Đám người Hình bộ đã rút hết, người xem náo nhiệt cũng dần tản đi. Ngọc Lâm bị bỏ lại một mình nơi Trường An Hữu Môn.
Trời quá lạnh. Sau nửa ngày gắng gượng, nàng đã sớm kiệt sức, nhưng nàng không thể cứ ngồi thẫn thờ mãi trên tuyết. Nàng lảo đảo đứng dậy, một mình bước đi trên phố chính, miệng vẫn lẩm bẩm câu nói: “Hành vi của ta như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội.”
Lúc này người đi đường chẳng ai muốn vây xem nàng nữa, hễ thấy nàng là ai nấy đều chỉ trỏ rồi né tránh từ xa. Ngọc Lâm men theo con đường hướng về phía tây, tìm đường cũ để chậm rãi trở về nhà. Nhưng mắt nàng thực sự không tốt, gió tuyết vừa lớn, trước mắt liền như có sương mù dày đặc bao phủ.
Khi tiếng vó ngựa Thấu Cốt Long gõ nhịp trên nền tuyết phố chính, nàng cũng mới chỉ vừa đi qua Trường An Hữu Môn không xa.
Trương Dược đến, quan bào trên người đã cởi bỏ, bên ngoài bộ đạo bào màu nâu khoác một chiếc áo choàng bằng lụa vũ đoạn* mới tinh. Gió thổi tung vạt áo, che khuất người trên ngựa, trông như một đám mây đen nhẹ tênh lướt qua phố chợ Lương Kinh. Ngựa đến trước mặt Ngọc Lâm thì tung vó hí dài, khiến người đi đường không khỏi ngoái nhìn.
*Loại vải vũ đoạn có kết cấu dệt chéo, bề mặt mịn và bóng như vải satin, thường được dùng để may áo choàng hoặc làm lớp lót bên trong áo ngoài. Vào thời Minh – Thanh, loại vải này được đưa vào chế độ trang phục của triều đình, dùng làm áo mưa và mũ mưa.
Ngọc Lâm đứng khựng lại, ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên nàng thấy là bốn vó ngựa đang đi quanh quẩn, rồi rất nhanh tiếng vó dừng lại, đầu con ngựa cúi xuống sát nàng, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt. Ngọc Lâm đưa tay ra, mỉm cười v**t v* sống mũi Thấu Cốt Long, con ngựa ấy liền thuận thế tựa mặt vào vai nàng.
Trên đường phố Lương Kinh người qua kẻ lại không ngớt, một ả điên lảo đảo, trước mặt ả là một con ngựa tốt đang cúi đầu, và trên lưng ngựa là một người nam nhân không nhìn rõ mặt, chỉ thấy đôi tai đỏ bừng… Dưới sự tương phản ấy, nhìn từ xa đẹp tựa một bức tranh.
“Cô tưởng tự mình có thể đi bộ về được sao?”
Người trên ngựa lên tiếng hỏi, giọng lạnh buốt như vừa ngậm một ngụm tuyết. Tâm trạng Trương Dược hôm nay nói không tốt cũng chẳng phải xấu, nhưng chính nhờ cái sự nóng hừng hực nơi đôi tai kia mà hắn hiếm khi cảm nhận được một chút thực tại của việc bản thân còn sống. Giữa da thịt xương cốt bỗng trỗi dậy một chút sinh khí đã lâu không có, khiến ý niệm muốn chết của hắn tạm thời tan biến. Ngay giờ phút này, hắn bỗng rất muốn thấy Ngọc Lâm phải chịu lép vế trước mặt mình một lần.
Thế nhưng Ngọc Lâm ở dưới ngựa lại thản nhiên ngẩng đầu, nàng nhìn không rõ, duy chỉ có đôi tai đỏ rực của Trương Dược là lọt vào mắt nàng. Trương Dược không tự chủ được mà nghiêng đầu né tránh, còn Ngọc Lâm dường như khẽ cười một tiếng.
Lúc này nàng chưa nói gì cả, vậy mà Trương Dược đã phải chịu cái sự lép vế lớn nhất trong hơn hai mươi năm qua của mình.
“Cô nhìn cái gì…”
“Chẳng phải ta đã đợi được gia chủ đến rồi sao?”
Chỉ bằng một câu nói ấy, Trương Dược đã bị kéo xuống khỏi lưng ngựa.
Ngọc Lâm ngồi nghiêng trên lưng ngựa, Thấu Cốt Long dưới sự dắt dẫn của Trương Dược từng bước dẫm lên tuyết thật vững chãi.
“Ảnh Liên vẫn ổn chứ?”
“Chưa chết.”
“Ngài không biết nói năng tử tế một chút sao?”
