Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 82: Cõi đời như nước sôi



Nước và lửa trên thế gian từ trời trút xuống, giao hòa nơi nhân gian, đun thành nước sôi sùng sục.

Còn trên trời ban xuống vô số những chiếc ô, kẻ ở trên cao thì đưa tay ra nắm lấy; người ở dưới thấp nơi hồng trần thì đem thân mình ra gánh chịu.

Trương Dược đang nghĩ, Ngọc Lâm nói hắn cứu họ khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, vậy hắn hẳn là người ở trên cao, dù hắn chẳng hề mong muốn, nhưng hắn thực sự có trong tay một chiếc ô trời ban. Còn Ngọc Lâm trước đây cũng từng có một chiếc ô, nhưng nàng còn tàn nhẫn hơn Trương Dược, tại công đường Hình bộ, trước mặt Lưu thị, nàng đã quyết định ném chiếc ô ấy đi.

Thế là người đã vứt ô cuối cùng cũng bị hất văng xuống từ nơi cao.

Trương Dược tại bên ngoài miếu Bì Trường đã tận mắt chứng kiến nàng bị quăng vào tuyệt cảnh nơi hồng trần, sau đó lại bị nước sôi nhân gian dội cho thấu tận xương tủy.

Giờ đây Lương Kinh trăng thanh gió mát, nàng khoanh chân ngửa mặt, ngồi bệt dưới đất trước mặt hắn một cách thả lỏng, khiến Trương Dược có chút ngẩn ngơ.

“Ngọc Lâm, nàng có khi nào muốn chết chưa?”

“Chưa.”

“Chưa bao giờ có sao?”

“Phải, chưa bao giờ.”

“Làm sao mà nàng làm được?”

Ngọc Lâm ngồi dưới đất bỗng nhiên do dự một chút, đổi tư thế chống cằm, nghiêm túc nói: “Thực ra cũng không phải là không muốn chết, chỉ là, ta không muốn để bọn họ nhìn thấy ta chết.”

Nàng nói xong liền khựng lại, trấn tĩnh một hồi mới tiếp: “Trong hoàn cảnh của ta, rất khó để chết một cách yên tĩnh và thể diện. Cái chết của ta là do các ngài phán quyết, vì vậy cái chết đó giống như một món đồ chơi đặt trước mặt các ngài để làm trò tiêu khiển. Roi gậy thúc giục ta vào mắt vạn người, ta trước khi chết thì đau đớn, vạn người reo hò; trạng thái khi chết của ta thê thảm, vạn người cũng reo hò. Dựa vào đâu chứ?”

Nàng nói đoạn không tự chủ được mà cười khẽ một tiếng: “Ta có làm sai điều gì đâu?”

Trương Dược rủ mi mắt: “Nàng nói nghe hơi phức tạp.”

“Nói thế là đơn giản lắm rồi đấy thưa Trương chỉ huy sứ. Những lúc rảnh rỗi ngoài việc khâu vá, ngài vẫn nên đọc thêm vài cuốn sách hay đi.”

Trương Dược mặc kệ lời châm chọc của Ngọc Lâm, hỏi tiếp: “Mỗi ngày nàng nghĩ nhiều như vậy, nàng không thấy mệt sao?”

Lời vừa dứt, trước mặt bỗng chìa ra một bàn tay. “Thế thì không nói nữa.”

Trương Dược nhìn bàn tay thanh mảnh ấy, trầm giọng hỏi: “Làm gì thế?”

Ngọc Lâm cười đáp: “Đứng lên thôi. Ta đã hứa với A Mẫn tỷ tỷ rồi, phải đưa ngài về nhà.”

Trương Dược vèo một cái đứng bật dậy, tốc độ nhanh đến mức Ngọc Lâm suýt nữa không phản ứng kịp. Nàng còn chưa kịp thu tay về thì người đã bị Trương Dược nhấc bổng khỏi mặt đất.

