Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 33: Tai đỏ bừng



“Ngươi nói xem… nàng ta chỗ nào giống kẻ điên cơ chứ…”

Một tiếng nghi vấn lọt vào tai, đột ngột kéo phăng dòng suy nghĩ của Ngọc Lâm trở lại.

Vẫn là ở Trường An Hữu Môn.

Phía tây, tro tàn từ chùa Thiên Cơ vốn đã cháy liên miên chín ngày đêm đến nay vẫn còn bay lơ lửng những ‘tro xương’. Tuyết sạch trước cửa hòa cùng bụi đen từ xa tới, vấy bẩn lẫn nhau, rớt trên chiếc thường bào nhạt màu mà Trương Dược đưa cho nàng, trông như những nét mực nhạt nhòa điểm xuyết.

Ngọc Lâm vẫn quỳ hướng về phía tây, trước mặt là các Tư vụ quan của Hình bộ, sau lưng là đám đông đang bàn tán xôn xao.

Nàng bắt buộc phải trở thành một ả điên rồi, để kết thúc ngay giữa phố ván cờ mà nàng đã bày ra cho Thượng thư Hình bộ và Chưởng ấn Ti Lễ Giám.

Nhưng một nữ tử phát điên thì rốt cuộc sẽ trông như thế nào?

Ngọc Lâm nhắm mắt lại, hiện ra trước mắt nàng là người nữ nhân quỳ trong đình viện thanh nhã, gào khóc thê lương với nàng năm ấy. Trong một khoảnh khắc, Ngọc Lâm đã định bắt chước biểu cảm và lời nói của bà. Tuy nhiên, ý niệm đó vừa nảy ra đã dập tắt ngay lập tức.

Nàng thực sự cảm thấy một nỗi chẳng đành.

Hai vị Tư vụ quan của Hình bộ nhìn đám đông không ngừng tụ tập lại, lòng đầy lo lắng.

“Trong bộ chẳng phải đã đưa xuống văn thư nói nàng ta điên rồi sao? Nay cứ không nói không rằng, chẳng khóc chẳng náo thế này, chỗ nào giống một ả điên?”

“Ai bảo không phải chứ. Hôm nay lúc ta đưa nàng ta đi từ nhà của vị Chỉ huy sứ Trấn phủ ti kia đã thấy nghi hoặc rồi. Làm gì có ả điên nào lại chịu phục tùng đến mức này.”

Hai người nhìn nhau, định nói lại thôi.

Họ thấy không đành lòng, dẫu sao cũng từng là đồng liêu. Thiếu ti khấu năm nào đối với bằng hữu đồng trang lứa luôn lễ độ, dốc hết tâm can, cả bộ ai mà không biết. Họ thực chất không muốn ép nàng, thậm chí còn muốn che chở nàng khỏi những ánh mắt soi mói, vì vậy lúc này trong lòng thầm mong gió tuyết hãy thổi mạnh hơn nữa, giúp nàng xua tan đám đông ở thành Lương Kinh này đi.

Thế nhưng, Trường An Hữu Môn đóng băng lạnh giá, ngay cả mặt trống Đăng Văn cũng bị bụi bay táp vào phát ra những tiếng vang khe khẽ. Đám đông vẫn không có ý định tản ra. Thậm chí bắt đầu có kẻ ôm tâm tư riêng mà bàn tán về y phục và dung mạo của nàng.

Bởi cái ngày bị đưa đi bồi trảm ở miếu Bì Trường, nàng mặc bộ tù phục rách rưới, bụi bẩn lem luốc trên mặt, tóc dài che khuất dung nhan. Lại thêm có hình đài ngăn cách nên nhìn không rõ thực hư. Nay nàng vận đồ màu giản dị, tóc búi trâm gai, mặt mày sạch sẽ, thậm chí còn điểm chút son môi nhạt.

Lúc cúi đầu hay ngước mắt, tự có một phong thái thanh tao thoát tục.

“Ê, thấy chưa? Nàng ta đẹp thật đấy.”

Một câu khen mà như không khen lọt vào giữa những tiếng nghị luận. Ngọc Lâm khẽ nhún vai, ngẩng đầu định nhìn rõ kẻ vừa nói, hiềm nỗi tuyết rơi quá dày, mà mắt nàng lại thực sự không tốt.

