Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 81: Giữa nước và lửa



Rừng ngô đồng ngoại thành, thân cây sừng sững như những thanh trường đao, chém cơn gió xuân thổi qua rừng thành từng sợi mỏng manh.

“Tất cả những thứ này cho huynh.”

Giữa rừng, Trương Mẫn với ống tay áo rộng lộng gió, đưa một chiếc hộp gấm bằng gỗ trinh nam cho Hứa Tụng Niên.

Hứa Tụng Niên liếc nhìn một cái rồi lắc đầu: “Cất đi, ta xoay xở vẫn còn dư dả.”

“Ta biết huynh đã dốc hết sức rồi, không còn chỗ xoay sở nào nữa đâu.”

Hứa Tụng Niên ngẩn ra, Trương Mẫn lại mỉm cười: “Ta không có ý làm huynh khó xử, chỉ là, ta đã mang tới rồi, huynh cứ cầm lấy. Ta là phận nữ nhi, từ nhỏ đã bệnh tật yếu ớt, dù viết được vài chữ nhưng cũng không thể tự kiếm nổi nửa phân tiền lương ở đất Lương Kinh này, những thứ này vốn cũng là huynh tặng ta. Ta đã tính rồi, đổi ra muối và lương thực, vẫn có thể để người trong đó chống chọi qua tháng này.”

Gió rừng lùa vào vạt áo, rồi xộc vào mũi miệng, khiến nàng khẽ ho một trận.

Hứa Tụng Niên nhận lấy hộp gấm, cởi chiếc áo choàng trên người ra, giũ mạnh rồi khoác lên vai Trương Mẫn: “Nơi này ở lâu rất hại cho thân thể nàng. Nếu chỉ để đưa cái này cho ta, cứ để Đỗ Linh Nhược truyền lời một tiếng, ta đến nhà gặp nàng là được.”

Trương Mẫn lắc đầu: “Nhà trái lại không phải nơi để nói chuyện. Trương Dược thì không sao, nhưng Ngọc Lâm thì khó lòng qua mặt, vả lại ban ngày ta đã để lộ sơ hở trước mặt nàng ấy rồi.”

Nói đoạn, Trương Mẫn rủ mi mắt: “Ta… rất hối hận.”

“Không sao đâu, vẫn chưa đến mức…”

“Tụng Niên.” Trương Mẫn thiết tha gọi, ngẩng đầu nhìn Hứa Tụng Niên: “Hai chúng ta dẫu có chết không chỗ chôn thân cũng tuyệt đối không được để hai đứa trẻ ấy bị liên lụy vào.”

“Được.” Hứa Tụng Niên gật đầu: “Ta biết rồi.”

Ông ôn tồn đáp lời Trương Mẫn, đưa tay kéo chặt áo choàng cho nàng, cũng không nói gì thêm, như thể điều Trương Mẫn vừa nói chỉ là chuyện thường ngày, không liên quan đến sinh tử, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh chờ nàng bình tâm lại.

Sắc xuân trong rừng ngoại thành dần đậm, trên con đường quan đạo không xa, những người buôn chuyến vì sợ đêm muộn không vào được thành mà quất roi thúc ngựa. Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, ẩn hiện bên tai hai người.

Hứa Tụng Niên nghiêng đầu nhìn về phía quan đạo, chợt thấy cách đó không xa có một khóm hoa vô danh nở rộ thanh tú và nhã nhặn. Ông chậm rãi di chuyển về phía khóm hoa, cúi người hái một bông, quay lại nhẹ nhàng cài lên mái tóc bên thái dương của Trương Mẫn.

Trương Mẫn hơi ngẩn ra, cuối cùng không nhịn được mà đưa tay lên vuốt tóc. “Hoa gì vậy?”

“Huệ lan.”

Trương Mẫn cười nhạt: “Huynh đúng là, bốc thuốc cứu người bao nhiêu năm, cây cỏ đều thấu rõ.”

Hứa Tụng Niên nhìn bông hoa huệ lan, mỉm cười nói: “Người ta đều bảo thân thể nàng phải dùng ngự dược mà dưỡng, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, ta đã già rồi, còn nàng vẫn chẳng thay đổi chút nào. Nếu có thể đợi đến khi chiến loạn ở Úc Châu bình định, A Mẫn à, ta thực sự muốn cùng nàng đến trước mộ y quan* của phụ mẫu xem một chút.”

