Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 43: Trâm vàng



Trước cửa Văn Uyên Các, Hứa Tụng Niên nhặt chiếc huyết y của Trương Dược từ dưới đất lên, khoác lên vai hắn. Trương Dược khẽ ho một tiếng trong gió tuyết, không hề kháng cự, hắn chậm rãi thẳng người, xỏ tay vào ống tay áo.

Hứa Tụng Niên chống tay vào bậc đá, loạng choạng ngồi xuống cạnh Trương Dược, nghiêng đầu nhìn hắn đang đơn độc thắt dải áo: “Cậu thế này, định để Mẫn Nhi phải làm sao?”

“Thế này thì đã sao? Trước kia ông đâu phải chưa từng thấy.” Hắn vừa nói vừa mặc xong lớp áo lót: “Ta về sẽ không để tỷ ấy phải lo lắng, ta sẽ chăm sóc tốt cho tỷ ấy.”

“Vậy thì bây giờ đứng dậy ngay, về nhà đi.”

Trương Dược buông tay, không đáp lại lời này của Hứa Tụng Niên. Ông thở dài một tiếng, nhìn về phía khoảng tuyết trắng trước mặt, bùi ngùi: “Hồi nhỏ cậu luôn nói, sau này sẽ tiễn ta và Mẫn Nhi đi, sẽ vì người tỷ phu cũ này mà khiêng linh cữu, đắp mộ, đốt hương khói thật vượng trước bài vị của ta. Lời đó bây giờ còn tính không?”

Trương Dược gật đầu: “Ta chưa bao giờ nói dối. Lời đã nói, đều tính.”

Hứa Tụng Niên nghe xong, cụp mắt cười khổ: “Xin lỗi, những năm qua, bọn ta đã để một mình cậu sống vất vả như vậy.”

“Không cần nói vậy.” Trương Dược ngẩng đầu: “Trên có lời thác phó của phụ mẫu, dưới có ơn nuôi dưỡng, đây là việc ta nên làm.” Hắn khựng lại một chút, nhìn về phía cánh cửa Văn Uyên Các đang đóng chặt: “Nhưng việc hôm nay, là việc ta muốn làm.”

Hứa Tụng Niên cười nhạt: “Cậu nghĩ mình quỳ ở đây có thể trở thành con bài của cô nương đó, có thể uy h**p bệ hạ không hạ sát với nàng ta sao?”

Trương Dược lại im lặng. Hắn vốn dĩ ít lời, cảm xúc luôn bị kìm nén, nay càng không biết giải thích thế nào. May mà Hứa Tụng Niên bồi thêm một câu: “Hay là, cậu chỉ đơn thuần muốn ở đây bầu bạn với nàng ta?”

Ông vỗ vỗ vai Trương Dược: “Nhưng nàng ta chưa chắc đã cần. Nàng ta tàn nhẫn hơn cậu, nhìn người cũng chuẩn hơn cậu.”

“Một người dù có tốt, có giỏi đến đâu, cũng không phải lý do để mặc nàng ấy đi một mình.”

“Trương Dược à…”

“Ông nói đúng.” Trương Dược nhìn Hứa Tụng Niên: “Bệ hạ không nỡ giết ta, nghĩa là ta vẫn còn giá trị đối với người. Lùi một vạn bước mà nói, dù ta chẳng là gì cả, không làm nổi con bài cho nàng ấy, thì ta vẫn phải ở lại đây. Dù chỉ có một tia khả năng, ta vẫn muốn cứu nàng ấy.”

Trong Phù Hương Đình, Ngọc Lâm ngửi thấy một làn hương trà La Giới.

Tiết trời lạnh giá, đồi trà vùng Nam Trực Lệ còn chưa nảy mầm, chén trà Phụng Minh đế đang uống là trà cũ năm ngoái. Nhưng nhìn nước trà mềm mượt như sương ngọc, hương thơm thanh khiết giá lạnh, Ngọc Lâm dù không nếm cũng biết đó là trà đầu xuân năm ngoái.