Tiếng người vì câu nói này mà hơi lắng xuống, rồi có kẻ tiếp lời: “Nói vậy, đúng là thế thật, trông cũng ra dáng lắm, hèn gì vị kia…”

Kẻ nói chuyện rõ ràng không dám mạo muội nhắc đến Trương Dược, giọng nói nghẹn lại trong gió tuyết, lập tức bị vô số lời bàn tán khác che lấp.

“Gia chủ nuôi nàng ta tốt thật đấy.”

“Nhìn cái vòng eo kia, làn da kia… chậc chậc…”

“Nàng ta mặc cái gì trên người thế, nhìn thì nhạt màu, nhưng nhìn kỹ xem, sao giống như bằng lụa lĩnh vậy.”

Hai vị Tư vụ quan đứng sát vai nhau chắn trước đám đông, nhưng căn bản không ngăn nổi những ánh mắt đủ loại sắc thái xung quanh, đành thấp giọng bàn bạc: “Xử trí thế nào đây? Có cần đưa nàng ta lên công đường Hình bộ để chất chứng lại, rồi thẩm vấn…”

“Dĩ nhiên là không được! Trên mặt thì bảo đưa nàng ta về Hình bộ thụ thẩm, nhưng thực chất là để nàng ta ra đây thị chúng. Để thiên hạ thấy nàng ta điên rồi thì vụ án của Hình thư đại nhân chúng ta mới mất đi người tố cáo đầu tiên, mới có thể thoát vây từ nội đình. Ngươi nghìn vạn lần đừng có làm càn.”

“Nhưng người này rõ ràng không điên, mà án lại hủy, chuyện này ở thành Lương Kinh…” Vị Tư vụ quan đang nói bỗng khựng lại, nhìn đám đông đen kịt người, bùi ngùi thở dài: “Liệu có nói xuôi được không?”

Dứt lời, giữa tiếng bàn tán bỗng vang lên một tiếng cười, giọng tuy yếu ớt nhưng lại được gió đưa đi rất xa.

Ngọc Lâm một tay chống xuống tuyết, lảo đảo đứng dậy, bước lên phía trước vài bước. Nha dịch Hình bộ lập tức định tiến lên giữ lấy, nhưng bị hai vị Tư vụ quan lên tiếng ngăn lại: “Không cần áp giải nàng ta!”

Tiếng bàn tán từ gần đến xa dần dần lắng xuống trên Trường An Hữu Môn. Tất cả ánh mắt đều hội tụ lên người Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm bước về phía đám đông, một tay vịn vào binh khí đang ngăn cản dòng người, nghênh đón gió tuyết, nhìn vào ngàn vạn gương mặt ngây dại trước mắt mà hỏi: “Các người nhìn cái gì? Hả? Rướn dài cổ, trợn tròn mắt, rốt cuộc là nhìn cái gì?”

Nàng vừa nói vừa bấu chặt vào binh khí của nha dịch, cố sức rướn thân mình về phía đám đông. Những kẻ đứng phía trước không tự chủ được mà lùi lại vài bước, đám đông phía sau chen chúc nhau như sóng vỗ mà dạt ra.

Ngọc Lâm nhướn đôi vai gầy guộc, kiễng chân lên, đôi mắt hạnh lúc này cười như trăng khuyết, nàng gào lên, chẳng màng giọng nói như bị xé rách, cười một cách điên cuồng: “Ta ăn của ngon vật lạ trong thiên hạ, lĩnh bổng lộc của triều đình, rồi ném cả ngàn vàng trong những nơi Tần lâu Sở quán…”

*Tần lâu Sở quán: lầu xanh, kỹ viện, nơi ăn chơi phong lưu.

Nàng giơ tay phất mạnh vào không trung: “Chỉ vì để ngắm nhìn những hồng nhan eo thon ấy… Nếu hết tiền, không trả nổi tiền bao kỹ thì ta còn có thể dựa vào bộ quan phục trên người này, chạy chọt cửa nẻo các ngục ti nha môn Lương Kinh, để thỏa mãn lòng tham… thỏa mãn cái thân xác ** này của ta!”

Đám đông ngẩn ngơ. Còn nàng hét xong những lời này thì gập người xuống, cười lên nắc nẻ.

“Nàng… nàng ta đang nói cái gì thế?”

“Điên rồi… điên rồi… đúng là điên thật rồi…”

“Ả còn tưởng mình vẫn đang làm quan… tưởng mình vẫn là thân nam nhi sao?”