Trương Dược đứng khựng lại, ngẩng đầu nhìn Ngọc Lâm trên ngựa: “Đây là lời tốt đẹp nhất mà kẻ thuộc diện phạm nhân có thể nghe được từ miệng ta rồi.”
Ngọc Lâm nghe xong, cụp mắt “ừm” một tiếng, ngón tay khẽ siết chặt dây cương.
“Cảm ơn ngài.”
Trương Dược sững sờ, trên gương mặt vốn u ám lạnh lùng, đôi lông mày bỗng giật mạnh một cái.
“Cảm ơn ngài đã lấy giúp ta giấy ngự phê, viết thay ta bức Hổ Trảo thư, cảm ơn ngài đã giúp ta cứu mạng Lưu Ảnh Liên.”
Giọng nàng rất nhẹ, hơi thở cũng cực yếu. Nhưng Trương Dược ở ngay dưới ngựa nên vẫn nghe rõ mồn một. Con Thấu Cốt Long chẳng biết giữ ý tứ gì, cứ dụi dụi cái mặt vào má Trương Dược. Chẳng hiểu sao, con súc vật vốn là chiến mã cung cấp cho kỵ binh Đại Lương này, sau vài lần chở Ngọc Lâm thì tính khí lại càng lúc càng đỏng đảnh. Trương Dược có chút ghét bỏ mà gạt đầu con ngựa ra.
Đúng lúc đó, mấy đứa trẻ đang cầm kẹo hồ lô đùa nghịch chạy ngang qua, thanh tre trong tay vô tình quẹt qua mu bàn tay hắn, để lại một vết trắng nhạt. Giờ Thân sắp đến, các hộ trong thành bắt đầu nổi lửa nấu cơm, giác quan đã chết lặng từ lâu dường như nhờ đôi tai đỏ rực kia mà tạm thời bừng tỉnh. Trương Dược nâng tay nhìn vết xước trên mu bàn tay, thế mà lại thấy có chút đau.
“Trương Dược.”
Quả nhiên, hai chữ “gia chủ” chẳng qua chỉ để ứng phó trước mặt người ngoài, nữ nhân này vẫn thích gọi thẳng tên hắn. Trương Dược, Trương Dược, Trương Dược… cái tên khó nghe đến thế, vậy mà nàng càng gọi lại càng thấy thuận miệng.
Trương Dược không muốn đáp lại, nhưng người trên ngựa vẫn không bỏ cuộc mà gọi thêm tiếng nữa: “Trương Dược.”
Trương Dược hạ tay xuống, tiếp tục dắt ngựa đi, vừa đi vừa hỏi: “Cái gì?”
“Có một người như ngài tồn tại trên đời này… thật sự rất tốt.”
“…”
Câu này Trương Dược không cách nào đáp lại được. Hắn không chắc Ngọc Lâm là vô tình hay hữu ý, nhưng hắn thực sự đã bị câu nói này phá vỡ tâm phòng một cách dễ dàng. Hắn dường như muốn… cười. Là muốn ‘cười’ phải không nhỉ? Cơ mặt kéo căng, khóe miệng nhếch lên, chắc thế này là muốn cười rồi.
Trương Dược hơi nghi hoặc, lén đưa tay lên nặn cằm mình một cái. Hắn chẳng thích gương mặt này của mình chút nào, cười lên giữa phố chỉ tổ rước thêm tai họa, thậm chí còn dọa sợ trẻ nhỏ cùng nữ nhân, thế nên hắn chỉ đành bảo: “Giọng cô khản rồi, ta nghe không rõ cô nói gì.”
Nào ngờ người trên ngựa thật sự hắng giọng, lặp lại cho hắn nghe một lần nữa.
“Ta nói là, có một người như ngài tồn tại trên đời này thật sự rất tốt.”
Khóe miệng Trương Dược khẽ giật giật, tiếc là Ngọc Lâm ở trên ngựa không nhìn thấy gương mặt hắn. Người đi đường xung quanh thì ở quá xa. Bên cạnh chỉ có một con ngựa vô tri, lần đầu thấy nụ cười chân thành của hắn mà cũng chỉ biết phì phò thở mũi.
Thôi, thế cũng tốt. Trương Dược siết chặt dây cương, bước chân thoăn thoắt đi nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đi tới trước Thần Vũ Môn.
Trời đã gần hoàng hôn, người đi đường đa phần đã về nhà. Đám bán hàng rong trước Thần Vũ Môn cũng gánh hàng ra về, bóng cây khô lạnh đổ dài trên đất, rung rinh trong ánh nắng nhạt cuối ngày. Thế nhưng trước cửa lại đỗ lại vài cỗ xe ngựa của quan gia.
