Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 44: Làm người ác



Trương Dược nhất thời cảm thấy rất phiền.

Đã rất nhiều năm rồi hắn không có những cảm xúc bình thường như bao người, trong lòng luôn như mặt hồ tĩnh lặng, đá ném vào cũng chẳng gợn chút sóng lăn tăn. Thế nhưng khi những cảm xúc mà hắn không thể cự tuyệt ập đến, dù tốt hay xấu, hắn đều quy kết chúng vào một chữ ‘phiền’. Nếu là trước kia, hắn đã sớm trưng ra bộ mặt chết chóc đối diện với Đỗ Linh Nhược, nhưng lúc này thật là muốn đòi mạng, Ngọc Lâm bảo hắn hãy về nhà sớm đi.

Thế nên dù có thấy phiền đến đâu, hắn cũng phải tìm cách cất cái bộ mặt đáng ghét ấy đi.

Hắn trở nên thuần phục, chậm rãi buông tay, ngay cả nắm đấm đang siết chặt cũng nới lỏng ra, im lặng đứng giữa gió lạnh. Đỗ Linh Nhược vẫn còn đang th* d*c, không hiểu chuyện gì cũng chẳng nói thêm được lời nào. Những kẻ còn lại thừa cơ ùa tới, bảy tay tám chân trói nghiến kẻ vừa mới chịu khuất phục này lại, trùm đầu hắn, rồi theo con đường tuyết trước Văn Uyên Các mà lôi ra khỏi Thần Vũ Môn.

Mặt trời đã ngả về phía tây.

Hứa Tụng Niên đưa mắt nhìn theo bóng dáng Trương Dược dần đi xa, bấy giờ mới ra hiệu cho Đỗ Linh Nhược lại gần. Chưa kịp mở miệng đã nghe Đỗ Linh Nhược nói: “Chưởng ấn, xin ngài hãy cứu…”

“Cứu cái gì?” Hứa Tụng Niên hỏi ngược lại, rồi thở dài một tiếng: “Người ở trước ngự tiền kia sẽ không chết đâu.”

Đỗ Linh Nhược không nhịn được hỏi: “Sao ngài biết ạ?”

Hứa Tụng Niên xoay người, cúi xuống định phủi lớp tuyết bụi trên đầu gối. Đỗ Linh Nhược lanh lẹ, vội quỳ một chân xuống thay tay cho Chưởng ấn nhà mình. Hứa Tụng Niên đứng thẳng lưng, nhìn vào lưng Đỗ Linh Nhược mà nói: “Sau khi Triệu phi chết, bệ hạ cũng từng ban chết cho những phi tần có tội, nhưng chỉ dùng rượu độc, chưa bao giờ ban lụa trắng. Nàng ta đã là quan nô, bệ hạ chán ghét nàng ta, nếu muốn giết thì sao phải ban lụa trắng? Dùng dây siết cổ hay gậy đánh chết, cách nào chẳng được.”

Đỗ Linh Nhược gật đầu: “Ngài nói phải… Thế sao ngài không nói rõ với Dược ca?”

Hứa Tụng Niên cười khổ: “Hắn có nghe không? Ta nói không ít rồi, cuối cùng cũng chẳng bằng một câu về nhà sớm đi mà ngươi truyền hộ cô nương kia. Nói đi cũng phải nói lại, ngươi không ngốc, còn lanh lợi hơn cả sư phụ ngươi đấy.”

Đỗ Linh Nhược không dám nhận lời này, chỉ cẩn thận phủi bụi tuyết trên áo Hứa Tụng Niên. Ông đưa tay đỡ hắn dậy, bình thản nói: “Được rồi, về trước ngự tiền chờ lệnh đi.”

Khi hai người quay lại trước ngự tiền thì đã chậm một bước. Phụng Minh đế đã tới chỗ các phi tần, truyền lời lại cho Hứa Tụng Niên rằng sẽ dùng thiện ở đó không về, chỉ gọi Đỗ Linh Nhược đi theo hầu hạ, còn ông thì cứ về Ti Lễ Giám, không cần theo sát nữa.

