Lý Hàn Chu quá rõ Trấn phủ ti kéo quân đến đây là để làm gì. Chẳng cần Trương Dược hạ lệnh, hắn đã nhìn chằm chằm bọn người Hàn Tiệm, chỉ đợi Trương Dược gật đầu một cái là ra tay.
Thế nhưng Trương Dược vẫn lặng lẽ nhìn sự hỗn loạn nơi cửa thành, từ đầu đến cuối không nói lời nào. Lý Hàn Chu nhìn theo ánh mắt của hắn, cũng thấy được Ngọc Lâm, vội xoay người bảo: “Để ta dẫn Ngọc cô nương qua đây cho Chỉ huy sứ.”
“Dẫn nàng ấy qua đây làm gì?”
Lý Hàn Chu nghẹn lời. Nghĩ cũng phải, bọn họ đến đây là để bắt người, mang Ngọc Lâm qua đây làm gì chứ? Để nàng ngồi trên lưng ngựa của Trấn phủ ti mà nhìn đám đồng liêu cũ như Hàn Tiệm bị lôi đi như chó lợn giữa thanh thiên bạch nhật sao?
“Vậy… chúng ta động thủ chứ?” Lý Hàn Chu dè dặt hỏi.
Trương Dược không lập tức trả lời, hắn cứ thế quấn từng vòng dây cương siết chặt vào lòng bàn tay, ngọn lửa phiền muộn trong lòng lại bùng lên hừng hực. Điều khí điều tức* đều vô dụng, nếu ở chỗ không người hắn thực sự muốn tự đâm mình một đao, lúc này chỉ có thể nhìn dây cương siết trên ngón tay cái dần hiện lên một vệt máu bầm tím tái.
*Điều khí: hít vào thở ra, kỹ thuật hô hấp trong tu luyện; khí công. / Điều tức: điều hòa hơi thở, điều chỉnh nhịp thở để ổn định nội khí.
“Trương chỉ huy sứ…” Lý Hàn Chu cúi đầu, thấy người đang lảo đảo đi tới chính là Ngô Lũng Nghi.
Ông đã có tuổi, lại không thạo cưỡi ngựa, dọc đường gắng gượng xóc nảy tới đây, lễ nghi dáng vẻ đều hư hao sạch cả, vậy mà vẫn gạt gia bộc sang một bên, một mình xuống ngựa, chạy tới dưới ngựa của Trương Dược.
“Liệu có thể…”
“Im miệng.” Trương Dược lạnh lùng cắt ngang lời Ngô Lũng Nghi, cúi đầu nhìn xuống: “Ô Đài muốn làm chủ cho ta sao?”
Ngô Lũng Nghi lắc đầu: “Nào dám. Trước Thần Vũ Môn, Trương chỉ huy sứ chịu nói với ta một câu kia, đã là…”
“Ta từng nói gì sao?” Trương Dược lại một lần nữa chặn đứng giọng của Ngô Lũng Nghi: “Đã quá muộn rồi. Cảnh tượng này chẳng đẹp đẽ gì, tổn hại đến phong nhã lễ nghĩa. Tổng hiến đại nhân, xin mời về cho.”
Ngô Lũng Nghi khẩn thiết: “Hôm nay ta tìm tới tận dưới chân ngựa của cậu là đã vứt bỏ cả thể diện và da mặt của một lão thần hai triều rồi! Trương Chỉ huy sứ, làm ngôn quan là phải nói thẳng không kiêng dè, cho dù ta làm quan đến già, có đánh mất khí tiết, chẳng còn nhuệ khí, ta cũng không thể nhìn mầm non của quan trường Đại Lương bị b*p ch*t sạch sành sanh như thế này được!”
“Thế thì đã sao?” Lời của Ngô Lũng Nghi thực ra mới nói được một nửa. Với tư cách là một lão thần hiền danh vang dội, đối mặt với Trương Dược, ông thực sự rất khó thốt ra lời khẩn cầu.