*Mộ y quan là mộ lập khi không tìm được thi thể, chỉ chôn quần áo hoặc vật tượng trưng của người đã mất.

Trương Mẫn chạm vào bông hoa màu trắng xanh, tỷ cài hoa trắng, đệ mặc tang phục. Phụ mẫu mất đã nhiều năm, nhưng hậu bối còn sống dường như chưa bao giờ thực sự sống một cách đúng nghĩa.

Hồn ma trôi dạt thế gian, tiếng khóc lạnh lẽo không dứt. Bóng lá trong rừng như ma quỷ, dưới sự sai khiến của ánh hoàng hôn cuối ngày, phủ đầy lên người hai người họ.

“Đến trước mộ ta biết nói gì đây? Mấy năm qua… ta sống ngày càng ích kỷ.” Trương Mẫn ngẩng đầu: “Cứ nhất định phải kéo huynh theo cùng, nói cái gì mà chết không chỗ chôn thân, phụ mẫu dưới suối vàng có biết, sẽ nhìn ta thế nào?”

“Nàng lúc nào cũng là cô con gái mà phụ mẫu yêu thương nhất.” Hứa Tụng Niên vẫn giữ giọng điệu bình thản: “Còn về phần ta, ta thân không nơi nương tựa, phụ mẫu dung nạp ta, Trương gia dung nạp ta, nàng dung nạp ta, ta đã rất mãn nguyện rồi. Ta chỉ luôn hận nàng bấy lâu nay phải phong kín ngòi bút tài hoa, như viên minh châu bị bụi mờ che phủ. Còn về việc nàng muốn làm… A Mẫn, dù thân xác tàn phế này không thể cùng nàng gánh vác, nhưng lòng ta cũng như lòng nàng, nàng không cần phải cố kỵ ta.”

Dưới đóa huệ lan, Trương Mẫn chợt cụp mắt nói: “Hứa với ta, dù thế nào đi nữa cũng không được tự hại mình để giúp ta.”

Câu nói này khiến Hứa Tụng Niên sững sờ. Trương Mẫn đưa tay lên nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo của ông. Hôm nay ông ra ngoài chỉ mặc áo trực chuyết*, không khoác áo choàng, dưới lớp tay áo mỏng đó chính là lớp áo lót bên trong. Trương Mẫn dường như do dự một chút, cuối cùng lòng bàn tay phủ lên, nắm lấy cổ tay Hứa Tụng Niên.

*Trực chuyết: áo mặc thường ngày thời xưa. Sau thường chỉ y phục của nhà sư, đạo sĩ hoặc sĩ tử.

Hứa Tụng Niên vô thức siết chặt lòng bàn tay: “Nàng…”

“Ta không ngốc, ta biết huynh đã nảy sinh ý định đụng vào một trăm vạn lượng bạc chùa Thiên Cơ kia, nhưng không được, tuyệt đối không được. Đó là tử huyệt của thiên tử, ta không cho phép huynh chạm vào.”

Hứa Tụng Niên nhìn vào hộp gấm trong lòng: “Nếu không như vậy, chống chọi qua tháng này, sau đó thì sao?”

“Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách.” Nàng nói xong, chậm rãi buông bàn tay đang nắm cánh tay Hứa Tụng Niên ra, lùi lại một bước: “Ta phải về rồi.”

Hứa Tụng Niên bước lên một bước: “Ta tiễn nàng.”

“Không cần đâu, ta muốn tự đi bộ về.” Trương Mẫn nhìn đôi chân thương tật của Hứa Tụng Niên, không nhịn được hỏi: “Y thuật của huynh giỏi như vậy, tại sao lại không chữa được cái chân này của mình?”

Hứa Tụng Niên mỉm cười: “Y thuật có giỏi đến mấy, chẳng phải cũng không chữa khỏi cho nàng đó sao?”

Nói xong, ông nhường đường sang bên cạnh vài bước: “Nàng đi chậm một chút. Lúc đến ta có xem qua, hoa trên quan đạo nở đẹp lắm. Ta quả thực chân tay không tiện nên không tiễn nàng nữa.”