Sau khi Đỗ Linh Nhược đi, dưới Phù Hương Đình, Hứa Tụng Niên bắt gặp Ngọc Lâm đang cài trâm vàng trên đầu. Nàng đơn độc đứng dưới bậc đình hành lễ với ông. Sau đó, nàng đứng thẳng người, hỏi thăm: “Gia chủ đã quay về chưa ạ?”

Hứa Tụng Niên gật đầu đáp lại, đổi lấy một nụ cười rạng rỡ của người đối diện. Những sợi tua rua trên chiếc trâm vàng lay động, càng làm nổi bật vẻ thanh đạm thoát tục của nàng. Kể từ khi Ngọc Lâm vào ngục, Hứa Tụng Niên chỉ thấy nàng một lần duy nhất trên công đường Tam ti hội thẩm. Lúc đó nàng quỳ giữa đống xiềng xích, tóc tai rối bù, gầy gò thảm hại. Giờ nhìn lại, nàng đã lấy lại được chút da thịt, tuy vẫn thanh mảnh hơn người thường nhưng khí sắc đã tốt hơn nhiều.

“Bệ hạ ban thưởng?”

Ngọc Lâm đáp: “Vâng.” Nàng bình thản bồi thêm một câu: “Thiên ân của bệ hạ thật bao la.”

Hứa Tụng Niên gật đầu: “Trước kia ai nấy đều gọi cô một tiếng Thiếu ti khấu, năm tháng trôi qua, người ta chẳng mấy khi nhắc đến tên thật của cô nữa. Ngọc Lâm… Ngọc cô nương, cô còn có tên không?”

Ngọc Lâm đáp: “Có, nhũ danh của nô tì là Bất Phù, các tiền bối hình danh trong bộ trước đây cũng thường gọi nô tì là Tiểu Phù.”

“Tiểu Phù.” Hứa Tụng Niên lặp lại hai chữ này, khựng lại một lát rồi nói: “Cô nương quả thực có phúc.”

Ngọc Lâm mỉm cười: “Chưởng ấn định nói nô tì mạng lớn phải không?”

Hứa Tụng Niên bảo: “Chẳng phải cô nương vừa nói sao? Bệ hạ đối với cô nương thiên ân bao la.”

Ngọc Lâm cúi đầu nhận lời, khuỵu gối hành lễ lần nữa: “Bệ hạ đã thả nô tì rời cung, nô tì xin bái biệt tại đây.”

Khi nàng khuỵu gối, viên đá treo bên hông khẽ chạm vào xương đầu gối. Hứa Tụng Niên nhìn xuống viên đá đó, lớp lưới bọc đá được đan rất tinh tế và quy củ. Trương Mẫn chưa từng học nữ công, còn đường kim mũi chỉ của Trương Dược thì từ nhỏ đã theo học Hứa Tụng Niên, nên ông nhìn một cái là nhận ra ngay.

Tuy nhiên, Hứa Tụng Niên không hỏi nhiều, ông thu hồi ánh mắt, nghiêng người nhường đường cho Ngọc Lâm, chỉ bình thản dặn: “Mong cô nương sau này để mắt chăm sóc hậu bối Trương gia nhiều hơn. Tụng Niên xin thay mặt cảm ơn cô nương.”

Ngọc Lâm một mình bước ra khỏi Thần Vũ Môn, vòng qua gốc cây bên thành, đang định đi về phía tây kinh thành thì bỗng thấy sau lưng có thứ gì đó hích hích. Nàng quay đầu lại, đập ngay vào mắt là cái mũi của con ngựa Thấu Cốt Long.

Thật là một con vật linh tính, lúc này biểu cảm của nó y hệt như cái gã chủ nhân muốn chết mà không dám chết kia vậy. Ngọc Lâm xoa xoa trán nó, cười nói: “Ngài ấy để mi lại đây à?”