Chính giữa là xe của Triệu Hà Minh, hai bên là xe của Đại lý tự khanh Mao Hành và Tổng hiến Đô sát viện Ngô Lũng Nghi. Xa hơn một chút là Cấp sự trung Hình khoa Hàn Tiệm cùng đám bộ quan Hình bộ. Những người này còn trẻ, đa phần không ngồi xe mà khoác áo choàng, đội mũ trùm, đứng đón gió tuyết trên lưng ngựa.
Trong cái lạnh thấu xương, rèm xe và sam bào trên mình ngựa đều run rẩy từng cơn trong gió tuyết. Nhưng gia bộc các nhà ai nấy y quán chỉnh tề, buông tay đứng lặng, dõi mắt nhìn về phía Thần Vũ Môn vẫn chưa cài then.
Dây cương trong tay Trương Dược khẽ siết lại, đồng thời từ trên đỉnh đầu truyền đến tiếng của Ngọc Lâm: “Dừng một chút.”
Trương Dược dừng bước, ngẩng đầu thấy Ngọc Lâm đang nghiêng đầu nhìn hàng xe ngựa cách đó không xa.
“Mạng của Triệu Hà Minh đúng là tốt thật.”
Trương Dược quấn dây cương quanh tay một vòng: “Nói thế là ý gì?”
“Làm người không nhân nghĩa, làm thần không ngay thẳng, làm sư thầy không từ ái, làm người thân thì…”
Nàng nói chưa dứt lời, Trương Dược lại cảm thấy dây cương trong tay mình càng lúc càng siết chặt, không nhịn được bảo: “Đừng có giật dây cương mạnh thế, tay cô vẫn chưa khỏi đâu.”
Ngọc Lâm cười hừ một tiếng, chẳng thèm để ý lời Trương Dược, vẫn tự mình nói tiếp: “Nhưng y vẫn là cái ô của bách quan.”
Thực ra Trương Dược có chút không hiểu. Triệu Hà Minh có tính là người tốt hay không, hắn còn chưa dám định luận, dẫu sao chính hắn cũng là kẻ ‘hành vi như chó lợn, dâm ác không thể tha thứ, vạn lần chết cũng khó rửa sạch tội lỗi’. Thế nhưng bao nhiêu năm nay Trương Dược lạnh mắt nhìn quan trường Lương Kinh, chuyện bẩn thỉu hôi thối nào mà chẳng thấy, nếu nói về việc làm quan, Triệu Hà Minh thực ra làm rất khá, có được thanh danh như vậy cũng coi như danh xứng với thực.
Nhưng học trò cũ của y dường như lại chẳng hề coi trọng điều đó.
Trương Dược ngẩng đầu nhìn Ngọc Lâm, nàng vẫn đang siết chặt dây cương, những vết thương do chịu hình trên ngón tay sau thời gian tĩnh dưỡng đã dần lành lại, nhưng các khớp xương đã biến dạng, nét chữ Hổ Trảo trứ danh kế thừa từ Triệu Hà Minh kia, cả đời này nàng chắc chẳng bao giờ viết lại được nữa. May mà Trương Dược là kẻ đã chết một nửa, tâm như tro tàn, chứ nếu không, đối với vụ án sư trò tuyệt giao này, hắn chắc cũng muốn ra tay phân định một hồi.
Hắn đang mải suy nghĩ thì giữa bóng mờ của Tam đại điện có hai bóng người đi tới. Một người mặc quan phục nhưng đầu tóc rối bù, một người tuy thọt chân, cố sức đi theo nhưng quan phục trên người chỉnh tề không chút sai sót, từng bước một che ô tuyết cho người đi trước.
Chúng quan trước Thần Vũ Môn vội vã xuống xe xuống ngựa, đồng loạt đón lấy. Mọi người chào hỏi nhau, Ngô Lũng Nghi chắp tay: “Chúc mừng Triệu hình thư thoát vây.”
Triệu Hà Minh vái chào: “Lần này được thoát thân, đa tạ Hứa chưởng ấn che chở, nếu không, tính mạng họ Triệu này đã dứt.”
Ngô Lũng Nghi nghiêng mình chào Hứa Tụng Niên đi cùng Triệu Hà Minh: “Hứa chưởng ấn cao cả.”
Hứa Tụng Niên vội cúi mình thấp hơn tay của Ngô Lũng Nghi: “Nô tì nào dám, đều là ân đức rộng lớn của Hoàng đế cả. Các vị đại nhân, hãy tạ ơn điển của bệ hạ đi thôi.”
