Đỗ Linh Nhược thấy cảnh ấy, trong lòng phẫn uất nhưng cũng đành phải ngậm miệng.
Lời của Giang Huệ Vân vượt qua Ngọc Lâm đang quỳ, đuổi đến tận trước mặt Đỗ Linh Nhược: “Cậu tưởng ta và Hà Minh không vì nó mà dàn xếp hay sao?”
Nói đoạn, nàng nhìn về phía Ngọc Lâm, xót xa và oán trách đều lẫn trong tiếng nói: “Người này, đường đi đến tuyệt lộ cũng không quay đầu, thanh gươm kề tận cổ cũng chẳng nhận sai. Trên công đường thì bảo vệ một người không thể bảo vệ, trên hình trường thì cứu một người không thể cứu. Nay lại vẫn như thế này…”
Đến đây, nàng nghẹn ngào: “Con cứu không được Lưu thị, nên muốn cứu con gái bà ta, phải không?”
Ngọc Lâm gật đầu: “Phải.”
Giang Huệ Vân rưng rưng lệ cười một tiếng, lùi lại một bước, nhìn Ngọc Lâm mà đau đớn nói: “Trong mắt con, con gái Lưu thị là người, vậy lão sư của con thì không phải là người sao? Vì chàng từng tiễn con lên hình trường, nên con muốn đem nỗi nhục nhã này trả lại cho chàng?”
Ngọc Lâm tự răn mình phải tĩnh lặng nghe lời dạy dỗ, không được phản bác, nàng bèn dập đầu sát đất, nhắm mắt lại.
Giang Huệ Vân hiểu Ngọc Lâm, quỳ xuống trước mặt người khác chính là thái độ mà Ngọc Lâm đã đưa ra. Nàng sẽ không tranh biện, nhưng điều đó cũng có nghĩa là Giang Huệ Vân sẽ không nghe được lời nói thật.
“Trả lời ta!”
Giang Huệ Vân cao giọng.
Ngọc Lâm trước mặt khẽ nhíu mày, vẫn không mở miệng.
“Vậy để ta nói thay con.” Giang Huệ Vân nhìn chằm chằm đỉnh đầu Ngọc Lâm: “Con thấy bọn ta cây to rễ sâu, trong chốc lát này đây chưa thể chết được, nên bọn ta đáng bị con đem ra lợi dụng, xoay vần để cứu lấy một kẻ khác mà con cho là vô tội.”
Nói xong câu này, Ngọc Lâm thế mà lại gật đầu.
Đáy mắt Giang Huệ Vân vằn lên tia máu, giọng nói nghẹn ngào: “Hóa ra đúng là như vậy…”
Nàng thở dài một tiếng: “Ta không thể nói con sai, nhưng một Tiểu Phù như thế này, ta không còn nhận ra nữa rồi.”
Câu nói ấy đâm thấu tâm can Ngọc Lâm.
Nàng từ nhỏ không biết cha mẹ là ai, người đối tốt với nàng trên đời này chẳng bao nhiêu, nàng cũng không có quá nhiều ký ức thiếu thời tươi đẹp và ấp áp. Nhưng trong quãng thời gian nàng không biết trân trọng bản thân mình nhất, ỷ mình còn trẻ mà hao phí tinh lực, ăn uống tùy tiện, thì chính Giang Huệ Vân đã trân quý nàng.
Khoảng thời gian vui vẻ nhất trước kia của nàng, không gì hơn sau khi tan làm cùng Tống Ẩm Băng đến Triệu phủ, sư trò cùng mâm, giữa lúc thanh đàm mà húp một bát canh hầm gà chính tay Giang Huệ Vân nấu.
Nàng vốn là người kén ăn, có đôi khi ngay cả đồ ngự ban cũng không hợp khẩu vị, nhưng những món cơm nóng canh ngọt mà Giang Huệ Vân làm cho nàng lại tốt biết bao. Nguyên liệu tuyển chọn kỹ càng, mùi vị cân nhắc tới lui, đôi khi bận rộn cả ngày chỉ để nàng ăn thêm được một miếng rau, uống thêm một ngụm canh, giúp nàng dưỡng tỳ vị, điều dưỡng lại thân thể vốn đã tự tàn hại bấy lâu.
Chân tình không thể phụ.
Một khi con người đã được một người khác tận tâm chăm sóc, dù thời thế đổi thay, ký ức nơi khẩu vị và thân xác cũng chẳng thể tan biến.
