“Ông ta ăn mặc chi dùng đều có hạn định.”
Trương Dược hồi tưởng lại một hồi về nếp ăn ở của Hứa Tụng Niên. Trước đây Hứa Tụng Niên vốn có ngoại trạch, nhưng không phải tự bỏ tiền mua mà là do quan viên Lương Kinh hiếu kính, mời ông đến ở miễn phí. Sau này, tại ngoại trạch đó ông tình cờ gặp một vụ ám sát không rõ nguyên do, bèn trả lại ngoại trạch kia. Từ đó chỉ ở trong phòng trực tại Nội đình, ngoại trừ lúc đến thăm Trương Mẫn, rất ít khi ra ngoài.
“Nếu cô muốn hỏi về tiền tài của ông ta, đại khái đều dồn cả lên người Trương Mẫn.”
“Cất giữ ở đâu, ngài chưa từng hỏi sao?”
Trương Dược lắc đầu: “Bổng lộc của ta ở Trấn phủ ti, Trương Mẫn không lấy. Chuyện của bọn họ, ta cũng không can dự.”
“Ngài chắc chắn muốn cứ quỳ như thế mà nói chuyện với ta sao?”
Trương Dược ngẩn người, chợt thấy bàn tay Ngọc Lâm vẫn đang chìa ra trước mặt mình.
“Ta không phải Trương Mẫn, ta không chịu nổi cái lễ này của ngài.”
“Để cô chê cười rồi.”
Trương Dược không nắm lấy tay Ngọc Lâm mà tự mình đứng dậy, kế đó thu dọn bát đũa trên bàn.
Ngọc Lâm nghiêng chân sang một bên để Trương Dược tiện làm việc, hai tay chống lên mặt đôn gỗ, thân trên khẽ đung đưa qua lại: “Về tài sản riêng của Hứa chưởng ấn, ta có nghe qua một lời đồn.”
Trương Dược dồn nước canh thừa vào một chỗ. Trên người hắn đang quấn lớp vải bọc vết thương, gò bó tay chân, làm việc có chút không thoải mái. Nhưng sống cùng Ngọc Lâm bấy lâu, hắn biết rõ nàng cực kỳ ghét việc rửa bát.
“Lời đồn thế nào?” Trương Dược chăm chú dọn dẹp thức ăn thừa, không ngoảnh đầu lại mà hỏi.
Ngọc Lâm đáp: “Trương gia các ngài có căn cơ tại Úc Châu, Hứa Tụng Niên vốn không phải người Úc Châu, tịch quán ở phương nam, nhưng năm xưa ông ta ở rể Trương gia, cũng có thể coi là xuất thân Úc Châu. Đầu năm Phụng Minh thứ hai, nước lũ ở Úc Châu rút đi, ông ta bỏ tiền, ở phía tây khu nhà cũ của Trương gia, đào đất khởi công xây dựng tư đệ của mình, xây một mạch ròng rã tám năm. Thế nhưng, mùa xuân năm thứ tám, thành Úc Châu lần đầu bị quân phản loạn Thanh Long Quán công phá. Đám phản quân hận thấu triều đình, ngày đầu tiên vào thành đã thiêu rụi trạch đệ của ông ta.”
Chuyện Ngọc Lâm nói, Trương Dược chưa từng nghe Hứa Tụng Niên hay Trương Mẫn nhắc tới, ngược lại là Lý Hàn Chu từng buột miệng một câu.
“Cô đã biết rõ cả rồi, cần gì phải hỏi ta nữa.”
“Bởi vì đó không phải sự thật.”
Tay thu dọn bát của Trương Dược khựng lại: “Ngọc Lâm.”
Hắn vừa nói vừa quay người: “Đây là chuyện trong nhà ta, nếu cô muốn dùng thủ đoạn thẩm án của Pháp ti, ta không cho phép.”
Ngọc Lâm ngừng đung đưa thân mình, nghiêng đầu nhìn xoáy vào Trương Dược: “Mạng của ta là cầu được trong kẽ hở giữa triều đình và quan trường, vì để sống sót mà phải biết xem xét thời thế, do đó ta đúng là từng dò xét, đoán định quá khứ của ngài và Hứa Tụng Niên. Thế nhưng Trương Dược, ngài từng giúp ta, A Mẫn tỷ tỷ từng thu nhận ta. Ngọc Lâm xin thề.”