Trương Dược dứt khoát hỏi ngược lại: “Trấn phủ ti ta nên làm thế nào? Ngài không nỡ b*p ch*t mầm non, chẳng lẽ Trấn phủ ti ta phải kháng chỉ đi chết sao?”
“Cậu…”
“Thiên tử không ngốc.” Ngô Lũng Nghi nghe vậy ngẩn người, ngẩng đầu thấy Trương Dược đang nhìn mình. “Trương Dược ta chết thế nào cũng được, nhưng người của Trấn phủ ti còn phải sống.”
Ngô Lũng Nghi rũ mắt, giơ tay áo lau vệt mồ hôi trên trán: “Chẳng lẽ… không còn chỗ xoay sở sao?”
Trương Dược thu hồi ánh mắt, con Thấu Cốt Long như cảm nhận được điều gì đó liền quay đầu ngựa, bàn tay Ngô Lũng Nghi vốn đang vịn vào thân ngựa đột nhiên mất chỗ dựa, cả người lảo đảo một cái. Sau khi đứng vững, ông đứng lặng tại chỗ, không nói nên lời.
Trương Dược nhấc cánh tay, cao giọng gọi: “Lý Hàn Chu.”
“Có.”
Trương Dược lại nhìn về phía Ngọc Lâm lần nữa. Một bóng hình gầy guộc in trên bức tường thành xám trắng. Hoàng hôn hôm nay thật đẹp, Ngọc Lâm cũng thật đẹp.
Đáng hận. Đáng hận. Đáng hận thay! Hắn là kẻ đến để tạo nghiệt.
“Động thủ!”
Từ đằng xa, Ngọc Lâm thấy Trương Dược giơ đao. Người đứng quá xa, gương mặt chắc chắn nhìn không rõ, nàng nhìn thanh Tú Xuân đao dơ trên đỉnh đầu Trương Dược, có một khoảnh khắc nàng sợ đao rơi đầu rụng, người nam nhân này sẽ tự kết liễu chính mình như thế. Tuy có ý nghĩ đáng sợ như vậy, nhưng nàng cũng không muốn né tránh. Đây là lần đầu tiên nàng đứng từ xa quan sát Trương Dược, e rằng tâm cảnh hiện tại cũng có nét tương đồng với lúc Trương Dược đứng từ xa nhìn nàng tại miếu Bì Trường thuở ban đầu.
Khi ấy, Trương Dược đứng sau đám đông đã thấy được nỗi bất cam mãnh liệt của nàng, nàng không muốn bị xét xử, không muốn bị xử tử, liều mạng muốn sống tiếp. Mà lúc này đây, ngăn cách bởi đám đông, nàng cũng thấy được ý chí muốn chết của Trương Dược, hắn muốn được xét xử, muốn được xử tử.
Thế đạo này, chẳng biết nơi nào mới là hình trường. Càng chẳng biết được ai đang quỳ, ai đang đứng.
Ngọc Lâm ôm lấy cánh tay, trời đã dần tối hẳn, nàng đã mệt lử từ lâu, gió đêm lúc này đã mất đi hơi ấm ban ngày, thổi qua khiến nàng thấy hơi lạnh, cũng thổi cho vạt áo của vô số người trước cửa thành bay phần phật.
Trương Dược vừa hạ lệnh, binh mã Trấn phủ ti ngay lập tức xông thẳng vào đám đông nơi cửa thành. Hàn Tiệm còn chưa kịp phản ứng đã bị Lý Hàn Chu ấn quỳ rạp xuống đất.
“Các người…” Không để hắn nói hết câu, dây thừng thô kệch đã trói chặt cổ tay hắn, Lý Hàn Chu cầm một dải vải trắng, vẫn giữ cho hắn một chút thể diện cuối cùng: “Ta khuyên Hàn cấp sự trung nên ngậm miệng lại.”