Từ quan trường đến ngục tù, người khác nhiếc móc Ngọc Lâm vạn câu nàng cũng hiếm khi đau lòng, nhưng câu nói “Một Tiểu Phù thế này, ta không còn nhận ra nữa rồi” của Giang Huệ Vân dường như muốn lật đổ sạch sành sanh những ký ức trân quý ít ỏi trước kia. Ngọc Lâm biết nàng buộc phải cắt đứt với sư môn, nhưng nàng không nỡ rời xa Giang Huệ Vân.
“Ngọc Lâm.”
Giang Huệ Vân gọi thẳng cả họ lẫn tên, Ngọc Lâm lập tức ngẩng đầu.
Gương mặt Giang Huệ Vân lộ vẻ mỏi mệt, đáy mắt đầy sự thất vọng: “Có lẽ trong những ngày con ở trong phủ ngục, bọn ta thực sự đã làm con tổn thương quá sâu rồi.”
Lời vừa thốt ra, hai người im lặng nhìn nhau, cho đến khi Ngọc Lâm ho một tiếng, rồi cứ thế ho đến rút ruột rút gan, ho đến mức nước mắt trào ra.
Trương Mẫn tiến lên đỡ lấy cánh tay Ngọc Lâm, bao bọc nàng trong lòng, đồng thời ngẩng đầu nói với Giang Huệ Vân: “Giang phu nhân, chẳng phải ngài là người thương xót nàng nhất sao? Những ngày nàng bất tỉnh nhân sự, bọn ta đã nghĩ bao nhiêu cách để cứu nàng, nay nàng mới vừa có chút khởi sắc…”
Ngọc Lâm tựa vào lòng Trương Mẫn, cuối cùng cũng mở miệng nói với Giang Huệ Vân: “Là do con tự chuốc lấy.”
Giang Huệ Vân tiến lại gần: “Con nói gì?”
“Con nói con không xứng với sự thương xót của sư nương!” Để ép bản thân một phen, nàng cao giọng hơn: “Là do con đáng đời!”
Tiếng “đáng đời” ấy vang vọng trong sân, nơi góc sân vẫn còn đặt mâm hoa quả tươi mà Giang Huệ Vân mang đến.
Giang Huệ Vân đã nghe ra thái độ của nàng, vừa gật đầu vừa nói: “Được, ta hiểu rồi.”
Nói đoạn, nàng vén váy ngồi xổm xuống trước mặt Ngọc Lâm, ép Ngọc Lâm phải nhìn thẳng vào mình.
“Con sẽ không quay đầu lại nữa chứ?”
Ngọc Lâm gật đầu: “Không quay đầu.”
Trương Mẫn đứng bên cạnh không đành lòng: “Tại sao muội lại cũng là người không biết nhận lỗi thế này, lời qua tiếng lại như thế, để Giang phu nhân nghe thấy làm sao ngài ấy không đau lòng cho được.”
Giang Huệ Vân nhìn Ngọc Lâm bảo: “Cô không cần khuyên nó, nó là người như vậy.”
Nàng cười khổ: “Nay nó có thể nói với ta một câu ‘đáng đời’, xem như đã phơi bày hết ruột gan rồi.”
Trương Mẫn vỗ vai Ngọc Lâm: “Giang phu nhân, muội ấy không phải người cố chấp như vậy đâu.”
Giang Huệ Vân nhìn lại Trương Mẫn: “Trương Mẫn cô nương, cô mới chăm sóc nó được mấy ngày?”
Trương Mẫn á khẩu.
Giang Huệ Vân lại nhìn Ngọc Lâm: “Phản kháng đến chết là con đường duy nhất của con và con gái Lưu thị sao?”
Ngọc Lâm đáp: “Không phản kháng thì chỉ còn đường chết.”
“Đó là do con bướng bỉnh, hai người rõ ràng có thể…”
Ngọc Lâm đột ngột nâng giọng ngắt lời: “Rõ ràng có thể nhận tội cầu xin, có thể làm tì làm thiếp, hầu hạ chủ nhân, có thể sống lay lắt, xin ăn, cắn răng sinh con đẻ cái giữa vũng máu ư?”
Giang Huệ Vân bị những lời này làm cho đau nhói một cách vô cớ.
Tiếng của Ngọc Lâm lại lọt vào tai: “Có thể chứ, nhưng Triệu Hà Minh ngài ấy không dạy con những điều đó, con không biết làm…”
Nàng quỳ thẳng gối lên, trần tình: “Tình cờ có cơ hội đọc sách nhập sĩ, tổ sư gia nơi hạnh đàn dạy con phải vì dân lập mệnh, bảo hộ bách tính, báo gia báo quốc. Chuyện hầu hạ chủ nhân gì đó, con căn bản không biết làm!”