Nàng vừa nói vừa giơ một bàn tay lên, ngón tay chỉ trời, bình thản nói: “Nếu ta làm hại người nhà của ngài, ta nhất định sẽ thịt nát xương tan, chết không có chỗ chôn.”
“Đủ rồi.”
Trương Dược từng thấy dáng vẻ liều mạng cầu sống của Ngọc Lâm, lời “chết không có chỗ chôn” thốt ra từ miệng nàng, lần đầu tiên khiến hắn cảm thấy hốt hoảng trước chữ “chết”.
Hắn quay người, tiếp tục xếp chồng bát đĩa, vừa nói: “Tại sao cô nói chuyện của Hứa Tụng Niên không phải sự thật?”
Ngọc Lâm bảo: “Úc Châu sau khi bị nước ngập nhấn chìm đã trở thành một tòa thành thoi thóp, sau đó lại trải qua chiến loạn triền miên, mấy phen mất rồi lại được. Dẫu cho Hứa Tụng Niên muốn lá rụng về cội, cũng không nên đem toàn bộ gia tài vạn quán đổ dồn vào đó. Đây là điểm thứ nhất.”
“Điểm thứ hai thì sao?”
“Thứ hai, phản quân Thanh Long Quán khởi thân từ ruộng đồng, trong quân đa phần là hạng tam giáo cửu lưu*. Hoa trạch ngay trước mắt, không chiếm làm của riêng để hưởng lạc mà lại đem thiêu rụi cho bõ ghét triều đình Đại Lương. Nếu chuyện này là thật thì sự chính trực của kẻ lĩnh quân đó thật đáng khen ngợi, thành Úc Châu quả thực đáng bị phá.”
*Tam giáo cửu lưu dùng để chỉ mọi tầng lớp, học phái và nghề nghiệp trong xã hội, từ cao quý đến bình dân. Tam giáo gồm: Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo. Cửu lưu ban đầu cửu lưu chỉ chín trường phái học thuật thời cổ, sau này mở rộng thành nhiều hạng người trong xã hội.
Một cách phân loại cổ điển gồm: Nho gia, Đạo gia, Âm dương gia, Pháp gia, Danh gia, Mặc gia, Tung hoành gia, Nông gia, Tạp gia.
“Vậy thì đã sao?” Trương Dược phát vấn.
Ngọc Lâm đứng dậy: “Cho nên, thành Úc Châu căn bản chưa từng xây lên tòa Hứa gia trạch đó, phản quân Thanh Long Quán thiêu rụi chẳng qua chỉ là tòa lầu các trong mây theo lời đồn đại mà thôi. Trong những lời đồn thổi, vạn quán gia tài của Hứa Tụng Niên tan thành mây khói sau một đêm hỏa hoạn, thành phá người tan, do đó không ai có thể đến đối chứng. Nếu đây là một vụ án công, đến mức này nhân chứng vật chứng đều diệt, quan tư pháp giỏi đến mấy cũng phải treo cao án này lên. Vậy thì, số tài sản vạn quán nằm ngoài lời đồn kia, hiện đang ở nơi nào?”
Chồng bát đĩa xếp cao bỗng nhiên đổ nghiêng, Trương Dược nhanh tay đỡ lấy. Cùng lúc đó, hắn đã hiểu thấu lời Ngọc Lâm, không tự chủ được mà liếc nhìn về phía cửa phòng Trương Mẫn.
“Trương Dược, tuy ta và ngài đều là những người đi trên con đường hình ngục, nhưng phương thức tra chứng chưa bao giờ giống nhau. Ngài dùng hình tấn vấn phạm nhân để đòi một kết quả, cái kết quả đó là thiên tử vốn đã định sẵn cho ngài rồi. Bất luận phạm nhân nói gì, cuối cùng cũng chỉ có thể là kết quả đó. Thế nhưng Trương Dược, mỗi một lời phạm nhân nói ra đều không hề uổng phí, nếu kẻ ở trên công đường tạo ra tình tiết giả, thì đằng sau lời giả dối đó tất che giấu chân tướng hoặc là ác ý. Ngài…”
Ngọc Lâm dừng lại một chút: “Ngài có hiểu quá khứ của tỷ tỷ ngài và Hứa Tụng Niên không?”