Phụng Minh đế thích uống nước trà nước thứ hai, Dương Chiếu Nguyệt liền đổ nước thứ nhất ra, định bỏ đi thì nghe vua phán: “Trẫm giữ lại để thưởng cho người.”

Dương Chiếu Nguyệt liếc nhìn Ngọc Lâm đang quỳ dưới đất, thấp giọng đáp: “Vâng.”

Phụng Minh đế lại nói: “Ngọc Lâm, ngươi vốn cầu kỳ chuyện ăn uống, đứng dậy nếm thử xem.”

“Vâng.”

Ngọc Lâm đứng dậy, đón lấy chén trà từ tay Dương Chiếu Nguyệt, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.

“Quả nhiên là trà đầu xuân, nô tì tạ ơn bệ hạ ban thưởng.”

Phụng Minh đế cười: “Nào có đạo lý đứng thưởng trà. Ban toạ.”

Dương Chiếu Nguyệt không nhịn được: “Bệ hạ… chuyện này…”

“Nàng ta trước kia cũng từng ngồi trước mặt trẫm. Giờ ở đây không có ngoại thần, nàng ta quỳ hay đứng thì trẵm nói chuyện cũng không thoải mái, đi lấy cái đôn ra đây.”

“Dạ… vâng…”

“Đúng rồi.” Phụng Minh đế gọi với theo Dương Chiếu Nguyệt đang đi ra mé đình: “Trương Dược còn ở Văn Uyên Các không?”

“Tin từ Văn Uyên Các truyền tới nói… Trương chỉ huy sứ vẫn còn quỳ ạ.”

Phụng Minh đế “ừ” một tiếng, xua tay bảo hắn đi đi.

Chẳng mấy chốc, Dương Chiếu Nguyệt tự tay bưng đôn đến. Áo vải thô đối diện với long bào, Ngọc Lâm khép gối ngồi xuống trước mặt Phụng Minh đế. Cung nhân vây quanh rèm che ấm, cơ thể Ngọc Lâm đông cứng suốt nửa ngày trời cuối cùng cũng ấm lại.

“Hắn không cho trẫm giết ngươi đấy.”

Ngọc Lâm bưng chén trà sưởi ấm trong tay: “Bệ hạ đang nói đến ai ạ?”

“Gia chủ của ngươi.”

Ngọc Lâm giơ tay vén lọn tóc mai, mỉm cười với Phụng Minh đế: “Gia chủ cuồng vọng, xin bệ hạ rộng lòng tha thứ cho ngài ấy. Ngọc Lâm tính là gì chứ? Sống đến tận bây giờ chẳng qua là vì mạng hèn, bệ hạ không nỡ làm bẩn tay mà thôi.”

Phụng Minh đế vỗ tay cười lớn: “Ngươi rất thông minh, cũng rất biết chọn thời điểm. Như ngươi nói, ngươi từng là quan Hình bộ, sau bị đày làm quan nô. Hôm nay ngươi dùng thân phận quan nô để tố giác Triệu Hà Minh sửa đổi hồ sơ, che giấu vàng trong hầm băng, lời này vừa đáng tin, lại vừa giúp trẫm khỏi phải điều tra xem ngươi kết bè đảng với ai. Bởi lẽ khi trẫm tuyên án lăng trì ngươi, ngoại trừ Trương Dược, cả triều văn võ không một ai cứu ngươi cả.”

Lời này đâm vào lòng, nhưng Ngọc Lâm không đổi sắc mặt, vẫn cúi đầu đáp: “Vâng, nô tì chỉ là một cô nương cô độc ở kinh thành, mọi việc làm đều chỉ muốn đổi lấy một con đường sống.”