Đây chính là: Hoa trên đường đã nở, khanh có thể chầm chậm trở về. (Mạch thượng hoa khai, khanh khả hoãn hoãn quy).

Nhưng dù sao duyên phận phu thê đã tận, ông không muốn dùng xưng hô ‘Khanh’ tình tứ ấy nữa. Trương Mẫn hiểu, cũng không cố ý vạch trần điển tích. Hương hoa bên tóc, hoàng hôn trước mắt, nàng chỉ “ừm” một tiếng rồi gật đầu, quay đi nói một câu: “Ta biết rồi.”

*Thuở Lục triều, Khanh (卿) được cho là tiếng gọi nhau rất thân yêu, nên vợ chồng thường gọi nhau là khanh khanh.



Ở một phía khác, Ngọc Lâm lần đầu tiên nhìn thấy một Trương Dược tâm trạng bất định.

Trước nha môn Trấn phủ ti, các Đề kỵ tụ tập đông đủ, nhưng không ai dám trả lời câu hỏi của Trương Dược. Lý Hàn Chu bất đắc dĩ chỉ đành liều mạng tiến lên: “Chỉ huy sứ… nếu tìm dấu vết người khác, thuộc hạ tuyệt không dám để xảy ra tình cảnh không có gì để bẩm báo thế này… Trương Mẫn cô nương… ôi…”

Hắn giơ tay tự tát mình một cái: “Bọn ta chưa bao giờ dõi theo tỷ ấy cả…”

“Ta không bảo ngươi tự phạt.” Trương Dược đanh mặt lại: “Tỷ ấy là tỷ tỷ của ta, tìm tỷ ấy cũng là việc riêng của Trương Dược ta. Ta không có lý do gì để phạt bất kỳ ai trong số các ngươi, ta chỉ muốn các ngươi giúp ta, trước khi trời tối phải tìm thấy tỷ ấy.”

“Đệ tìm ta làm gì?”

Trước đôi sư tử đá của nha môn, Ngọc Lâm ngẩng đầu, thấy đám Đề kỵ nhường ra một lối đi, Trương Mẫn khoác chiếc áo choàng, đi thẳng đến trước mặt Trương Dược. Trương Dược tức khắc bước tới vài bước, nắm chặt lấy cổ tay nàng, chẳng màng đến mọi người đang có mặt: “Tỷ đi đâu thế?”

“Ngoại thành.”

“Tới tường cao Khánh Dương…”

“Trương Dược!” Trương Mẫn cao giọng ngắt lời hắn: “Về nhà.”

Lý Hàn Chu và Ngọc Lâm nhìn nhau, Ngọc Lâm chỉ hất cằm về phía mọi người, Lý Hàn Chu lập tức hiểu ý, quay sang bảo đám Đề kỵ: “Qua đây! Tất cả đi theo ta!”

Trước nha môn chớp mắt người đã tản hết, trời cũng dần tối lại. Trương Dược vẫn chưa buông cổ tay Trương Mẫn, sau khi người tản đi, hắn càng siết chặt áo choàng của nàng: “Tỷ đi gặp Hứa Tụng Niên phải không?”

Trương Mẫn ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại rơi xuống đất: “Về nhà trước đã.” Nàng nói xong định đi nhưng căn bản không chống lại được sức mạnh của Trương Dược.

“Trong tường cao Khánh Dương rốt cuộc có cái gì?”

Trương Mẫn dừng bước: “Những người khốn khổ sắp chết đói.”

“Liên quan gì đến tỷ?”

Trương Mẫn dứt khoát quay đầu lại: “Không liên quan.”

“Cho nên tỷ lại muốn làm Quan Âm, tỷ lại muốn đi cứu khổ cứu nạn sao? Một đám người mà thiên tử và Nội các đều không muốn nuôi, tỷ định nuôi phải không?”

“Phải, ta muốn nuôi.”

“Tỷ nuôi thế nào! Chính tỷ cũng chỉ là một nữ nhân yếu đuối trói gà không chặt!”

Trương Dược vừa dứt lời, trên mặt đã ăn một bạt tai của Trương Mẫn, lực không hề nặng, vì nàng vốn luôn mang bệnh yếu ớt. “Ai cho phép đệ nói với ta như thế?”

