Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 70: Thuỷ Quan Môn



Thủy Quan Môn là cửa bên trái để ra khỏi nội thành Lương Kinh tiến vào ngoại quách*. Thường ngày khi hoàng hôn gần buông, người qua kẻ lại cũng chẳng còn bao nhiêu.

*Ngoại quách: tường thành vòng ngoài của thành lũy (vòng thành bao quanh bên ngoài nội thành), tức vành ngoài của thành trì.

Thế nhưng hôm nay thật bất thường.

Binh mã ti dẫn theo bọn Ngọc Lâm, đột nhiên từ ngoại thành kéo về mấy cái xác mặc cung phục. Người vào thành bắt gặp trên đường, tất cả đều nhận định đó là những cung nhân chết đói trong tường cao Khánh Dương.

Thời buổi này, vận tải đường sông không thông, lương gạo nhập vào kinh thực sự gian nan. Thế nhưng đến cả người phụng sự Nội đình mà cũng có thể bị chết đói, đối với thành Lương Kinh mà nói, đây quả thực là một chuyện lạ đời.

Tại Thủy Quan Môn, người qua kẻ lại ra vào vài lượt, chẳng tốn bao công sức, tin tức đã đồn thổi khắp trong thành.

Kinh doanh* thủ vệ trên cửa thành thấy trước cửa tụ tập đông người, lại thấy Đô cấp sự trung Hình khoa Hàn Tiệm cùng quan viên Lục khoa cũng có mặt trong đám đông, phía sau còn có đám Ngự sử chuyên nghe đồn tấu sự đứng bên quan sát ghi chép, thực sự không dám tùy tiện cho khiêng thi thể vào.

*Kinh doanh là hệ thống quân đội trung ương trực thuộc triều đình đóng tại kinh sư và Nam Kinh vào thời nhà Minh. Chế độ này được thành lập vào đầu niên hiệu Hồng Vũ, ban đầu thuộc quyền Đại Đô đốc phủ, sau đổi sang Ngũ quân Đô đốc phủ quản hạt. Sau khi Minh Thành Tổ dời đô tới Bắc Kinh, lực lượng này trở thành tuyến phòng thủ quân sự trực tiếp của kinh đô.

Tuy nhiên, Kinh doanh trấn giữ cửa thành Lương Kinh bao nhiêu năm nay, đâu đến nỗi tất cả đều là lũ ngu ngốc. Bọn Ngọc Lâm còn chưa đi tới Thủy Quan Môn đã sớm có kẻ lanh lợi đi báo cho Đỗ Linh Nhược, vị Ngự sử tuần thành đen đủi kia.

Đỗ Linh Nhược vừa tan phiên trực ở trong cung ra đã bị Kinh doanh thủ vệ tóm ngay đến Thủy Quan Môn. Cái chức Ngự sử tuần thành của hắn nói là để tiết chế Binh mã ti trong kinh và Kinh doanh ngoại thành, nhưng thực tế chẳng quản nổi ai, chỉ được cái mã chứ không dùng được, chẳng qua là cái trống truyền tin để đối phó với bên trên, giải thích với bên dưới. Gặp lúc bên trên không vui, hắn còn phải gánh thay đủ điều tốt xấu.

Người thì đã đến, nhưng trong lòng hắn chẳng vui vẻ gì, mặt mày xám xịt nghe Kinh doanh vệ báo cáo, cho đến khi nhìn thấy Ngọc Lâm trong đội ngũ Binh mã ti.

Ngọc Lâm đang ngồi bên một cuộn chiếu cỏ, nheo mắt lặng lẽ nhìn tình cảnh nơi cửa thành.

Đỗ Linh Nhược gạt từng lớp người, vượt ra khỏi cửa thành, đi thẳng tới bên cạnh Ngọc Lâm, một tay xốc nàng từ dưới đất dậy, mở miệng là mắng: “Cô làm cái gì thế này?”