“Ta không về nhà, nhà không có chỗ cho ta ngủ, ta cũng không muốn cãi nhau với Trương Mẫn nữa. Đúng như nàng nói đấy, ta cũng cãi không lại hai người.”

Ngọc Lâm hỏi: “Vậy ngài đi đâu?”

Trương Dược không đáp, giơ tay gọi Thấu Cốt Long tới, quỳ gối trước ngựa làm bệ đỡ, hất cằm với Ngọc Lâm: “Lên trước đi.”

Bộ động tác này Ngọc Lâm đã quen thuộc, nàng mượn lực của Trương Dược, một nhịp leo lên lưng ngựa. Đang định hỏi tiếp thì nghe Trương Dược nói: “Ta về nha môn. Nàng giúp ta bảo với Trương Mẫn, kỳ thi xuân năm nay sắp tới rồi, việc của cả Trấn phủ ti và Binh mã ti đều rất nhiều, nếu tỷ ấy không có việc gì sai ta làm thì ta không về nữa. Kỳ thi xuân mọi năm, tỷ ấy thường hay tặng mì gạo cho cống sinh từ phương xa tới, năm nay Lễ bộ sớm đã thâm hụt nặng nề, lều thi ở Cống viện toàn là gai khô bao quanh, chạm lửa là cháy. Dặn tỷ ấy đôi câu, bớt đến đó thôi, có đến thì cũng về sớm một chút.”

“Còn chuyện trèo tường Khánh Dương…”

Trương Dược ngẩng đầu đáp: “Ta chưa từng đến tường cao Khánh Dương bao giờ, phòng bị bên ngoài thế nào ta không thể mượn tay Lý Hàn Chu, nhất định phải tự mình đi thám thính một phen trước, bằng không mang nàng theo rất có thể sẽ một đi không trở lại.”

“Ừm, ta hiểu rồi.”

“Dẫu thế nào nàng cũng hãy yên tâm, ta sẽ không để người ở Lương Kinh nhìn thấy nàng chết.” Trương Dược ghìm đầu ngựa, đột ngột bồi thêm một câu như vậy.

Ngọc Lâm mỉm cười gật đầu. Lại nghe Trương Dược bảo: “Bên tường cao Khánh Dương khi nào nắm chắc, ta sẽ báo cho nàng.” Hắn nói đoạn, vỗ nhẹ vào mông ngựa Thấu Cốt Long, ra lệnh: “Đi cho vững vào.”

Dứt lời mới ngẩng đầu nhìn Ngọc Lâm, bình thản nói: “Đi đi.”



Thấm thoát vài ngày trôi qua, đất trời đã đổi khác.

Sắc xuân ở Lương Kinh ngày càng đậm, muôn hoa đua nở. Một khối kỳ thạch vận chuyển từ phương nam cuối cùng cũng vào đến thành. Khối đá ấy có một mặt bán trong suốt như sương mù, nhìn xuyên qua lớp sương có thể thấy bên trong ẩn chứa một khối huyết thạch, chất đá như ngọc, hình dáng như một đứa trẻ trong lòng mẹ. 

Phụng Minh đế rất thích, hạ lệnh đặt kỳ thạch ở Đông Uyển. Ngày an vị đá, ngài liền đưa Hoàng thị đang mang long thai tới Đông Uyển để thưởng ngoạn.

Đông Uyển nhất thời diễn ra các trò kích cúc, xạ liễu*, giới quyền quý tông thân ở Lương Kinh đều tụ tập về đó, náo nhiệt vô cùng. Dường như chẳng còn ai nhớ đến chuyện bên trong tường cao Khánh Dương ngoài thành, hậu duệ của huynh trưởng Phụng Minh đế sắp cạn kiệt lương thực và nguồn nước uống.

*Kích cúc tương tự bộ môn polo thời nay. Người chơi cưỡi ngựa, dùng gậy đánh quả bóng trên sân về phía cầu môn. / Xạ liễu là trò bắn cung vào cành, nhánh cây liễu treo hoặc cắm làm mục tiêu. Thường diễn ra trong các hội vui của triều đình.