Phụng Minh đế gật đầu: “Úc Châu nợ lương binh sĩ đã nhiều năm, là đại họa của triều đình, cũng là nỗi ưu tư của trẫm. Ngươi nay dâng trẫm ba trăm vạn lượng vàng, quả thực giải được cơn khát quân phí, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để trẫm xá mạng cho ngươi.”

“Xin bệ hạ chỉ điểm cho nô tì.”

Phụng Minh đế nói: “Nội các hiện nay của trẫm làm việc không tồi, trẫm chưa muốn phế bỏ bọn họ.”

Bàn tay Ngọc Lâm hơi siết chặt chén trà.

“Nô tì hiểu. Bệ hạ có người không nỡ giết, vì vậy còn thiếu một kế sách: Làm sao để không định tội Triệu gia mà vẫn lấy được ba trăm vạn lượng vàng.”

Phù Hương Đình tĩnh lặng trong giây lát, rồi vang lên tiếng cười của Phụng Minh đế.

“Giết ngươi hay không tính sau, nhưng chỉ riêng câu nói này, trẫm phải thưởng cho ngươi. Người đâu, ban trâm vàng.”

Ngọc Lâm đáp: “Nô tì chỉ có thể mặc đồ giản dị, cài trâm gỗ.”

Phụng Minh đế cười: “Ngươi vốn ăn mặc rất cầu kỳ, đừng giả vờ nữa. Cứ coi như đây không phải trẫm thưởng thì gia chủ của ngươi là Chỉ huy sứ của Trấn phủ ti của trẫm, hắn đã chịu dung túng ngươi thì ngươi có thể ở kinh thành mặc lụa là, cài trâm vàng.”

Ngọc Lâm gật đầu nhận lệnh. Phụng Minh đế nói: “Nói tiếp đi.”

Ngọc Lâm nắm chén trà đã dần nguội, cất lời: “Bệ hạ.”

“Hửm?”

“Nô tì có thể ngẩng đầu, nhìn thẳng thiên nhan không?”

Dương Chiếu Nguyệt nghe thấy câu này, vội quát khẽ: “Láo xược, ngươi…”

“Không sao.” Phụng Minh đế xua tay, ra hiệu cho Dương Chiếu Nguyệt thêm trà nóng cho Ngọc Lâm.

Ngài nhìn nước nóng rót vào chén tung bọt trắng, giọng Phụng Minh đế truyền đến bên tai: “Trà La Giới, nước thứ nhất hương nồng, nước thứ hai hương lạnh, nước thứ ba thì nhạt nhẽo vô vị. Trẫm chỉ thích nước thứ hai. Giờ ngươi muốn nói gì đều có thể nhìn trẫm mà nói, nhưng trẫm chỉ cho ngươi thời gian của một tuần trà này thôi. Chén trà nước thứ hai này của trẫm uống cạn, trẫm sẽ quyết định sinh tử của ngươi.”

Ngọc Lâm bưng chén trà, nhấp nửa ngụm, đợi hương trà tan hết trong khoang miệng mới ngước mắt nhìn Phụng Minh đế. Người trước mặt mắt hẹp mày dài, gương mặt thanh mảnh nhưng vóc người rất cao. Trên ngón tay cái bên trái đeo một chiếc nhẫn ngọc Hòa Điền, qua năm tháng cọ xát đã ánh lên sắc dầu bóng nhuận.

Con người đôi khi thật kỳ lạ. Ưng khuyển của hoàng triều lại mang gương mặt trắng trẻo, còn vị đế vương vô tình lại sinh ra với diện mạo từ bi.

Ngọc Lâm thẳng lưng, bình thản nói: “Dù kế sách nô tì dâng lên có giải được nỗi vướng mắc của bệ hạ hay không, đều xin bệ hạ đừng vì chuyện hôm nay mà giận lây sang gia chủ nô tì. Nếu bệ hạ muốn ban chết cho nô tì, cũng xin đừng giao xác nô tì lại cho gia chủ, nô tì xin được tự buộc đá vào người, đầm mình xuống dòng Vận Hà.”