Ngọc Lâm bị Đỗ Linh Nhược kéo cho lảo đảo, nàng ngoảnh đầu nhìn thi thể dưới đất một cái: “Theo lệnh trưng dụng của Binh mã ti, đi kéo xác.”

Đỗ Linh Nhược nhìn tên cung binh Binh mã ti đang giao thiệp với Kinh doanh thủ vệ, chửi rủa: “Cái tên Vương Sung ăn phân chó kia, dám bắt nạt cô.”

Ngọc Lâm có chút buồn cười, thấp giọng bảo: “Nhỏ tiếng chút.”

Đỗ Linh Nhược đang bực bội, quay đầu lại nói càng lớn hơn: “Ta mặc kệ hắn! Hắn là một kẻ thối nát từ trong ra ngoài, đừng nói là Dược ca, ngay cả ta cũng khinh hắn. Nắm giữ Binh mã ti, dù sao cũng là nha môn trọng yếu ở Lương Kinh, phàm gặp chuyện lớn chẳng chịu ra ló đầu, trách nhiệm thì đùn đẩy khắp nơi, chỉ chuyên biết trốn trong nha môn của mình, tìm mọi cách hành hạ người già yếu.”

Nói đoạn, hắn cúi đầu nhìn móng tay của Ngọc Lâm.

Mười đầu ngón tay như mầm hành non kia là do Trương Dược giúp nàng nuôi dưỡng lại. Quá trình nuôi dưỡng ấy khó khăn nhường nào, Đỗ Linh Nhược đều nhìn thấu cả. Giờ đây chỉ qua một ngày, tất cả đều hư hao sạch sạch.

Trương Dược có phẫn nộ hay không hắn không biết, nhưng Đỗ Linh Nhược hắn là đang nổi lửa trong lòng.

“Móng tay mài thành thế này bao giờ mới nuôi lại được? Trương Dược dạo này phạm lỗi nhiều, bổng lộc sắp bị bệ hạ cắt đứt rồi, huynh ấy hết tiền rồi đấy. Cô đừng có để gió lùa cho mình đổ bệnh nữa, ta sẽ chào hỏi Kinh doanh vệ cho cô vào thành, mau về nhà đi.”

“Ta…”

“Ta cái gì mà ta, cùng lắm thì việc của cô để ta làm.”

Hắn vừa nói vừa nhìn cái xác bên cạnh Ngọc Lâm, chỉ thấy thi thể kia gần như là một bộ xương khô bọc lớp da khô khốc, chỉ nhìn một cái đã ép hắn nôn ọe không thôi.

Ngọc Lâm vội vỗ lưng cho hắn, thuận thế kéo hắn sang một bên, hỏi: “Ngài là do người của Kinh doanh vệ tìm đến phải không?”

Đỗ Linh Nhược vừa nén cơn nôn vừa gật đầu. Ngọc Lâm nhìn về phía Hàn Tiệm trong đám đông cùng đám Khoa quan và Ngự sử bên cạnh: “Ngài đã đến đây thì phải hồi đáp bệ hạ. Nhưng chuyện này không bình thường đâu.”

Đỗ Linh Nhược khó khăn lắm mới nén được cơn nôn, vuốt ngực nói: “Cô không thấy buồn nôn sao?”

Ngọc Lâm cười cười: “Thi thể ta thấy không ít.”

“Nhưng người chết kiểu này…”

“Người chết đói hay chết khát đều có bộ dạng thế này cả.”

Đỗ Linh Nhược vẫn còn run sợ: “Người chết đói… thảm khốc đến thế này sao?”

Ngọc Lâm “ừm” một tiếng, không kích động Đỗ Linh Nhược thêm nữa.

Đỗ Linh Nhược đứng chắn trước người Ngọc Lâm, lại nhìn qua mấy cuộn chiếu cỏ kia, lẩm bẩm: “Vậy nên trong tường cao Khánh Dương thực sự có người chết đói rồi…”

Ngọc Lâm chuyển chủ đề hỏi: “Mấy ngày nay triều tham đang nghị luận chuyện gì?”