Trương Dược đỏ hoe mắt, im bặt, và cuối cùng cũng buông cổ tay nàng ra. Trương Mẫn tiến lên một bước: “Ai cho phép đệ nói những lời như vậy? Đệ muốn sỉ nhục ai?”

Trời đã tối hẳn, Ngọc Lâm không nhìn rõ sắc mặt Trương Dược, chỉ thấy hắn dường như quẹt mặt một cái, sau đó khuỵu gối, quỳ xuống trước mặt Trương Mẫn. “Ta biết lỗi.”

Trương Mẫn cúi đầu nhìn người đệ dệ đang quỳ trước mặt mình, lại nhìn bàn tay mình, trong lòng dần hối hận. “Đứng lên, về nhà thôi.” Trương Dược quỳ yên không động đậy.

Trương Mẫn đành nhẫn tâm, mím môi lướt qua người hắn định rời đi một mình, lại nghe Trương Dược nói: “Bệ hạ muốn bỏ đói những người bên trong tường cao kia, tỷ cứu họ, chẳng phải là tìm chết sao.”

Trương Mẫn vẫn không dừng bước, Trương Dược xoay người lại hỏi: “Tỷ định dùng cái gì để nuôi họ? Tỷ còn tiền không? Hộp trang điểm của tỷ trống rỗng rồi, ta đã vào xem rồi! Hay là, tỷ định để Hứa Tụng Niên đi đánh cắp tiền trong nội khố?”

Trương Mẫn dừng lại, quay người quát: “Đệ đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy?”

“Nếu là như vậy, tỷ thà giết ta đi còn hơn.”

“Đệ…”

“Trương Mẫn.” Trương Dược dường như cười khẽ một tiếng: “Kẻ thù trên giang hồ muốn lấy mạng ta rất nhiều. Tỷ đem ta đi đổi lấy tiền đi. Dẫu sao ta cũng sớm muốn chết rồi, ta chết rồi… ta cũng không cần phải nối tiếp di nguyện của phụ mẫu mà chăm sóc tỷ nữa.”

Lời này đâm thấu tâm can Trương Mẫn, mắt cay mũi xót, nước mắt nhất thời mất kiểm soát. Nàng không muốn để Trương Dược nhìn thấy, chỉ có thể lặp đi lặp lại việc hối thúc mình phải nhẫn tâm, tạm thời tránh mặt Trương Dược.

“Trời sắp tối rồi, A Mẫn tỷ tỷ, tỷ về trước đi.” Ngọc Lâm kịp thời bước tới bên cạnh nàng ấy, vừa đi vừa nói: “Yên tâm, ta sẽ đưa ngài ấy về nhà.”

“Hôm nay hắn… nói lời khó nghe, muội…”

“Khó nghe đến mấy ngài ấy cũng xin lỗi rồi, không sao đâu.” Ngọc Lâm mỉm cười: “Hẳn ngài ấy không cố ý đâu.”

“Được…” Trương Mẫn thở hắt ra một hơi, nhìn Trương Dược lần cuối rồi quay người rời đi.

Đợi Trương Mẫn đi xa, Ngọc Lâm mới bước đến bên cạnh Trương Dược, ôm gối ngồi xổm xuống. “Ngài có muốn nhận lỗi thì cũng về nhà mà quỳ, quỳ ngay cửa nha môn mình tính là gì chứ?”

Trương Dược trả lời không liên quan: “Tỷ ấy rốt cuộc đang giấu ta chuyện gì? Và rốt cuộc tại sao phải giấu ta?”

“Câu hỏi thứ nhất ta tạm thời không trả lời được, còn câu thứ hai, chắc là vì tỷ ấy muốn đẩy ngài ra cho sạch sẽ.”

“Ý nàng là sao?”

Ngọc Lâm ngồi xổm lâu không thoải mái, dứt khoát ngồi khoanh chân trước mặt Trương Dược. Bóng của con sư tử đá đổ dồn lên người Ngọc Lâm, nàng tuy ngồi thu mình trên đất nhưng trông lại có vẻ rất kiên cường.