Thấu Cốt Long đi vòng quanh Ngọc Lâm, dường như muốn ra hiệu bảo nàng lên lưng. Ngọc Lâm cũng đã mệt, thực sự không muốn đi bộ quãng đường dài ấy nữa, bèn xoay người lên ngựa, để mặc Thấu Cốt Long chở mình lảo đảo đi về phía nhà.

Trên đường đi, Ngọc Lâm không khỏi suy nghĩ, Trương Dược thực sự rất chiều chuộng nàng. Dù trước kia không hề quen biết, một người quản hình pháp, một người dạo chơi ngoài vòng luật pháp, tính ra cũng là một đôi tử địch. Nhưng kể từ sau khi hắn ‘mua’ nàng, hắn đã giấu rất kỹ cái thói quen im lặng đến phát sợ của mình, chưa từng cố ý mang ra để làm nàng khó chịu. Có hắn ở đó thì tiền bạc luôn đủ tiêu, ăn mặc không bị hạn chế, thậm chí còn dắt ngựa dẫn đường để chân nàng không chạm đất, giày không dính bụi.

Ngọc Lâm vốn nhạy cảm, nàng không phải không nhận ra chân tình trên thế gian này. Nhưng với nàng, chân tình là quà tặng của trời cao, là nhân quả trong cõi u minh, mà nàng sống đến tuổi này rồi, vẫn chưa muốn đón nhận nó.

Đang mải mê suy nghĩ thì đã về đến cửa nhà. Ngọc Lâm xuống ngựa, Thấu Cốt Long giơ vó trước hích mở cánh cửa gỗ đang khép hờ. Ngọc Lâm buông dây cương, bước qua ngưỡng cửa. Trong sân, Trương Dược đang ngồi trên một chiếc quan tài đồng, áo lót chỉ mới xỏ được một tay. Trương Mẫn cầm đèn khêu thuốc mỡ, vừa bôi thuốc cho hắn vừa trách mắng.

“Nếu không phải thấy đệ bị bệ hạ đánh thành ra thế này, tỷ nhất định sẽ thay Hứa Tụng Niên dạy dỗ đệ một trận.”

Trương Dược vốn đang cúi đầu im lặng, nghe thấy tiếng động ngoài cửa, ngước mắt thấy Ngọc Lâm đã về, liền phắt một cái đứng bật dậy, bả vai vô tình đụng rơi cả đèn khêu của Trương Mẫn. Trương Mẫn cúi xuống nhặt đèn, kín đáo đứng chắn trước mặt Trương Dược, nghiêng đầu bảo hắn: “Mặc y phục vào cho hẳn hoi.”

Trương Dược vội vã xỏ nốt tay áo kia, quay lưng lại thắt dải áo. Khi quay lại, hắn thấy Trương Mẫn đã bước tới đón nàng: “Cuối cùng cũng chờ được muội về, muội đi dạo đâu mà lâu vậy?”

Ngọc Lâm nhìn Trương Dược, chưa kịp trả lời thì Trương Mẫn lại nói: “Ta vừa bảo làm món gì ngon ngon tẩm bổ cho muội, giờ đệ ấy lại bị bệ hạ trách phạt thành ra thế này, đệ…”

“Vậy thì phần hết cho gia chủ ạ.”

Trương Mẫn cười: “Làm sao mà để hết cho đệ ấy được, ây da…” Trương Mẫn xoa xoa chỗ thuốc mỡ còn sót lại trên tay: “Vốn dĩ ta đang giận lắm, giờ muội về rồi, ta cũng hết giận luôn. Để ta vào bếp xem lửa thế nào, lát nữa gọi hai đứa vào ăn cơm.”

Dứt lời, Trương Mẫn bưng bát thuốc mỡ trên quan tài đồng quay về phía bếp.

Trương Dược đi vào căn phòng vốn thuộc về mình nhưng nay đã nhường cho Ngọc Lâm, lôi từ trong chiếc rương độc nhất ra một bộ áo sam bào mặc ở nhà, loay hoay mặc xong định bước ra thì thấy Ngọc Lâm đã đứng ở cửa. Gió chiều nhẹ thoảng lay động những sợi tóc mai của nàng, mái tóc hơi buông lỏng, trâm vàng lệch nửa bên, được khung cửa bao bọc lấy, trông đẹp tựa một bức tranh.