Đỗ Linh Nhược đáp: “Cô điên rồi à? Hỏi ta mấy thứ này. Ta không có khung xương sắt như Dược ca đâu, một trận gậy của Ti Lễ giám hạ xuống là ta mất mạng đấy.”

“Xin lỗi.”

Ngọc Lâm nói lời xin lỗi, quả thực không hỏi thêm nữa, ngược lại lấy từ trong lòng ra chiếc khăn lụa của mình đưa cho hắn: “Ngài lau đi.”

Đỗ Linh Nhược lúc này có chút thấu hiểu, tại sao cái kẻ sống dở chết dở như Trương Dược lại dốc hết tim gan đối đãi tốt với Ngọc Lâm đến thế. Nàng thực sự là một người vừa cố chấp vừa dũng cảm, nhưng nàng hành sự chỉ ép chính mình, dù có cầu cứu người khác cũng tuyệt không miễn cưỡng.

“Thôi bỏ đi, dù sao cũng chẳng ai nghe thấy.” Đỗ Linh Nhược hạ thấp giọng: “Nói cho cô biết, mấy ngày nay trên triều vì chuyện tường cao Khánh Dương mà sắp cãi vã đến lật trời rồi. Nếu không phải Hoàng Hiền phi gắng gượng thân mình ở bên khuyên nhủ, bệ hạ e là đã nổi cơn giận thiêu chết đám người bên dưới chúng ta rồi. À, đúng rồi, đầu óc ta không đủ dùng, nhưng ta luôn cảm thấy Binh mã ti kéo thi thể về vào lúc này, hắn…”

“Ngài nghĩ đúng đấy.” Ánh mắt Ngọc Lâm vẫn dừng trên người Hàn Tiệm và những người khác. “Có kẻ muốn ép đám ngôn quan này phải mở miệng với bệ hạ.”

Đỗ Linh Nhược rùng mình một cái: “Vậy chẳng phải sẽ làm loạn lên sao? Thế nên ta không nên để Kinh doanh vệ cho bọn cô vào thành?”

“Ngài nghĩ tất cả đều đúng cả.” Giọng Ngọc Lâm nhàn nhạt, nhưng Đỗ Linh Nhược nghe mà thấy tuyệt vọng. “Tiếc là đã muộn rồi.”

Đỗ Linh Nhược nhận lấy khăn của Ngọc Lâm lau mặt một cái: “Sao ta lại đen đủi thế này cơ chứ, rốt cuộc là kẻ nào, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn…”

Ngọc Lâm nói: “Vậy phải xem làm loạn thế nào? Thu dọn tàn cuộc ra sao? Và ai là người đứng ra thu dọn.”

Đang nói chuyện, nơi cửa thành đã bắt đầu ồn ào. Đám ngôn quan như Hàn Tiệm lời lẽ khích lệ, một câu: “Chưa từng nghe đạo phụng sự Nội đình mà lại thành bộ xương chết đói.” truyền đến, Đỗ Linh Nhược và Ngọc Lâm cùng hướng mắt nhìn theo tiếng động.

Hàn Tiệm vừa dứt lời trước cửa thành, tức khắc có người tiếp lời: “Tiền Thái tử có tội đã tự vẫn mà chết, Tiên đế ban ân, bảo toàn tính mạng cho di tộc, giam tại tường cao Khánh Dương, giờ đây di ân của Tiên đế này chẳng lẽ cũng định phế bỏ sao?”

Lời này vừa dứt, quần nghị nổi lên, người lên tiếng đều là đám thanh niên Ngự sử ngôn quan và Lục khoa.

“Di ân của Tiên đế không thể phế!”

“Không thể phế!”

“Không thể phế! Không thể phế!”