“…”

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không biết từ đâu truyền đến một giọng nữ nhỏ nhẹ: “Nhưng những lời này nói ra, sao mà…”

Nàng ta không dám nói tiếp, nhưng Ngọc Lâm đã tiếp nốt nửa câu sau trong lòng: “Sao mà khó nghe đến thế.”

Như thế này đã là khó nghe rồi sao?

Ngọc Lâm mím môi. Thực ra nàng vẫn không biết giả làm một người điên, hay nói đúng hơn, nàng không muốn giả thành một ả điên, không muốn trở thành một kỳ quan trong gió tuyết Lương Kinh để bị chiêm ngưỡng và bình phẩm.

Thế là nàng chọn tin vào câu nói bậy kia của Trương Dược.

“Người điên rốt cuộc trông thế nào, phải đi đứng ngồi nằm ra sao, phải nói chuyện thế nào, hay nên nói những lời gì?”

“Nữ nhân điên chẳng khác nào những kẻ bậc sĩ đại phu bị đặt dưới tấm kính chiếu yêu. Loạng choạng bước đi, miệng buông toàn lời lẽ dơ bẩn.”

Quả nhiên, con người ta nếu muốn chết rồi thì nói lời nào cũng thấy sướng miệng.

Có điều, “loạng choạng bước đi” Ngọc Lâm học theo thì dễ, nhưng khoản “lời lẽ dơ bẩn” kia, đối với một người mười năm đọc sách thánh hiền, mười năm học luật Đại Lương như nàng, đến đây đã là cạn vốn rồi.

Nam tử sau khi điên rốt cuộc sẽ sỉ nhục bản thân họ như thế nào?

Ngọc Lâm mượn tiếng cười để vắt óc suy nghĩ, cuối cùng trong đầu hiện lên chính là câu nói của Trương Dược trên công đường Đại lý tự ngày ấy, khi hắn lạnh lùng quỳ bên cạnh nàng: “Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội.”

Vị quan đứng đầu của Trấn phủ ti quỳ dưới công đường khi ấy, cái vẻ ‘nản’ đến mức thản nhiên. Đám quan lại ngồi trên công đường thì đỏ mặt tía tai, ai nấy như ngồi trên đống lửa. Cảnh tượng nực cười ấy, đến nay Ngọc Lâm vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Ngay giờ phút này, nàng quyết định để Trương Dược đang ở tận trong hình phòng của Trấn phủ ti đích thân dạy nàng.

Trương Dược không hề hay biết người nữ nhân hắn cứu đang tính toán điều gì trước trống Đăng Văn. Lúc này hắn vừa từ hình phòng đầy mùi máu tanh bước ra, xuống ngoại đường rửa tay.

Nước nóng hổi cũng không cách nào làm ấm nổi những ngón tay cứng đờ của hắn, nhưng đôi tai hắn lại nóng lên từng hồi.

Lý Hàn Chu đứng bên cạnh Trương Dược, nhìn đôi tai đỏ rực của hắn, không nhịn được hỏi một câu: “Chỉ huy sứ, dùng đá lạnh không?”

Trương Dược đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ lạnh lùng hỏi: “Cái gì?”

Lý Hàn Chu do dự một lát rồi cuối cùng cũng nói: “Tai của ngài… sắp cháy bùng lên rồi kìa.”

Trương Dược hơi khựng lại, giơ bàn tay vẫn còn lạnh giá lên nặn tai mình một cái. Quả nhiên là nóng lạnh giao thoa.

“Chỉ huy sứ, để ta đi lấy đá.”

“Không cần.”

Trương Dược lau sạch ngón tay, cởi bỏ quan bào trên người. “Đến giờ tan làm thì cứ tan làm đi.”

Lý Hàn Chu cười bảo: “Hầy, Chỉ huy sứ đều lấy ti nha này làm nhà, kẻ làm thuộc hạ như ta dĩ nhiên nên…”

“Ta không mượn ngươi học theo ta cái tính này.”

Có giống được không? Trương Dược thầm nhủ, hắn là vì không có chỗ mà ngủ. Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được lườm Lý Hàn Chu một cái, tháo tú xuân đao, khoác áo choàng bước ra ngoài nha môn.

Lý Hàn Chu đuổi theo hỏi: “Chỉ huy sứ, ngài còn quay lại không?”