Số lượng quan lại quý tộc quá đông, yến tiệc cung ứng không đủ, hai mươi tư cục nhất thời điều phối không xuể. Dương Chiếu Nguyệt một ngày đi lại giữa Đông Uyển và nội đình không dưới ba lần mà vẫn không dẹp yên được mọi việc. Trong lúc cấp bách, Trần Kiến Vân ở bên cạnh nói một câu: “Hay là để người của Trấn phủ ti qua đây hỗ trợ.”

Dương Chiếu Nguyệt lườm hắn một cái, nói thẳng: “Chưởng ấn đã nói rồi, lều thi năm nay mấy ngày trước bị mưa làm sập mất gần một nửa, Binh mã ti đã điều hết người ở Lâm Miếu đi sửa lều mà vẫn sợ không kịp. Người của Lễ bộ tới cầu xin Chưởng ấn nghĩ cách, Chưởng ấn mới thỉnh chỉ bệ hạ, điều người của Trương chỉ huy sứ qua đó. Giờ này mà đến Cống viện tìm hắn, với cái tính khí đó của hắn thì một câu tử tế cũng không có đâu, người phái đi có khi còn bị hắn đánh cho một trận.”

Trần Kiến Vân nói: “Hắn là cái thá gì, chẳng qua chỉ là một tên tội nô của bệ hạ. Sao, giờ còn định làm cháu chắt cho Lễ bộ thật à? Việc ở chỗ chúng ta mới là việc trọng đại của bệ hạ. Cái kỳ thi xuân đó tính là gì? Ngươi cũng để vào mắt sao.”

Dương Chiếu Nguyệt đáp: “Lời này của ngươi là muốn rơi đầu rồi đấy.”

Trần Kiến Vân cười: “Người của ngươi không dám đi thì để ta về bẩm Chưởng ấn, xin lão nhân gia sai người đi.”

Tiếng của hai người không hề nhỏ, vượt qua bức tường cung đỏ rực, leo lên đầu cành, làm kinh động lũ chim đang đậu khiến chúng bay vút lên lao vào đám mây giữa trời quang gió lộng.



Cách Đông Uyển chỉ chừng ba con phố, Cống viện lúc này lại bị rào tạm bằng cành gai, trên mái phủ chiếu cỏ. Trương Dược đứng giữa một đống gạch ngói đổ nát, trông thấy Ngọc Lâm, người bị Trấn phủ ti lôi tới làm việc mà vẫn làm đâu ra đấy, cẩn thận từng chút, liền cảm thấy đầu đau như muốn nổ, một cái đầu như hóa thành ba.

Vương Sung đứng cạnh Trương Dược, gác một cánh tay lên vai hắn: “Nếu không phải Hứa chưởng ấn viết thiếp xuống, ta còn tưởng Trương chỉ huy sứ đại giá quang lâm tới đây là để giúp nàng nương tử nữ hộ kia khuân đá đấy.”

“Tay.” Trương Dược quẳng lại một chữ, Vương Sung hậm hực hạ tay xuống.

“Đừng có nóng tính thế, Trương chỉ huy sứ. Ngươi nói xem ta và ngươi đối đầu nhau ở Lương Kinh này bao nhiêu năm, đâu phải hai chúng ta muốn thế. Ngươi nể mặt một chút, ta cũng tạo thuận lợi cho cô nương kia, sau này những việc kiểu này sẽ không trưng dụng nàng ta nữa…”

“Nàng ấy khác với ta.”

“Thì tất nhiên là khác rồi…”

“Nàng ấy tốt.” Trương Dược lườm Vương Sung một cái: “Ngươi và ta là hạng vô liêm sỉ.”

Vương Sung ngẩn người mất một lúc mới phản ứng lại: “Ơ… ngươi?”

Chưa kịp nói dứt lời, Trương Dược đã ấn chuôi đao sải bước về phía Ngọc Lâm.