Giang Huệ Vân chau mày siết chặt tay, Trương Mẫn cũng vì lời này mà động lòng, nàng nhìn Giang Huệ Vân, nghẹn ngào: “Ta nghĩ… muội ấy nói không sai.”
Giang Huệ Vân cười nhạt thở dài một tiếng, sau đó nhắm mắt hạ quyết tâm, đột ngột xoay người, đẩy mạnh cánh cửa sau lưng ra.
Đám gia nhân Triệu phủ chờ ngoài cửa lập tức tiến lên đón, Giang Huệ Vân giơ tay ra hiệu bảo họ lui xuống, sau đó mới nói: “Sớm biết con tự nhận là do mình đáng đời, hôm nay ta cũng chẳng nên đến, để bị con coi khinh, thành trò cười trong mắt con.”
Nói xong, nàng ngẩng đầu thở dài một tiếng: “Nhưng mà, cũng phải.”
Nàng vịn vào khung cửa, lời nói ra như tự tay đâm mình một nhát: “Nữ tử làm quan có gì sai? Cởi áo che chở cho một người nữ nhân bị nhục nhã có gì sai? Cứu một đứa trẻ câm vô tội lại có gì sai? Ta oán hận, chẳng qua là vì ta thấy không cam tâm, một Tiểu Phù từng quấn quýt bên cạnh đòi ta nấu canh làm cơm, cuối cùng vì cứu người mà coi cả bọn ta là quân cờ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì đã sao? Bọn ta cây to rễ sâu, trong chốc lát quả thực chẳng chết ngay được, nhưng con…”
Giọng Giang Huệ Vân chua xót: “Nhưng con suýt nữa thì chết rồi… Tống Ẩm Băng và con gái Lưu thị cũng suýt nữa thì chết rồi. Thế nên con đối với bọn ta lấy oán báo ân thì đã sao? Ai bảo cái thế gian này, có kẻ đáng thương đến thế, lại được Thiếu ti khấu con rủ lòng thương. Ngọc Lâm, là Giang Huệ Vân ta tầm thường, con là một cô nương rất tốt.”
Nói xong câu này, nàng không cho Ngọc Lâm cơ hội lên tiếng, cũng không cho phép bản thân nán lại thêm mà bước ra khỏi cổng viện, lên thẳng xe ngựa, quyết tuyệt rời đi.
Xe ngựa đi xa, Đỗ Linh Nhược mới đến bên cạnh Trương Mẫn, cùng nàng đỡ Ngọc Lâm dậy, vừa nói với Ngọc Lâm: “Ta mà có cái miệng như cô thì tốt biết bao.”
Ngọc Lâm cười khẽ: “Ta thà lấy cái miệng của Đỗ bỉnh bút.”
Đỗ Linh Nhược trêu: “Lấy làm gì, để hầu hạ chủ tử vui vẻ sao? Cô vừa nói cô không biết làm mà.”
Trương Mẫn thở dài, khuyên nhủ: “Thôi, đừng đứng nơi đầu gió mà nói nữa, vào nhà đi.”
Trương Dược từ nha môn Trấn phủ ti trở về khi hoàng hôn đã cận kề.
Ánh tà dương phủ trước cửa nhà hắn, dưới nắng chiều ấy có một cô nương vận trên mình lớp lụa mềm đang ngồi đó, trên người vương đầy bóng lá xám xanh.
Trương Dược siết chặt dây cương, ghìm bước chân của Thấu Cốt Long chậm lại.
Đúng lúc nhà nhà đang nhóm lửa thổi cơm, trên đường khói tỏa nghi ngút, không có người qua lại, chỉ có tiếng móng ngựa của Trương Dược gõ lộc cộc lạnh lẽo trong buổi chiều hoàng hôn tĩnh mịch.
Tiếng móng ngựa dừng trước cửa nhà, cô nương đang bó gối trước cửa cũng ngẩng đầu lên.
Trương Dược ghìm cương để Thấu Cốt Long dừng trước mặt nàng, Thấu Cốt Long lập tức cúi đầu, đưa trán đến bên tay nàng.
Hôm nay nàng thực sự rất đẹp, y phục lụa mới may, phấn son trên mặt tinh tế, lại thêm hương thơm thanh nhã thoảng thoảng toả ra từ tay áo, nhìn thế nào nàng cũng nên có một tâm trạng không tệ.
Nhưng hình như nàng đang khóc.
“Cô sao vậy?” Trương Dược ngồi trên ngựa hỏi Ngọc Lâm.