Hàn Tiệm gian nan ngẩng đầu lên, nhưng hắn không nhìn thấy mặt Lý Hàn Chu, chỉ thấy một màn trời đang tối dần và vô số bóng người lay động. Rõ ràng, những người tụ tập ở trà xá Bích Hồng hôm nay đều cùng hắn chịu nạn.
“Có người chết đói rồi! Các người vậy mà cũng không quản sao?” Hắn vừa dứt lời, mặt đã bị ấn xuống đất.
Sĩ diện quét đất, dường như cũng chẳng cần giữ kẽ làm chi, Hàn Tiệm gào lên rách cổ: “Các người ăn bổng lộc triều đình, rốt cuộc là ăn vào đâu rồi! Lương Kinh chết đói bảy tám người thì nơi tha hương có thể chết đói bảy tám vạn người. Tiền! Tiền!”
Hắn gào lên với màn đêm thăm thẳm: “Tiền do ông trời ban cho, tại sao lại không nuôi nổi người trong thiên hạ? Tại sao!”
Lý Hàn Chu nghe những lời này, không nhịn được liếc nhìn Trương Dược một cái. Trương Dược đã xuống ngựa, lẳng lặng bước về phía Hàn Tiệm. Lý Hàn Chu thấy hắn cầm roi trong tay, vội bảo: “Để ta bịt miệng hắn…”
Nào ngờ lời chưa dứt, Trương Dược đã bước tới trước mặt Hàn Tiệm, vung tay giáng xuống một roi. Hàn Tiệm tức khắc đau đớn đến mức lặng đi, cơ thể co rúm lại, nửa ngày không hồi sức nổi.
“Ngươi muốn chết hả?” Trương Dược hỏi.
Hàn Tiệm há miệng không ra tiếng. Hắn chưa từng nếm qua thủ đoạn của Trương Dược, không ngờ một chiếc roi ngựa lại có thể khiến người ta đau đến mức thần hồn nát thần tính.
“Muốn chết thì cứ nói tiếp đi.” Trương Dược cúi đầu nhìn vào mắt Hàn Tiệm: “Dẫn dụ những người này cũng nói theo ngươi. Ngôn quan mà.” Giọng hắn lạnh lẽo không chút cảm xúc: “Chính là thích một bài văn trăm người viết, một câu đạo lý vạn người thốt ra.”
Câu nói này khiến Hàn Tiệm ngẩn ngơ.
Trương Dược rũ mắt: “Ta ở Trấn phủ ti bao nhiêu năm, không ngại dạy ngươi một câu. Ngươi có thể một mình viết, một mình nói. Nếu cần sửa chữa, ngươi nhận lỗi là đủ rồi. Nhưng một khi đã là trăm người viết, vạn người nói, thì trước khi sửa chữa, ngươi buộc phải đi chết.”
“Ta… ta việc gì phải sợ chết…” Hàn Tiệm đau đến run rẩy cả người, lúc nói chuyện suýt chút nữa cắn vào lưỡi.
Thế nhưng người trước mắt bỗng nhiên im lặng.
“Tại sao ngươi muốn chết lại dễ dàng đến thế.” Nửa ngày sau, trước trán bỗng vang lên một câu như vậy, tuy nói rất nhẹ nhưng Hàn Tiệm vẫn nghe rõ.
“Ngươi… ngươi nói cái gì?”
Trương Dược không trả lời, ngẩng đầu bảo Lý Hàn Chu: “Mang hết người về Trấn phủ ti.”
Mười mấy người bị Trấn phủ ti áp giải nối đuôi nhau, kẻ bị bịt miệng, kẻ bị trận thế dọa cho không dám lên tiếng. Dân chúng đứng xem cũng không dám vây quanh như lúc nãy nữa, toàn bộ đều lùi lại phía sau. Trong đó có nhiều kẻ không đành lòng, than vãn: “Đám người này, e là xong đời rồi…”
“Phải đấy… một khi bị mang đi là coi như…”
Trương Dược xoay người lên ngựa, đích thân mở đường, đám đông lập tức bị dạt sang hai bên. Ngô Lũng Nghi cũng bị dòng người cuốn đi, lùi vào ven đường, tuy đau lòng thấu xương nhưng cũng lực bất tòng tâm.