“Ta chưa chết, ngài có thể cho ta một nét mặt tốt chút không?” Nàng vui vẻ nói như vậy.

Trương Dược đứng trước chiếc rương, nhất thời không biết mở lời thế nào. Trong lòng hắn có rất nhiều cảm xúc đang cuộn trào, cuối cùng lại hóa thành sự chán ghét, chán ghét chính bản thân mình. Tại sao hắn lại mang cái miệng câm nín thế này, rõ ràng có bao điều muốn nói muốn hỏi, nhưng sau kẽ răng lại chẳng thốt ra nổi một chữ.

“Muốn hỏi tại sao bệ hạ lại tha cho ta sao?”

Trương Dược không nói một lời, định lách qua cửa đi ra ngoài. Ngọc Lâm nghiêng mình nhường lối, nhưng giọng nói vẫn điềm nhiên đuổi theo: “Trương Dược.”

Trương Dược dừng bước, khi quay lại, hắn bỗng nhiên như thông suốt hẳn ra, nói liền một mạch: “Cô có nắm chắc nhưng ta thì không, cô thông minh còn ta thì ngu xuẩn, cô ở quan trường mười năm nhìn cái gì cũng thấu đáo, còn ta ở Trấn phủ ti ngoài việc xét xử một chuỗi các vụ án đã có sẵn phán quyết thì chẳng làm được trò trống gì hết, Ngọc Lâm!”

Hắn tiến lại gần nàng một bước: “Sau này, một là cô hãy tin ta, có chuyện gì định làm thì hãy nói cho ta biết, hai là cô đừng có để ý đến ta nữa, đừng dính dáng gì đến ta, cũng đừng nói chuyện với ta, nghe rõ chưa!”

“Xin lỗi.”

“Cô…”

Những lời này, chính hắn cũng không biết sao mình lại nghĩ ra để nói, tóm lại đó là những câu nói liền mạch nhất trong cuộc đời hắn từ trước đến nay. Hắn thậm chí cảm thấy, chỉ cần Ngọc Lâm cãi lại, hắn còn có những lời lẽ trôi chảy hơn để tham chiến, thế nhưng nàng lại nói xin lỗi.

Trương Dược cảm thấy tai mình lại nóng bừng lên, hắn không tự chủ được đưa tay lên vò mạnh một cái. Hắn muốn đi, nhưng lại không thể. Hắn đã phơi bày hết mọi phòng bị trước mặt Ngọc Lâm, ngoài miệng thì nói lời tàn nhẫn, nhưng trong lòng lại đang cầu xin sự tin tưởng. Lúc này mà bỏ chạy thì ý đồ sau đó sẽ lộ rõ mười mươi.

Thế là hắn dứt khoát quay người đi vào trong phòng, nhìn căn phòng trống trơn, lục lọi tâm trí hồi lâu mới rặn ra được một câu: “Ta mua cho cô một chiếc giường nhé.”

“Thật ra ta đã quen rồi…”

Trương Dược nhìn chiếc quan tài của mình, thấp giọng: “Cô hỏng não rồi à?”

Dứt lời, tiếng bước chân sau lưng vang lên, Ngọc Lâm cũng bước vào phòng, cúi xuống giúp hắn đóng chiếc rương lại: “Ngài đối với ta như vậy đã là rất tốt rồi, đây là câu ta muốn nói nhất với ngài hôm nay.”

Bả vai Trương Dược khẽ run. Ngọc Lâm đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, sóng vai cùng hắn: “Cảm ơn ngài đã không tiếc tự đánh bản thân mình chứ không chịu làm hại ta.”

“Ta là vì không muốn đánh chết cô thôi.”

“Vậy thì cảm ơn ngài hôm nay đã đợi ta ở ngoài Văn Uyên Các.”