Phụng Minh đế nhếch môi: “Mọi câu trước ngươi đều nói rất hay, nhưng câu này lại nói thừa rồi.”

Ngọc Lâm khẽ nhíu mày.

Phụng Minh đế nói: “Ngươi vừa nhắc nhở trẫm, Trương Dược vì ngươi mà tự đánh mình, khi quân, lại còn dùng chính bản thân mình để uy h**p trẫm. Trẫm quả thực đã bị uy h**p, nếu không đã chẳng cho ngươi cơ hội diện thánh. Nhưng hắn đã làm đến mức này, trẫm cũng nên ngược lại, thử thách hắn một chút.”

Ngài quay sang bảo Trần Kiến Vân: “Bảo Thận Hình Ti lấy một dải lụa trắng đến đây.”

Ngọc Lâm nghe vậy lập tức đứng dậy: “Bệ hạ, khi nãy là nô tì cuồng vọng, là…”

Phụng Minh đế cười, ngắt lời nàng: “Được rồi, mượn lời ngươi làm cớ thôi, liên quan gì đến ngươi đâu? Ngồi xuống đi, nói nốt chuyện của ngươi cho rõ ràng. Lát nữa dù nó có làm loạn trước mặt trẫm, trẫm cũng chỉ trừng phạt tỷ tỷ vô dụng của hắn thôi, còn Trương Dược, trẫm không có ý định giết hắn.”

Ánh sáng bên ngoài Văn Uyên Các dần thu hẹp. Dù Hứa Tụng Niên đã khoác áo choàng dày nhưng lúc này cũng bắt đầu thấy không trụ vững. Trương Dược run rẩy khắp người, môi đã trắng bệch.

Dương Chiếu Nguyệt từ Ti Lễ Giám đi qua, báo rằng các bản tấu chương đã đưa vào, hỏi Hứa Tụng Niên khi nào trình lên Phụng Minh đế. Hứa Tụng Niên dặn: “Hôm nay bệ hạ tâm trạng không tốt, các người hãy lựa ra những bản của Binh bộ, Hộ bộ và quân tình Úc Châu, để tối nay hẵng trình. Những cái khác để lại Ti Lễ Giám cho ta xem qua trước đã.”

Dương Chiếu Nguyệt đáp “vâng”, nhìn Trương Dược rồi hỏi Hứa Tụng Niên: “Đỗ Linh Nhược đâu?”

“Nó đang cùng sư phụ nó hầu hạ trước ngự tiền.”

“Có tin gì truyền ra không?”

Dương Chiếu Nguyệt lắc đầu: “Ta vừa đi xem qua, Phù Hương Đình đã buông rèm ấm, Trần Kiến Vân ở trong rèm, Đỗ Linh Nhược… đang đứng ngoài rèm. Nhưng…” 

Ánh mắt Dương Chiếu Nguyệt quét qua Trương Dược. Hứa Tụng Niên vừa định đứng dậy thì nghe Trương Dược nói: “Xin Dương bỉnh bút nói thật.”

“Thì là…” Dương Chiếu Nguyệt thở dài: “Thận Hình Ti có truyền tin qua, bệ hạ cho lấy một dải lụa trắng, không biết là…”

Hứa Tụng Niên nghe thấy hai chữ “lụa trắng”, vội quát Dương Chiếu Nguyệt: “Im miệng!”

Thế nhưng Hứa Tụng Niên chưa kịp quay lại nói gì với Trương Dược, chỉ thấy một luồng gió lạnh quét qua, Trương Dược đã đứng phắt dậy. Ông cố vồ lấy ống tay áo hắn nhưng chỉ bắt được khoảng không. Người đầy máu kia đã bước vài bước xuống bậc đá. Trong cơn cấp bách, Hứa Tụng Niên không màng Dương Chiếu Nguyệt còn ở đó, quát lớn: “Cậu muốn hại chết Mẫn Nhi sao?!”