“Tỷ ấy chắc là hy vọng, bất luận kết cục của tỷ ấy và Hứa chưởng ấn ra sao, bệ hạ đều có thể tha cho ngài một mạng.”

“Đầu óc tỷ ấy có vấn đề!” Trương Dược nói xong lập tức hối hận.

Ngọc Lâm lại bảo: “Không sao, tỷ ấy đi rồi. Mặc dù suy nghĩ của tỷ ấy không hẳn là đúng, nhưng thực tế lại có đạo lý.”

“Đạo lý gì?”

“Trương Dược, ngài có ích cho bệ hạ. Trong mắt bệ hạ ngài càng sạch sẽ, A Mẫn tỷ tỷ và Hứa chưởng ấn càng sống được lâu.”

Trương Dược siết chặt lớp vải trên gối, cụp mắt nói: “Ta rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể đi chết được đây… rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể chết đây.”

“Đừng nói nhảm nữa.”

Trương Dược nghẹn lời, Ngọc Lâm nói tiếp: “Ta biết ngài sống không vui vẻ gì, nhưng ta không muốn ngài chết.”

“Tại sao…”

“Muốn hỏi tại sao chứ gì, ngài chết rồi ta không có cách nào điều tra chuyện trong tường cao Khánh Dương được.” Dưới bóng sư tử đá, Ngọc Lâm ngửa người ra sau, chống tay xuống đất, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.

“Có cách nào vào được tường cao Khánh Dương không?”

Trương Dược lắc đầu: “Tường cao Khánh Dương là nơi Trấn phủ ti không được phép vào.”

“Hứa chưởng ấn thì sao?”

“Ông ấy thì được, nhưng…”

“Ồ.” Ngọc Lâm ngắt lời: “Ông ấy chắc chắn sẽ không giúp ngài.”

Trương Dược nhất thời không nói được gì, lại nghe Ngọc Lâm hỏi: “Có trèo tường vào được không?”

“Được.”

“Ta nói là ta có trèo được không?”

“Nàng không có khả năng.”

Ngọc Lâm nhìn trời, cười gượng một tiếng, thầm nghĩ hễ cứ nói đến chuyện chính sự là cái tên Trương Dược này lại lạnh lùng và trực diện đến thế. “Nghĩ cách chút xem nào?”

“Cách gì?”

“Ví dụ như, ngài bồng ta trèo vào.”

Bồng nàng? Trên nền đá xanh, bóng dáng Trương Dược hơi lay động.

“Ta đã nói với nàng rồi, ta thích nàng… đúng không.”

“Ừm.”

“Cho nên…”

“Cho nên ta không muốn ngài chết.”

Trương Dược đột ngột ngẩng đầu. Trời đã tối hẳn, giờ giới nghiêm sắp đến, Ngọc Lâm thản nhiên nhìn lên màn đêm, đôi mắt sáng rực. “Thay vì đi chết, chi bằng dẫn ta trèo tường.”

Trương Dược rất muốn hỏi nàng, nàng rốt cuộc đang nói chuyện chính sự hay chuyện riêng tư, nhưng lúc này đầu óc hắn đang rối bời. Chỉ có câu nói “Ta không muốn ngài chết” là cứ lặp đi lặp lại một cách chí mạng.

“Về nhà trước đã. Tối nay ngài định quỳ ở sân để nhận lỗi à?”

“…”

“Trương chỉ huy sứ.”

Trương Dược “ừm” một tiếng.

Ngọc Lâm cười nói: “Ngài thực ra căn bản không cãi lại nữ nhân, mà cứ nhất định phải bảo nữ nhân không có sức trói gà.”

“Xin lỗi.” Trương Dược chỉ biết nói mỗi câu đó, trong đầu vẫn là câu nói: “Ta không muốn ngài chết.”

Ngọc Lâm ngồi thẳng dậy: “Không sao, bọn ta đều không trách ngài. Cảm ơn ngài vì đã không làm nước lửa thế gian, trái lại còn cứu bọn ta khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.”

“Bọn ta?” Trương Dược nhướng mày.

“Đúng vậy.” Ngọc Lâm giải thích: “Bọn ta. A Mẫn tỷ tỷ, Ảnh Liên, và cả ta nữa.”