Ngọc Lâm đang đứng dưới một gian lều thi đổ nát một nửa, hai tay chống một cây gậy tre sắp đổ, đồng thời chỉ huy hai tên phu quét dọn nâng mái lều cỏ phía sau lên. Nàng vốn dĩ là tính cách này, làm gì cũng nghiêm túc, lúc này không hề lơ là, lời nói nhẹ nhàng dứt khoát khiến đám phu quét dọn cũng nhanh nhẹn theo.

“Bên trên toàn là nước, để lâu không thoát được thì tất nhiên sẽ ép gãy thanh chống thôi. Giờ dựng lại từ đầu cũng không kịp, chi bằng nâng phía sau cao lên một chút, tạo cái độ dốc trên mái, chống đỡ được bảy tám ngày là được rồi.”

Nàng nói đoạn buông tay quẹt mồ hôi, chỉ một thoáng sơ sảy đó mà người suýt nữa nghiêng theo cây gậy tre. Trương Dược một tay giữ chặt cả người lẫn gậy: “Việc của nàng để ta làm, tay của nàng cứ tiếp tục dưỡng đi.”

Ngọc Lâm đứng thẳng dậy, phủi bụi trên tay, một mặt vẫn lo chỉ huy phu quét dọn nâng mái lều lên, mặt khác tùy miệng đáp: “Thế thì phải dưỡng đến bao giờ.”

“Dưỡng đến khi nào nàng viết được chữ thì thôi.”

Ngọc Lâm hờ hững đáp: “Chẳng phải ta đã viết được chữ rồi sao?”

“Nàng viết cái gì? Ngoằn ngoèo như gà bới, vẽ bùa đấy à?”

“Thế thì vẫn đẹp hơn chữ của Trương chỉ huy sứ chứ nhỉ.”

Đây là sự thật, Trương Dược không cách nào phủ nhận, cũng không buồn tranh cãi với Ngọc Lâm nữa, hắn chống cây gậy tre, đột nhiên cười khẽ một tiếng.

Lý Hàn Chu đứng bên cạnh vừa làm việc vừa giả vờ kinh ngạc: “Chỉ huy sứ lúc nãy là… cười sao? Thuộc hạ không nghe lầm chứ.”

Trương Dược ngoảnh lại, hiếm khi không trưng ra bộ mặt đưa đám, chỉ buông một câu: “Ngươi rảnh rỗi quá nhỉ?”

Lý Hàn Chu xắn tay áo, vội vàng đáp: “Không không không.” Sau đó vùi đầu làm việc một cách hăng hái.

Trong mắt Ngọc Lâm lúc này cũng chỉ toàn là công việc, nàng chẳng thèm liếc nhìn Trương Dược lấy một cái, giọng điệu cũng rất thản nhiên: “Đời này ta cũng đâu có khả năng đi thi khoa cử nữa, viết chữ đẹp thế làm gì, nhìn ra chữ là được rồi.”

Trương Dược hỏi: “Đã bao giờ nghĩ đến việc viết cáo trạng giúp người ta chưa?”

“Cái đó thì ta có nghĩ qua.” Ngọc Lâm đáp rất nhanh, khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhưng cũng phải có người chịu tin ta cơ.”

“Ta tin nàng.”

Ngọc Lâm nghe vậy thì bật cười: “Tội danh của ngài thì có gì mà phải biện hộ đâu.”

Trong lúc trò chuyện, mái lều đã được chống vững chãi. Trương Dược buông tay, cùng đứng với Ngọc Lâm dưới lều. Ánh nắng ấm áp xuyên qua những khe hở trên mái lều, đậu lên người Ngọc Lâm. Nàng xắn tay áo, dùng một cành gai búi mái tóc dài, nhìn từ góc nghiêng trông giống như một người học trò nghèo từ phương xa tới, đứng dưới lều cỏ chuẩn bị vượt long môn, từ đó bước vào sảnh đường, thăng quan tiến chức.

“Tội danh của ta quả thực không có gì để biện hộ.” Trương Dược tự nhủ: “Nhưng luôn có người muốn biện hộ mà không biện hộ nổi phải không.”