Trương Dược sải bước mỗi lúc một nhanh, vừa đi vừa nhìn trời: “Ta không quay lại nữa.”

Hắn phải đi đón Ngọc Lâm. Chuyện này nói ra thì cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, nhưng Trương Dược cứ cảm thấy, lúc này dù chuyện có lớn bằng trời cũng chẳng giữ chân hắn được.

Lý Hàn Chu đuổi theo vài bước: “Vậy… còn con gái Lưu thị…”

Trương Dược phất tay: “Tháo hết xiềng xích, lấy nước sạch cơm trắng hầu hạ, ngày mai là phải thả rồi.”

“Thế còn cái người đang khóa trong hình phòng kia…”

“Ngươi tiếp tục thẩm vấn đi.”

“Rõ…”

Trong lúc nói chuyện, Trương Dược đã đi ra tới phố trước nha môn. Gió tuyết thổi qua, mặt hắn lập tức lạnh buốt, thế nhưng đôi tai kia lại như dán vào than nóng, càng lúc càng bốc cháy dữ dội.

Hắn phi người lên ngựa, không nhịn được liếc nhìn tai con Thấu Cốt Long. Thật là gặp ma rồi, con chiến mã này dường như cũng có cảm ứng, đôi tai dài dưới đám bờm cũng cháy đỏ rực.

Sao mà không cháy cho được?

Trước trống Đăng Văn, nàng nô tì của hắn đã đem vị gia chủ này ra bán sạch sành sanh rồi.

Hiềm nỗi ngày hôm nay gió thổi vừa cao vừa xa, cái câu mà hắn từng nói trước mặt Mao Hành và Ngô Lũng Nghi: “Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội.”, nay thốt ra từ miệng một nữ tử, truyền khắp cả Trường An Hữu Môn.

Trước trống Đăng Văn, Ngọc Lâm mặc kệ sự che chở của các đồng liêu cũ, đối diện với đám đông Lương Kinh, hết lần này đến lần khác hét lên: “Nay không ăn bổng lộc thiên gia, không mặc quan phục, không chức tước cũng chẳng bạc tiền… chỉ dám lên miếu Bì Trường! Đến trước trống Đăng Văn! Trêu ghẹo ả điên trước giờ hành hình để tạm thỏa tư dục, ta đây… hành vi của ta đây như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội! Ta đây! Hành vi của ta đây như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội.”

Câu cuối cùng này, tiếng sau cao hơn tiếng trước. Vừa lọt vào tai đám đông đứng xem, vừa như vả vào mặt bọn họ. Nhất thời như bị người ta nhổ vào mặt.

Sau vài lượt, những kẻ chen lấn phía trước đã bắt đầu đỏ mặt tía tai, tìm cách lui ra xa.

“Chưa thấy nữ nhân nào điên… điên như ả ta, cái này… cái này phải bịt miệng lại, trói chân trói tay ném vào đống tuyết này mới đúng!”

“Thôi đừng nói nữa, ngươi lại quên nàng ta là người của ai rồi à.”

Mọi người vừa chột dạ vừa lạnh gáy, dần dần có người nói: “Ta không nghe nổi nữa. Đi thôi đi thôi, tản đi thôi…” Nói xong liền xoay người rẽ đám đông lùi ra sau.

Người phía trước lùi thì người phía sau dĩ nhiên cũng theo đó mà tản ra bốn phía. Trường An Hữu Môn khô lạnh, chẳng mấy chốc chỉ còn lại những mảng dấu chân đen kịt trên nền tuyết.

Ngọc Lâm vẫn chưa ngừng tiếng, nhưng cổ họng đã khản đặc, người cũng đã sớm kiệt sức, rũ vai gập lưng ngồi bệt xuống tuyết. Nàng yếu ớt lặp đi lặp lại câu nói ấy: “Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội…”

Hai vị Tư vụ quan kẻ trước người sau đứng trước mặt nàng, cúi đầu nhìn tình cảnh của nàng, vừa có lòng thương xót, vừa có sự kinh ngạc.

Một người khẽ nói: “Vụ án của Hình thư có thể hủy được rồi.”

Người kia “ừm” một tiếng.

“Nhưng sao cứ thấy trong lòng không dễ chịu chút nào. Nàng ta… tính sao đây?”

“Nàng ta là quan nô, xem gia chủ của nàng ta có muốn đón về không thôi.”