Giọng nói sống sượng và lạnh lẽo như ngậm băng.
Ngọc Lâm ngẩng đầu, giả vờ như không có chuyện gì: “Để ta dắt ngựa cho, ngài vào nhà đi.”
Trương Dược xoay người xuống ngựa, liếc nhìn vào trong nhà, bếp đang nổi khói, rõ ràng nàng thừa dịp Trương Mẫn nấu cơm mà một mình lén trốn ra đây.
“Lau khô nước mắt rồi hãy vào.”
“Nước mắt? Ta có khóc đâu.”
Trương Dược bước tới trước mặt Ngọc Lâm. Hắn không mặc áo choàng Phi Ngư, chỉ mặc một bộ thường bào màu xanh đen, lót vải bông bên trong, tóc cột gọn nhưng không đội mũ miện, lặng lẽ đứng trước mặt Ngọc Lâm, thanh nhã như một cái bóng.
“Không lẽ cô bị Giang thị mắng đến phát khóc đấy à?”
Ngọc Lâm thoáng ngẩn người.
Vật cực tất phản là lẽ thường, nhưng Ngọc Lâm không biết Trương Dược người này là do tê liệt đến cùng cực mà sinh ra nhạy bén, hay là nhạy bén đến cùng cực mà sinh ra khờ khạo.
“Sao ngài đoán được?” Nàng lí nhí hỏi.
Trương Dược nhìn phần cổ trắng ngần để lộ ra ngoài của nàng, bình thản nói: “Giang thị hiểu cô và Tống Ẩm Băng, nay Triệu Hà Minh vì Hổ Trảo thư mà bị giam, sau khi nàng ta trách mắng Tống Ẩm Băng xong, nhất định sẽ tới hỏi cô. Vả lại…” Hắn ngừng một nhịp, lời thốt ra lại là: “Vả lại ta nghe nói cô cũng hay khóc lắm.”
Ngọc Lâm đứng dậy truy vấn: “Nghe ai nói?”
Trương Dược khoanh tay quan sát nàng: “Hôm nay ta đến Đại lý tự, điều tra toàn bộ hồ sơ vụ án khi quân của cô. Người bên Đại lý tự ghi chép rất tường tận, ngay cả việc cô khóc mấy tiếng dưới lằn roi hình trượng cũng viết rõ mồn một.”
Nói xong, hắn vứt roi ngựa, nghiêng mình vén áo ngồi xuống bên cạnh Ngọc Lâm: “Ngồi đi.”
Ngọc Lâm nghe lời ngồi xuống, hai cái bóng một cao một thấp cùng đổ dài dưới ánh hoàng hôn trống trải, Thấu Cốt Long đi dạo quanh quẩn bên cạnh họ.
Trương Dược nhìn cái bóng của chính mình, tiếp tục nói: “Cô rất bình tĩnh, luật lệ thuộc lòng, dẫn chứng chuẩn xác khi biện hộ, khó nhằn đến mức khiến Đại lý tự khanh cũng phải chán ghét.”
Ngọc Lâm ho một tiếng, cúi đầu lầm bầm: “Đại lý tự viết bậy bạ gì không biết…”
Trương Dược cười khẽ, nghiêng mặt nhìn nàng: “Nhưng trên công đường, cô cũng khóc chẳng ít đâu.”
Ngọc Lâm biện bạch: “Đã bảo đó là do Đại lý tự viết bậy để bôi nhọ ta, đừng có tin.”
Trương Dược quay sang nhìn nàng: “Tại sao lại không tin? Người ta hay khóc cũng đâu phải chuyện gì đáng xấu hổ.”
Ngón tay Ngọc Lâm bấu chặt lấy cánh tay mình, lớp lụa mềm hằn lên những nếp nhăn, nàng dường như cũng thấy ngón tay hơi đau, nhưng lòng nàng lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Ừm, cũng đúng.”
Trương Dược cúi đầu nhìn những ngón tay đang bấu víu vào nhau của Ngọc Lâm, định nói một câu an ủi.
Tiếc rằng đầu óc và cái miệng rõ ràng đã sớm ruồng bỏ chủ nhân của chúng, hắn rõ ràng là có lòng tốt khuyên người, nhưng thốt ra lại là: “Hay là ta nhìn cô khóc nhé?”
Ngọc Lâm ngẩn ra, có chút không thể tin nổi mà nhìn Trương Dược.
Trương Dược lại mang vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang đùa giỡn với nàng.
Ngọc Lâm không nhịn được mà bật cười, nghiêm túc trả lời: “Ta khóc không ra.”
“Sao có thể?”