Ông nói xong bèn lùi lại một bước, vẫn giữ thái độ cực kỳ cung kính, hành xử kín kẽ không một kẽ hở. Chúng quan có mặt ở đó dẫu đa phần đều ghét hoạn quan lạm quyền, nhúng tay vào mọi ngõ ngách, bao năm qua đục khoét bòn rút ở hai đường muối lương, hai vận đường sông biển, nhưng nhìn thấy điệu bộ cung kính này của Hứa Tụng Niên cũng đành phải chắp tay đáp lễ cho qua chuyện.
“Nô tì vẫn còn sai sự chưa xong trước ngự tiền, xin tiễn Hình thư đại nhân đến đây thôi.”
Triệu Hà Minh lại tạ: “Đa tạ Chưởng ấn.”
“Không dám, không dám…”
Hứa Tụng Niên nói xong bèn hành lễ cáo lui, ông vẫn che chiếc ô tuyết ấy, từng bước tập tễnh đi khuất vào màn tuyết chiều.
Ngọc Lâm cúi đầu, khẽ giật dây cương làm cánh tay Trương Dược cũng chao đảo theo. Trương Dược ngẩng đầu: “Làm gì thế?”
“Không có gì, bảo ngài dắt ngựa về nhà thôi.”
Trương Dược không nói gì, dắt ngựa quay đầu. Nào ngờ vó ngựa mới bước đi vài bước, sau lưng đã vang lên tiếng của Triệu Hà Minh.
“Trương chỉ huy sứ, xin hãy dừng bước một lát.”
Ngọc Lâm không ngoảnh đầu, Trương Dược cũng không dừng lại. Nào ngờ Triệu Hà Minh lại bỏ mặc tất cả quan viên trước Thần Vũ Môn, chẳng màng quan nghi mà chạy đuổi theo đến tận trước ngựa của Ngọc Lâm.
Y đã nhiều ngày không tắm rửa, vốn đã lôi thôi, nay đứng thở hổ hển giữa trời tuyết lại càng thêm vẻ thảm hại. Nhưng y vẫn giữ đúng lễ số, hành lễ với Trương Dược: “Xin cho phép Hà Minh nói vài lời với Tiểu Phù.”
Ngọc Lâm nói: “Triệu đại nhân cứ nói.”
Triệu Hà Minh đứng thẳng người dậy: “Con không lánh hắn sao?”
“Ngài ấy là gia chủ của ta, ta không lánh được ngài ấy.”
Triệu Hà Minh cười khổ một tiếng, gật đầu với Ngọc Lâm: “Được.” Nói rồi y bước lại gần Ngọc Lâm thêm vài bước, đứng sát cạnh chân nàng, ngẩng đầu bảo: “Ta đoán sư nương con chắc hẳn đã tìm gặp con rồi.”
“Phải.”
“Ừm, những lời nàng nói với con, con đừng để trong lòng. Lần này, cứ coi như là lão sư…”
“Triệu Hà Minh ngài sao dám nhận một quan nô làm đồ đệ?” Người trên ngựa cúi đầu nói lạnh lùng, vẫn kiên quyết cắt đứt ơn nghĩa xưa cũ.
“Được…” Triệu Hà Minh chấp nhận lời nàng, khẩn thiết nói: “Lần này cứ coi như ta, Triệu Hà Minh, đền đáp cái tội bỏ mặc không cứu con ở hình trường ngày ấy. Thế nhưng Tiểu Phù…”
“Ta tên là Ngọc Lâm.” Nàng một lần nữa ngắt lời Triệu Hà Minh: “Cách gọi thân mật đó, đối với Triệu đại nhân chỉ nằm ở quá khứ thôi.”
Triệu Hà Minh nghe xong, cụp mắt phục tùng: “Được, Ngọc Lâm cô nương.” Thay đổi cách gọi xong, y ngập ngừng một lát, khi ngẩng đầu lên lần nữa, giọng đã bình thản: “Ta hy vọng Ngọc Lâm cô nương hãy thu liễm lòng hận thù lại. Dù không thu liễm được thì hôm nay cũng chỉ trút lên một mình Triệu Hà Minh ta thôi. Từ nay về sau hãy trân trọng mạng sống, đừng bao giờ mộng tưởng chuyện phù du lay gốc cây lớn nữa.”
“Nếu ta nói, ta đây chẳng qua mới chỉ là mở ra một chương mới, phết lên một nét bút mới thôi thì sao?”
Triệu Hà Minh bảo: “Vậy cô phải nghĩ cho thông, cô dựa vào cái gì?”
Lời vừa dứt, một cái bóng đen tuyền sắc lạnh đã ngăn cách hai người. Ngọc Lâm nhìn xuống, Trương Dược đã đứng chắn trước mặt Triệu Hà Minh, lạnh lùng ném ra một câu: “Nói đủ chưa?”