Đúng lúc này, Binh mã ti lại hối thúc một phần việc khác, Ngọc Lâm đáp một tiếng: “Tới liền đây.” Sau đó bước chân nhanh nhẹn đi qua đó, không nghe rõ câu nói này của Trương Dược.

Trương Dược cũng không để tâm, nhìn theo bóng lưng gầy mảnh linh hoạt của Ngọc Lâm, thầm nghĩ nàng đúng là tràn đầy năng lượng, làm gì cũng dồn hết tâm trí vào đó. Hắn nghĩ đoạn không đi theo nữa mà tự mình xắn tay áo, định xuống sân cùng làm với đám tạp dịch thì thấy người của Lễ bộ tới. Hai Đường quan một trái một phải, hộ tống vị Liêm nội quan* năm nay đi tới. Ngọc Lâm ở cách đó không xa cũng dừng bước, ngoảnh lại nhìn đoàn người ấy.

*Liêm nội quan: cách gọi khác của chủ khảo ra đề thi trong khoa cử thời Minh (vì khi chấm thi hoặc ra đề họ ở sau rèm để tránh lộ thân phận).

Vương Sung tiến lên hành lễ, Liêm nội quan xua hai Đường quan của Lễ bộ lui ra, cười nói: “Mời Vương chỉ huy sứ đi quá bộ vài bước, chúng ta nói chuyện.”

Vương Sung nghiêng người: “Là Thủ phụ đại nhân có điều gì dặn dò sao?”

Liêm nội quan mỉm cười, không trả lời ngay. Hai người sánh vai đi vào phía dưới bức hoành ‘vì quốc cầu hiền’.

Trương Dược nhìn theo bóng lưng vị Liêm nội quan ấy, bỗng nhiên vô cớ gọi một tiếng: “Ngọc Lâm.”

Ngọc Lâm quay người lại, kéo theo cây chổi trong tay, rảo bước về trước mặt Trương Dược: “Sao thế?”

Trương Dược hỏi: “Sáng nay khi nàng ra ngoài, Trương Mẫn có ở nhà không?”

Ngọc Lâm lắc đầu: “Trái lại là không có.”

Lý Hàn Chu đúng lúc đứng bên cạnh xen vào: “Giang gia… hôm nay náo nhiệt lắm đấy.”

Ngọc Lâm ngoảnh lại hỏi: “Giang gia nào?”

Lý Hàn Chu đáp: “Ầy, Lương Kinh này còn Giang gia nào nữa, chẳng phải là Giang gia của cữu tử* nhà Triệu Thượng thư đó sao? Tuy giờ cữu tử của y đang thủ thành Úc Châu, nhưng con cháu trong tộc hiện nay chẳng mấy ai cầm nổi thanh đao, toàn là hạng da mềm xương giòn, đọc sách đến mức đầu óc lú lẫn cả. Nghe nói hôm nay họ tổ chức một hội thơ văn tại trà xá Bích Hồng để ca tụng khối kỳ thạch ở Đông Uyển kia. Nghe đâu giải thưởng không nhỏ đâu nhé. Rất nhiều người đến xem, náo nhiệt lắm. Trương Mẫn cô nương chắc cũng tới xem cái náo nhiệt này rồi.”

*Cữu tử: Chỉ em trai ruột của vợ.

“Giải thưởng…” Ngọc Lâm nhướng mày: “Bao nhiêu?”

“Cái đó ta không để ý.” Lý Hàn Chu thấy thần sắc Ngọc Lâm thay đổi, vội nói tiếp: “Nếu nương tử muốn biết, ta sẽ sai người đi tra ngay. Hay là… hay Ngọc nương tử cũng đi xem một chút đi?”

Ngọc Lâm giơ cây chổi lên huơ huơ trước mặt Lý Hàn Chu.

Lý Hàn Chu vỗ đùi cái đét: “Không sao, mấy việc này Chỉ huy sứ của bọn ta lo loáng cái là xong ngay ấy mà!”