“Không hiểu.”
Đúng vậy, kẻ muốn chết thì sẽ không nghĩ ngợi nhiều đến thế. Hay nói cách khác, tuổi tác của Trương Dược và Trương Mẫn chênh lệch quá lớn. Năm Trương Mẫn trưởng thành, hắn vẫn còn thơ dại. Những ngày tháng êm đềm trong trạch đệ nơi quê nhà, những năm tháng thái bình ở thành Úc Châu, hắn đều không có ký ức sâu đậm.
Hắn không nhớ rằng, Trương Mẫn năm mười lăm mười sáu tuổi đã nức tiếng gần xa, văn chương dưới ngòi bút hoa mỹ rực rỡ, gấm vóc châu ngọc sánh ngang Tạ nữ*, tuy mang thân trọng bệnh chẳng thể sống lâu, nhưng vẫn khiến danh sĩ cả thành ngưỡng mộ khôn nguôi. Hứa Tụng Niên được nàng để mắt tới, cũng chẳng dám nói là hái được danh hoa. Năm đến tuổi nhược quán*, ông xách đèn ôm đàn cầm, mặc y phục giản dị nhập phủ, quỳ trước bồ đoàn trong từ đường của Trương gia mà thề nguyện, dùng quãng đời còn lại bảo hộ nữ nhi Trương gia, nếu chưa chết thì tâm không đổi.
*Tạ nữ: chỉ Tạ Đạo Uẩn, nữ tài tử nổi tiếng thời Đông Tấn, thường dùng để ví phụ nữ giỏi văn chương.
*Tuổi nhược quán: từ này xuất phát từ nghi lễ đội mũ, nghi lễ đánh dấu việc một nam tử trưởng thành, tức 20 tuổi.
Trương Mẫn tốt đến thế sao? Trương Dược từng hỏi Hứa Tụng Niên.
Con người Hứa Tụng Niên, bình sinh không chạm một giọt rượu, trừ phi là những đêm tụng đọc sách cũ.
“Khúc Giang bệnh vũ thôi nhân mệnh, thanh sơn lan kính thính phách ngâm. Thân mai hàn thổ thành bạch cốt, nhưng tư tác địch xuy cố thanh.”
(Mưa bệnh Khúc Giang giục mạng người, lối lan núi biếc nghe hồn phách ngâm. Thân vùi đất lạnh thành xương trắng, vẫn nguyện làm sáo thổi tiếng xưa.)
Ông sau khi say không nói tiếng quan thoại, mà dùng giọng quê Úc Châu. Tụng xong, lại đọc chú giải riêng của mình: “Tác phẩm cũ của Trương nữ Úc Châu, năm tháng không rõ, có lẽ là trên tuổi cập kệ, dưới tuổi bích ngọc.”*
*Tuổi Bích ngọc: cách gọi này xuất phát từ bài thơ Bích Ngọc ca của vua Lương Nguyên đế thời Nam Bắc triều. Trong thơ, Bích Ngọc là tên một thiếu nữ trẻ đẹp, từ đó về sau trở thành cách ẩn dụ cho cô gái tuổi xuân vừa nở. Vì vậy trong văn học cổ chỉ tuổi 16 của thiếu nữ.
Rất thanh nhã. Nhưng Trương Dược nghe không hiểu.
Khi hắn bắt đầu biết ghi nhớ chuyện, Trương Mẫn đã từ trên đài cao trong miệng Hứa Tụng Niên rơi xuống. Sự suy tàn của con người không bao giờ chỉ nằm ở da thịt, mà còn ở tâm khí và tinh thần. Dựa vào ngự dược trong Nội đình để miễn cưỡng duy trì mạng sống, Trương Mẫn chưa từng viết thêm một bài văn chương nào nữa, trâm gai váy vải, mộc mạc tiết kiệm, lặng lẽ sống giữa thành Lương Kinh. Tính tình nhạy cảm, cảm xúc mong manh, thỉnh thoảng lại vì những chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng nhắc tới trong mắt Trương Dược mà lo âu không thôi.