Đỗ Linh Nhược nhìn đám người này, không khỏi ấn vào trán, than rằng: “Cô nói đúng thật, quả nhiên là muộn rồi…”

Bên tai Ngọc Lâm bỗng truyền đến tiếng vó ngựa quen thuộc, nàng ngẩng đầu nhìn về phía phố xá trong thành. Tiết xuân năm nay ít mưa, vó ngựa tung bụi mù thành một màn sương vàng, Ngọc Lâm nheo mắt lại cũng nhìn không rõ người đến là ai. Chỉ nghe Đỗ Linh Nhược bảo: “Trấn phủ ti đến rồi.”

“Trương Dược đến rồi?”

Đỗ Linh Nhược gật đầu: “Phải, đến rồi. Người đi đầu chính là huynh ấy.” Hắn nói xong câu này, không nhịn được lại bảo: “À, nhắc mới nhớ, Ngọc Lâm, sao thị lực của cô lại kém thế?”

Ngọc Lâm lúc này không rảnh để đáp lại câu hỏi của Đỗ Linh Nhược, hỏi ngược lại: “Ngài ấy… đã có thể cưỡi ngựa rồi sao?”

“Cô còn chưa hiểu huynh ấy à? Cô đâm huynh ấy một đao huynh ấy vẫn có thể bế cô về nhà.” Đỗ Linh Nhược giễu cợt một câu xong mới cảm thấy đau đầu vì tình cảnh trước mắt, vừa vỗ trán vừa nói: “Thật là đòi mạng ta mà…”

Ngọc Lâm tuy nhìn không chân thực, nhưng nàng đoán, sắc mặt Trương Dược hiện giờ hẳn là vô cùng khó coi.

“Đỗ bỉnh bút.”

“Sao?”

“Ngài đừng đứng cùng ta nữa, lên trên cửa thành mà nghe ngóng xem.”

Đỗ Linh Nhược ngẩn ngơ: “Chẳng phải cô nói đã muộn rồi sao?”

Ngọc Lâm bước tới cửa thành hai bước: “Có người chết oan, ngôn quan lẽ ra nên mở miệng, nếu không thì uổng công mặc lớp da đó trên người.”

Đỗ Linh Nhược nói: “Cô là người hiểu chuyện hơn ta, ngôn quan lúc này nói ra được lời gì hay ho? Đây chẳng phải là đưa người vào ngục Trấn phủ ti, rửa sạch cổ chờ Trương Dược đến chém sao?”

“Cho nên ý kiến của ta là, nếu ngôn quan nhất định phải mở miệng vì những người chết đói này, vậy thì hãy mở miệng ngay tại Thủy Quan Môn này đi.”

Đỗ Linh Nhược nhìn nghiêng gương mặt Ngọc Lâm. Trương Dược vô duyên vô cớ tin nàng, Đỗ Linh Nhược hắn giao thiệp với nàng lâu hơn, càng không có lý do gì không tin.

“Cô thấy trước Thủy Quan Môn, chỗ để xoay xở sẽ lớn hơn?”

“Phải.”

Ngọc Lâm gật đầu, bên tai vẫn là thanh âm hỗn tạp mà khích lệ của đám người Hàn Tiệm. Xác khô sau cửa, thanh liêm trước cửa, ưng khuyển hoàng triều cầm đao ghì ngựa đứng ngay sau đám đông.

Thế nhưng những quan viên trẻ tuổi không hề sợ hãi, thậm chí không một ai lùi bước. Triều đình tuy nát, nhưng chưa mục ruỗng tận gốc. Tuy như Triệu Hà Minh nói, mọi công trạng vĩ đại trên đời này đều là những thiện quả tình cờ kết ra từ mảnh đất của d*c v*ng và tội lỗi. Thế nhưng Ngọc Lâm không tin. Trên thế gian này, cũng chẳng phải chỉ có mình Ngọc Lâm là không tin.

