nhẹ nhàng cọ cọ vào người Ngọc Lâm.

“Chủ nhân của mi gặp phải ta, đúng là có chút tạo nghiệp.”

Có lẽ vạn vật thực sự có linh, Thấu Cốt Long khẽ hí lên một tiếng trong mũi, coi như là tán thành với câu nói này của nàng.