“Hả?”
“Đối diện với ta, là người thì ai cũng phải khóc ra được cả.”
Ngọc Lâm bất lực lắc đầu: “Trương Dược, không biết khuyên người thì cũng không cần gượng ép.”
“Tôi đâu có khuyên cô.” Trương Dược hận cái miệng mình tuy vụng về nhưng lúc nào cũng nhanh hơn não, nói xong phải mất nửa ngày mới biết hối hận.
“Chuyện của cô ta chẳng muốn quản chút nào, ta chỉ muốn giải quyết cái đống rắc rối mà cô chuốc cho Bắc trấn phủ ti thôi.”
Câu này vẫn là cứng rắn, hiếm khi Trương Dược nói ra một cái là đã hối hận ngay.
Nhưng đã muộn mất rồi, hắn đành ngượng ngùng đứng dậy, toan bước đi thì Ngọc Lâm phía sau lại bật cười thành tiếng.
Trương Dược dừng bước, ngoảnh lại thấy nàng vừa cười vừa chống cằm nhìn về phía áng mây chiều nơi chân trời, đôi hoa tai bằng ngọc va vào nhau lanh lảnh.
“Ngài thật lợi hại.”
Trương Dược nghẹn lời, hồi lâu sau mới hỏi: “Cô nói nhăng cuội gì thế?”
Dưới bóng hoàng hôn, Ngọc Lâm đứng chắp tay sau lưng: “Ta nói thật với ngài, hôm nay ta thực sự rất buồn, người sư nương mà ta kính trọng nhất không cần ta nữa rồi.”
Nàng giơ tay, nhẹ nhàng vung về phía chân trời, cao giọng nói: “Trời đất mênh mông, chỉ còn mình ta thôi. Nghĩ đến là muốn khóc, nhưng lại không dám khóc, sợ rằng hễ khóc một cái là ta sẽ hoàn toàn hối hận mất.”
Trương Dược không biết nói gì, nhưng cũng không muốn để lời của Ngọc Lâm rơi tõm xuống đất, bèn “ồ” lên một tiếng đầy gượng gạo.
Ngọc Lâm tiến lại gần hắn vài bước: “Nhưng giờ lòng ta thấy dễ chịu hơn nhiều rồi.”
Lời này của nàng là ý gì, là đang cảm ơn Trương Dược hắn sao?
Trương Dược không tìm thấy câu trả lời trong mắt nàng, cũng chẳng dám hỏi, đành vừa nghiêng người né tránh ánh mắt nàng, vừa lảng sang chuyện khác.
“Ta nói lại lần nữa, con gái Lưu thị ta không muốn giam nữa, tử cục của Hứa Tụng Niên và Triệu Hà Minh nên được giải rồi.”
“Ta biết.”
Câu chuyện quay về chuyện chính, Trương Dược rõ ràng không còn cứng nhắc như trước, khoanh tay tựa lưng vào cửa, bình thản nói: “Ván cờ này một khi không giải được cho êm, kẻ đáng chết sẽ chẳng thiếu một ai đâu.”
“Yên tâm.” Ngọc Lâm vén lọn tóc bị gió thổi loạn bên tai: “Ta sẽ không để ngài phải thấy quá ghê tởm đâu.”
Trương Dược bất giác nhếch môi.
Đỗ Linh Nhược thò nửa cái đầu ra ngoài sân, gọi hai người: “Bánh Phong Tiêu làm xong rồi, hai người có ăn không?”
Ngọc Lâm ngoảnh đầu đáp một câu: “Vào ngay đây.”
Nói xong nàng quay lại bảo Trương Dược: “Ngày Hội ấp* của Nội các vào hôm mười lăm, ta muốn đến Thần Vũ Môn.”
*Ngày Hội ấp hiểu nôm na là ngày các quan Nội các vào triều hội họp, hành lễ chào nhau rồi nghị sự.
“Tìm mắng hay tìm chết?” Trương Dược buột miệng nói mà không kịp nghĩ, ngẩng đầu thấy Ngọc Lâm mắt chứa ý cười lặng lẽ nhìn mình, sống lưng hắn bỗng thấy tê rần, hắn đứng thẳng người rũ tay xuống, hắng giọng một cái: “Có lời thì nói thẳng đi.”
“Tay ta vẫn chưa cưỡi ngựa được.”
Trương Dược lại ho một tiếng, chỉ hận lúc này não nhanh miệng chậm, những lời chẳng hay ho gì cứ nghẹn trong họng nửa ngày mới được hắn ném ra một cách sống sượng: “Ta dắt ngựa cho cô.”