Ngọc Lâm cúi đầu ho một tiếng, thu liễm tinh thần, nói với Đỗ Linh Nhược: “Tấu bản của ngôn quan một khi đã viết lên rồi, phàm là lời lẽ có sai sót đều có thể bị khép tội khi quân. Trương Dược không muốn giết người cũng phải giết. Nhưng trước mắt bao người, chẳng ai có thể đóng đinh một nhát, nói chết lời, làm chuyện tới cùng được. Trương Dược cũng không thể. Huống hồ, trong thành Lương Kinh này, luôn có người không nỡ nhìn đám người trẻ tuổi bị hãm hại, ví như…”

“Triệu hình thư sao?” Đỗ Linh Nhược chỉ vào bóng dáng quan bào màu đỏ nơi cửa thành nói: “Cô thực sự biết tính toán đấy. Tiên sư của cô cũng đến rồi. Cái Thủy Quan Môn này chưa bao giờ náo nhiệt thế này đâu.”

Ngọc Lâm bảo: “Đừng nói thế, người đã chết đâu.”

Đỗ Linh Nhược miễn cưỡng cười: “Lời cô có lý, ta qua đó canh chừng.” Hắn vừa đi vừa ngoảnh lại hỏi: “À, cô là đang giúp ai thế?”

“Hả?” Ngọc Lâm nghiêng đầu nhướn mày, không trả lời.

Đỗ Linh Nhược nhìn xa về phía trong cửa thành: “Cô ‘hả’ ta cũng hiểu.”

Ngọc Lâm miễn cưỡng mấp máy môi: “Ngài hiểu cái gì?”

Đỗ Linh Nhược vừa đi vừa đáp: “Dược ca vì cô mà ở Trấn phủ ti bị lột da xẻ thịt, ra ngoài tự mình nhẫn nhịn, với cô một lời cũng không than vãn. Người tốt như thế, cô không giúp huynh ấy thì Đỗ Linh Nhược ta coi thường cô.”

Ngọc Lâm có chút muốn cười, không nhịn được bảo: “Đỗ bỉnh bút ngài coi thường cũng nhiều người thật đấy…”

Đỗ Linh Nhược đã đi xa, không nghe thấy câu này của nàng. Ngọc Lâm tự mình mỉm cười, đón gió ngẩng đầu, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Trương Dược trong đám đông.

May thay, Trương Dược lại mặc một thân đồ đen, người lại cưỡi trên con Thấu Cốt Long, sau khi bụi mù lắng xuống, hắn như hạc giữa bầy gà, hiện rõ phía sau đám đông.

Mắt Ngọc Lâm không tốt, nhưng Trương Dược lại có đôi mắt ưng. Ngọc Lâm nhìn không rõ ngũ quan gương mặt của hắn, nhưng Trương Dược lại nhìn rõ mồn một dáng hình, thần thái của Ngọc Lâm.

Nàng đứng dưới bóng cây ngô đồng lớn sau cửa thành, khắp người bẩn thỉu, đầu bù tóc rối, vậy mà còn giơ một cánh tay lên, nhẹ nhàng vẫy vẫy về phía hắn. Vẫy được hai cái, rõ ràng là động tới vết thương, tức khắc đau đớn nhíu mày, chậm rãi hạ xuống.

Sao lại… ngốc thế cơ chứ.

Trương Dược ghì chặt cương ngựa, thầm thở dài một tiếng. Công vụ trước mắt, hắn không thể qua đó. Hắn nhanh chóng tính toán một lượt cho mình, nhưng lại phát hiện bổng lộc gần đây đã bị Phụng Minh đế phạt sạch sành sanh, bản thân chẳng còn bao nhiêu bạc mặt để giúp Ngọc Lâm chuộc thân khỏi lao dịch.

Tiền đúng là thứ tốt thật, chẳng trách trên dưới vì tiền mà giết người như ngóe, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.