Tóm lại, những năm tháng rực rỡ nhất, quê hương của nàng, cùng với danh tiếng và những câu chuyện thuộc về nàng, thảy đều đã tan biến cả rồi.
Còn về Hứa Tụng Niên, lại càng không cần nhắc tới. Thân nam tử đã mất, vạn niệm đều hóa thành tro tàn. Trương Dược không hiểu, hắn còn muốn chết, tại sao Hứa Tụng Niên lại không muốn chết.
“Có lẽ ta hỏi hơi gấp rồi.” Ngọc Lâm cụp mắt: “Ngài không cần…”
“Ngọc Lâm.” Trương Dược ngắt lời cô: “Ta hỏi một chuyện.”
“Ngài nói đi.”
“Cô là người phương nào?”
Ngọc Lâm nghẹn lời, Trương Dược truy vấn: “Cô là người Úc Châu sao?”
Ngọc Lâm không đáp tiếng nào.
“Có phải không?” Trương Dược lại hỏi.
Ngọc Lâm ngoảnh đầu đi: “Ngài chắc đã xem qua hồ sơ của ta ở Tam ti.”
“Đúng là có xem qua, cử tử tên Ngọc Lâm mà cô mạo danh là xuất thân Lương Kinh, nhưng dưới trọng hình, cô trước sau cắn chặt khẩu cung, dẫu bị lăng trì xử tử, cô cũng không khai ra một chữ nào về xuất thân thực sự của mình.”
Ngọc Lâm cúi đầu cười khẽ, ngón tay nhẹ nhàng vần vò chiếc lạc tử mà Trương Dược tết cho mình: “Ta chỉ thấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến việc định tội. Cho nên lười nói mà thôi.”
Trương Dược không định hỏi thêm, nhưng Ngọc Lâm mân mê viên đá ngọc thạch, đột nhiên lại lên tiếng.
“Dẫu là vậy thì đã sao chứ.”
Trương Dược một tay chống mặt bàn, ngưng thần lắng nghe lời nàng. Trong giọng nói của Ngọc Lâm kéo theo một tia bi thương rất nhạt, người ngoài có lẽ không nghe ra, nhưng Trương Dược đã muốn chết quá nhiều năm rồi, tia bi thương ấy ngầm chứa chí chết, đối với Trương Dược mà nói, lọt vào tai chính là thấu vào tim.
“Khi đập Úc Châu vỡ, ta tuổi còn nhỏ, đối với ta mà nói, đoạn năm tháng đó giờ đây hồi tưởng lại, chính là một cơn ác mộng lặp đi lặp lại trong đầu suốt nhiều năm qua. Ta chỉ nhớ rằng, ta đã làm một việc đại nghịch bất đạo, tham gia vào một cuộc tư hình, hại chết một người nữ nhân, bà ấy hình như… là mẫu thân của ta.”
Nàng nói xong, nâng viên đá đeo bên hông lên. “Còn lại cũng chỉ còn viên đá này, ngoài ra chẳng còn gì khác nữa.”
“Cho nên cô là cô nhi.”
“Ừ.” Ngọc Lâm gật đầu.
“Cô lớn lên thế nào, ăn cơm thiên hạ sao?”
Ngọc Lâm lắc đầu. Thấy nàng cụp mắt nắm chặt viên đá, Trương Dược không đành lòng hỏi thêm, quay người bưng chồng bát đĩa đã thu dọn xong, khẽ bảo: “Thôi, không cần nói nữa.”
“Không sao cả.” Ngọc Lâm điệu bộ nhẹ nhõm, đứng sau chồng bát đĩa mỉm cười với Trương Dược: “Ta được rất nhiều người nuôi nấng, có nam nhân, cũng có nữ nhân. Ở bên cạnh những người đó, ta không cầu được đối đãi tốt, chỉ cầu một miếng cơm, một cuốn sách.”
“Cầu sách? Tại sao?”