Nàng nói đoạn, nghiêng đầu nhìn Trương Dược: “Đừng bảo ta là ngài quỳ ở đó chỉ vì muốn nghịch ý bệ hạ một lần thôi nhé.”

Trương Dược cứng họng.

Ngọc Lâm tựa vào thành quan tài, đưa tay chỉnh lại chiếc trâm trên tóc: “Ngài yên tâm, những người ngài từng giết lầm, sau này ta sẽ cố gắng dẫn oan hồn của họ đến trước mặt ngài. Tuy mọi chuyện không thể bù đắp, nhưng nếu ngài đã không chịu buông tha cho chính mình, vậy ta hy vọng họ cũng đừng buông tha cho ngài.”

Trương Dược nhìn vào mắt Ngọc Lâm: “Lời quỷ quái gì thế?”

Lần này đến lượt Ngọc Lâm không tiếp lời hắn, nàng lặng lẽ cúi đầu dưới ánh hoàng hôn còn sót lại, nhìn dải đai lưng váy rủ trên gối: “Thật ra ta cũng không biết, giữa ta và ngài tính là gì nữa?”

“Gì mà tính là gì?” Trương Dược gần như thốt ra ngay lập tức.

Ngọc Lâm mỉm cười: “Ta cảm thấy mình đã lợi dụng rất nhiều người ở kinh thành này để đạt được mục đích của mình. Ta…” Nàng khựng lại, trong tai Trương Dược, giọng nàng lúc này dường như có chút nghẹn ngào. “Ta yếu đuối, hèn mọn đến cùng cực, nên ta tự cho rằng mình có thể lợi dụng bất cứ ai.”

Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn Trương Dược lần nữa: “Nhưng ngài… khác phải không?”

“Có gì khác?”

Ngọc Lâm hít hít mũi, trấn tĩnh lại giọng nói: “Ngài muốn chết, ngài là một người còn thấp kém hơn cả ta. Lợi dụng một người muốn chết như ngài, ta không thấy thanh thản cho lắm. Trương Dược, ta không dám nói hết mọi chuyện trong lòng cho ngài biết, là vì ta không muốn nhìn thấy ngài phải liều mạng vì ta như ngày hôm nay.”

Trương Dược tiến lại gần nàng thêm một bước: “Cô nói vậy nghĩa là đã nảy sinh ý định muốn cứu rỗi ta.”

Ngọc Lâm không phủ nhận.

Giọng Trương Dược trầm xuống: “Cô định dấn thân vào chỗ chết à?”

Ngọc Lâm ngẩn người, lời của Trương Dược theo sau ngay lập tức: “Dùng lời của cô mà nói, ta là kẻ tự cam chịu thấp hèn, cô quản ta làm gì?”

Nhìn bộ dạng của Trương Dược, Ngọc Lâm bỗng nhiên bật cười thành tiếng: “Giờ ta cũng là nửa người của Trấn phủ ti rồi, ngài nói vậy chẳng khác nào mắng luôn cả ta vào đó.”

Trương Dược vội hỏi: “Ý cô là sao?”

Ngọc Lâm khoanh tay, nghiêng đầu nhìn Trương Dược, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn: “Giống như ngài, ta sắp phải giúp bệ hạ làm một việc.”

“Ngọc Lâm, cô đừng có làm bừa, làm việc ác là chuyện của ta!”

“Làm việc ác?” Ngọc Lâm nhướng mày: “Ai nói nhất định là làm việc ác chứ?”

Dứt lời, trong sân vang lên tiếng của Trương Mẫn: “Hai đứa mau ra đây, canh gà hôm nay ta hầm ngon lắm đấy.”

Ngọc Lâm đáp một tiếng: “Đến ngay đây.” Nói đoạn nàng đứng thẳng người, bảo Trương Dược: “Sau này trong lời nói có thể nhân từ với bản thân một chút được không, gia chủ, ngài quá thích mắng chửi chính mình rồi.”

“Ta…” Trương Dược vừa mới mở miệng, bóng dáng nàng đã như cánh bướm nhẹ nhàng lướt xuống bậc cửa.