Người dưới thềm khựng lại. Hứa Tụng Niên loạng choạng đứng dậy, run giọng: “Người đâu… người đâu!”

Ông gần như đứng không vững, Dương Chiếu Nguyệt vội bước lên đỡ Hứa Tụng Niên, đồng thời khuyên nhủ:

“Chưởng ấn, ngài và Chỉ huy sứ có gì thì cứ bình tĩnh nói chuyện.”

Hứu Tụng Niên hổn hển ra lệnh: “Trói hắn lại cho ta! Tước nha bài, trùm đầu hắn lại, lôi ra ngoài qua ngách cửa phía tây! Giao tận tay Trương Mẫn, nói với Trương Mẫn ý của ta: Hôm nay hắn ở nội đình đã buông lời sỉ nhục ta, đêm nay trước khi hắn hối lỗi, không được phép rời nhà nửa bước!”

Đám nội thị chạy đến thấy người phải trói là Trương Dược thì đều đứng sững lại, không dám động thủ. Hứa Tụng Niên đành phải run giọng quát lên: “Trói đi chứ!”

Trương Dược đứng giữa tuyết quay đầu lại nhìn Hứa Tụng Niên, hỏi: “Chẳng lẽ chỉ dựa vào chính ta, muốn cứu một mạng người… cũng không được sao?”

Hứa Tụng Niên không nỡ trả lời. Trương Dược quay người, mặc kệ đám nội thị xông lên trói mình, miệng vẫn hỏi: “Mười năm rồi, ròng rã mười năm rồi, ta chỉ cứu lấy một mạng người thôi, cũng không được sao?”

Câu hỏi ấy đâm vào lòng Hứa Tụng Niên một nỗi bi thương. Ông cố kìm nén sự chua xót trong mắt, khập khiễng đi đến trước mặt Trương Dược: “Cứu nàng ta là giết tỷ tỷ cậu đấy. Cậu thừa biết mạng của Mẫn Nhi dựa vào ngự dược mà giữ lấy, cậu chọc giận thiên tử thì nàng ấy sẽ phải chịu khổ. Những việc khác ta không quản được, nhưng ta nhất định phải giữ an toàn cho nàng.”

Dứt lời, ông quay mặt đi: “Lôi hắn đi cho ta!”

Trương Dược vặn ngược cánh tay, lập tức hất văng đám nội thị đang trói mình. Sợi dây thừng vắt vẻo trên người hắn, nhưng mọi người đều khiếp sợ, phải lùi lại mấy bước không dám tiến lên.

Hứa Tụng Niên đang định lên tiếng lần nữa thì thấy Đỗ Linh Nhược từ xa chạy bán sống bán chết tới, đến trước mặt Trương Dược thì thở không ra hơi, hốc mắt đỏ hoe: “Ta thấy dải lụa trắng đó rồi, là chính tay ta tiếp nhậm từ Thận Hình Ti, dâng vào Phù Hương Đình… Ta… ta thực sự rất sợ. Nhưng Ngọc Lâm đã nói với ta trước mặt bệ hạ, ta đoán là nàng ấy dặn dò ta… Lúc nhận lụa trắng nàng ấy đã nói hai lần, cảm ơn ta đã không phụ lòng thác phó. Ta suy nghĩ kỹ lại, ta đã giúp nàng ấy đệ trình văn thư, nhưng ta vẫn chưa mang câu nói cuối cùng của nàng ấy đến cho huynh.”

“Cái gì?”

“Nàng ấy nói A Mẫn tỷ đã hầm canh, còn xào gan lợn…” Hắn nghẹn lại một nhịp, cố nuốt nước bọt rồi hổn hển nói nốt: “Nàng ấy bảo huynh, về nhà sớm đi.”