“Ta muốn đến thành Lương Kinh, mà muốn đứng vững chân ở đây, ta không thể ngu ngốc.”
Ngọc Lâm nói đến đây, chợt thấy hối hận. Câu nói này nghe thế nào cũng giống như đang mắng Trương Dược vậy. Thế nhưng Trương Dược quá trì độn, căn bản chẳng nghe ra.
“Hừ.” Trương Dược hừ nhẹ trong mũi, buông một câu thần sầu: “Thành Lương Kinh như phân chó.”
“Ha…” Ngọc Lâm tức khắc bật cười.
Trời đã rất khuya, gió đêm chẳng hề lạnh, thậm chí còn ôn hòa hơn cả ban ngày. Tiếng cười của Ngọc Lâm dần trở nên sảng khoái trong gió. Nàng thực sự rất thích nghe Trương Dược nói chuyện, lời ít ý nhiều, như vạn tiễn xuyên tâm, khiến nàng vừa đau vừa sảng khoái.
Trương Dược vô cảm nhìn Ngọc Lâm, nhưng tâm tự lại bị nụ cười dưới ánh đèn kia khuấy động đến loạn nhịp.
Dù vậy, hắn vẫn nhạy bén bắt thóp được rằng, cái gọi là ‘chí chết’ trong giọng nói của nàng khi nãy đã hoàn toàn biến mất.
Thế cũng tốt. Những lời bộc trực như vậy, sau này hắn sẽ còn nói nhiều.
“Cứ để đó ta rửa cho.” Ngọc Lâm vẫn chưa dứt cơn cười, giọng nói có chút run rẩy.
“Đừng có giả bộ.”Trương Dược thốt ra một câu, thuận thế nghiêng mình tránh khỏi Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm bước vài bước đuổi kịp: “Không giả bộ. Ngài đừng tưởng quấn người như cái kén thế kia là có thể coi như sáng nay chưa từng gặp ta. Vết thương ngoài da không được chạm nước, để đó cho ta đi.”
Nàng một lần nữa chìa tay về phía Trương Dược. Trương Dược ngẩng đầu, thấy nàng đứng ngay trước mặt mình, một thân gấm vóc mềm mại đều là dùng tiền bán quan tài của hắn mà mua, máu thịt lành lặn khắp người cũng là dùng tiền bán quan tài của hắn mà đổi lấy.
Đầu xuân năm nay, Ngọc Lâm đã thoát khỏi sự dày vò của hình thương, không còn là tù nhân, cũng đã thoát khỏi nô tịch.
Thân nàng như món đồ sứ vẹn nguyên.
Còn Trương Dược, da thịt nát tan.
Thế nhưng Trương Dược lại thấy vô cùng vui mừng vì đêm đó hắn nhất thời nảy ý đến ngục Hình bộ tìm cái chết, cũng lại thấy may mắn vì Ngọc Lâm đã siết cổ hắn nhưng không thật sự g**t ch*t hắn.
“Đưa cho ta đi.”
Ngọc Lâm vừa nói vừa nhận lấy bát đĩa trong tay hắn, lại bảo: “Quan tài của ngài ta cũng đã dọn dẹp xong rồi, tối nay nhường cho ngài ngủ đấy.”
“Còn cô?”
“Ta đi bầu bạn với A Mẫn tỷ tỷ.”
“Ngọc Lâm.”
“Hửm?” Ngọc Lâm đón gió ngoảnh đầu lại.
“Cô…” Trương Dược ngập ngừng giây lát: “Cô… không đi sao?”
Ngọc Lâm thu xếp lại bát đũa: “Không đi, ngay từ ở ngục Hình bộ, ta đã nhận định ngài rồi.”
“Sao?” Trong đầu Trương Dược như nổ tung một tiếng trầm đục.
“Ta nhất định phải sống tiếp, mà ngài chắc chắn sẽ giúp ta.”
“Ồ.”
Một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang xao động của Trương Dược, nhưng rồi lại nghe nàng nói tiếp: “Có điều, thọ ân tất báo, ta vốn luôn là một người rất tốt. Thế nên sớm nghỉ ngơi đi, Trương chỉ huy sứ.”