“Trương chỉ huy sứ.”
Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ cục diện đã định, chắc chắn không thể lay chuyển, thì giữa đường bỗng có người cản ngựa. Con Thấu Cốt Long khựng lại, lồng lên tung vó. Bụi đất hất tung vào người vừa lên tiếng. Người đó cam chịu đầy mặt bụi bặm, không hề né tránh.
Mọi người nhìn lại, thấy người cản ngựa mặc quan bào màu đỏ, dáng người cao ráo, mày mắt thanh tú ôn hoà. Đám quan viên bị trói kinh ngạc thốt lên: “Triệu… Triệu hình thư kìa.”
Người đến chính là Triệu Hà Minh.
Đầu Trương Dược đau nhức nhối, nhưng cũng buộc phải lên tiếng: “Mời Triệu thượng thư nhường đường.”
Triệu Hà Minh ngẩng đầu: “Trương chỉ huy sứ, danh tính và nguyên nhân cái chết của mấy cái xác này vẫn chưa được làm rõ…”
“Đó là việc của Binh mã ti và Tam pháp ti các người, không liên quan gì đến ta.”
“Vậy Trương chỉ huy sứ vì chuyện gì mà đến?” Triệu Hà Minh tiến lên một bước: “Trương chỉ huy sứ có thể nói cho rõ ràng không?”
Dĩ nhiên là không nói rõ ràng được. Với Trương Dược mà nói, công việc của hắn chẳng có việc nào đường hoàng cả. Có điều, đã là tư hình thì cần gì phải nói rõ ràng, thiên hạ này làm gì có tư hình nào nói cho rõ ràng được? Tại sao giết người? Dẫn chiếu điều luật nào? Hắn không biết, hắn cũng chẳng có tư cách hỏi. Nhưng Triệu Hà Minh cũng thật thông minh, Ngô Lũng Nghi dùng tình dùng lý nói bao nhiêu lời cũng không bằng Triệu Hà Minh đứng giữa đường hỏi hắn một câu: “Ngài nói cho rõ ràng được không?”
Lý Hàn Chu thấy Trương Dược im lặng, đành phải cứng mặt đối đáp lại một câu: “Ngôn quan lời lẽ bất cẩn, Trấn phủ ti bọn ta đương nhiên phải tra hỏi.”
“Bất cẩn ở chỗ nào?”
“Triệu thượng thư, ngài…”
“Bọn họ đã nói những lời gì?” Triệu Hà Minh nhìn Hàn Tiệm: “Ta cũng có thể nói lại một lần.”
Đám quan viên bị trói sau ngựa lập tức xúc động, Hàn Tiệm khản giọng: “Triệu thượng thư… không… không được đâu.”
Triệu Hà Minh lại nhìn Trương Dược: “Trước khi tra hỏi bọn họ, mời Trương chỉ huy sứ hãy bắt giữ Triệu Hà Minh ta trước.”
Đỗ Linh Nhược nghe xong màn ‘giao phong’ này, vội vàng kéo Ngọc Lâm từ sau cửa thành vào trong.
“Ngọc Lâm ta nói cho cô biết, cái đầu của Dược ca không đấu lại lão sư của cô đâu, cô mau nghĩ cách đi…”
“Sao ngài biết ta đấu lại được Triệu Hà Minh?”
“Cô bắt buộc phải đấu lại được!” Đỗ Linh Nhược bỗng cao giọng: “Cô đừng bảo là cô không nhìn ra, nếu hôm nay Dược ca không mang được những người này đi, bệ hạ nhất định sẽ không giống như lần trước, chỉ ném một mình huynh ấy vào Trấn phủ ti mà hành hạ đâu. Đám người của Trấn phủ ti này, rồi thuốc của A Mẫn tỷ tỷ… hầy…”
Đỗ Linh Nhược nắm chặt cổ tay Ngọc Lâm: “Thiếu ti khấu, Ngọc tỷ tỷ, Ngọc đại nhân, Đỗ Linh Nhược ta cầu xin cô, cô giúp huynh ấy đi, cô giúp A Mẫn tỷ tỷ, giúp Hứa chưởng ấn đi. Sau này cô muốn ăn đào gì, Đỗ Linh Nhược ta thề sẽ tìm về cho cô bằng sạch.”
“Ta…”
“Cô đừng có ‘ta’ nữa!” Đỗ Linh Nhược rõ ràng đã cuống lên, giơ tay chỉ vào Trương Dược: “Huynh ấy không có học! Chỉ có kẻ đọc sách các cô mới đấu lại được kẻ đọc sách thôi!”
“Ta biết rồi.” Ngọc Lâm bị Đỗ Linh Nhược lắc cho hoa mắt, gắng gượng đứng vững, lúc này mới nhìn về phía hai người đang đối đầu trước ngựa, hạ giọng nói: “Ta đâu có định mặc kệ ngài ấy.”
Lời Đỗ Linh Nhược nói quả thực đúng. Trương Dược đấu không lại Triệu Hà Minh, nói cách khác, hắn thậm chí không có tư cách để đấu với Triệu Hà Minh. Chiếc ô của bách quan đối chọi với ưng khuyển hoàng triều, thật là khập khiễng. Hắn tuy vẫn đang ngồi trên ngựa, nhưng trong mắt mọi người, hắn đã sớm ngồi trong vũng bùn nhơ rồi.
Lý Hàn Chu cảm thấy luống cuống, phải biết rằng quân lệnh không thành, Trương Dược chịu gánh vác, nhưng đám Thiên hộ, Đề kỵ như bọn họ chưa chắc đã thoát được tội.
“Chỉ huy sứ, phải làm sao đây…” Lý Hàn Chu lời chưa dứt, bỗng nghe Triệu Hà Minh lại nói: “Triệu Hà Minh nguyện thay Hàn Tiệm gánh vác trách nhiệm, mong Trương chỉ huy sứ gật đầu cho.”
Lý Hàn Chu cũng không còn lời nào để đối đáp, tâm loạn nhíu mày.
“Mầm non vốn là hy vọng của năm tới, mà mạng người quý giá hơn vạn sự.” Giọng Triệu Hà Minh khẩn thiết, ánh mắt luôn khóa chặt trên mặt Trương Dược: “Cầu xin Trương chỉ huy sứ hãy thận trọng, ban ơn thí ân.”
Y nói xong, lùi lại một bước trước đầu ngựa, nhấc tay áo hành lễ, Trương Dược nhìn thấy y đã khuỵu gối xuống.
Đỗ Linh Nhược không nhịn được che mặt lại, vừa định quay đầu gọi Ngọc Lâm thì không ngờ nàng đã không còn ở đó nữa.
Trước ngựa của Trương Dược, cánh tay Triệu Hà Minh bỗng nhiên bị ai đó mạnh mẽ giữ lấy. Người đó rõ ràng rất yếu, cũng hoàn toàn chẳng màng đến lễ nghi, dùng cả hai tay ghì chặt lấy cánh tay y, dốc hết sức bình sinh kéo ngược người y ra sau. Để đứng vững, Triệu Hà Minh buộc phải đứng thẳng gối dậy, còn người kia vì mất đà mà ngã oạch xuống đất.
Sau đó, người dưới đất lồm cồm ngồi dậy.
“Thượng thư hành quỳ, vì ngôn quan cầu tình…” Người đó nén đau, cố gắng giữ vững giọng nói. “Triệu hình thư, ngài muốn dùng nước bọt dìm chết cái Trấn phủ ti của ngài ấy mới cam lòng phải không?”