Ngọc Lâm phải thừa nhận rằng Trương Mẫn đã đúng một điều, chẳng ai muốn cung phụng những người trong tường cao Khánh Dương cả. Ở đất Lương Kinh này, người có thể làm điều đó chỉ có Trương Mẫn, thậm chí chỉ có thể là Trương Mẫn.
Đây là hành thiện, nhưng cũng là tội chết.
Mà Trương Mẫn đã quyết tâm gạt Trương Dược, Ngọc Lâm và cả Hứa Tụng Niên ra ngoài, vậy thì một khi tỷ ấy bước sai một ly, kết cục sẽ là vực thẳm tuyệt lộ không một bàn tay cứu giúp.
Làm sao để giúp tỷ ấy?
Ngọc Lâm tự đặt câu hỏi, nhưng khi tự tìm lời đáp, nàng bỗng thấy một nỗi sợ hãi trào dâng.
Vẫn chỉ có con đường đó, cùng Trương Mẫn giẫm chân vào tuyệt cảnh ấy.
Ngọc Lâm nhắm mắt lại, trời bắt đầu lác đác hạt mưa. Thế gian mờ ảo, người đi kẻ lại vội vàng. Nàng đứng một mình giữa phố chợ, trong một trận thế của những chiếc ô bất chợt bung ra. Bóng tối sau đôi mắt khép chặt kéo về vô số ký ức, Ngọc Lâm nhớ đến Lưu thị trên công đường.
Từ khi ra khỏi ngục Hình bộ, nàng đã rất lâu không hồi tưởng lại cảnh tượng thẩm vấn Lưu thị năm đó. Không phải nàng không dám nghĩ, mà là mỗi khi nghĩ đến, trong đầu nàng như có một khối nước đen ngòm bị một ngọn lửa hung bạo không tên đun sôi sùng sục ngay tức khắc. Khối nước lửa ấy k*ch th*ch cơn đau trên cơ thể nàng, khiến nàng run rẩy, thậm chí buồn nôn, nàng hoàn toàn không khống chế được.
Nàng không dám buông thả bản thân tiếp tục suy nghĩ giữa dòng người, bèn vội vàng mở mắt, hít một hơi thật sâu, kéo chặt vạt áo, cúi đầu bước nhanh về phía Cống viện.
Chẳng hiểu sao, lúc này nàng có chút muốn gặp Trương Dược.
—
Lúc này trong ngoài Cống viện, người của hai ti đã rút hết. Lý Hàn Chu làm việc đến mức mặt mũi lấm lem bụi đất, đang ngồi ở hàng rong ven đường ăn vằn thắn. Thấy Ngọc Lâm tới, hắn vội đặt bát đũa xuống vẫy tay: “Ngọc cô nương, bên này!”
Ngọc Lâm đội mưa băng qua đường đi về phía lều cỏ của hàng vằn thắn. Trong lúc đi, nàng liếc nhìn Cống viện đã đóng cửa niêm phong.
“Trương chỉ huy sứ đâu?” Nàng vừa nói vừa phủi nước mưa trên người: “Về nha môn rồi sao?”
Lý Hàn Chu đứng dậy đáp: “Chưa, nghe bảo ra khỏi thành có việc.”
“Ra khỏi thành? Một mình ngài ấy sao?”
Lý Hàn Chu không hiểu đầu đuôi, nhưng vẫn thật thà đáp: “Phải, chỉ có một mình Chỉ huy sứ thôi.”
Ngọc Lâm quay người nhìn về phía Thủy Quan Môn, lập tức đoán ra Trương Dược đã đi thám thính tường cao Khánh Dương rồi.
“Được.” Ngọc Lâm quay lại: “Vậy ta đến nha môn đợi ngài ấy một chút.”
Lý Hàn Chu vội vàng lùa nốt mấy miếng vằn thắn trong bát cho xong, đặt bát xuống nói: “Ngọc cô nương đừng vội, để ta đưa cô đi.”
Ngọc Lâm “ừm” một tiếng: “Vừa hay, có chuyện này ta cũng muốn nhờ Lý thiên hộ giúp một tay.”
Lý Hàn Chu cười nói: “Chuyện nhỏ mà, Ngọc cô nương cứ nói đi.”
Ngọc Lâm bảo: “Đừng kể với Chỉ huy sứ của các ngài, bằng không ta không dám nói đâu.”
“Chuyện này…” Lý Hàn Chu lộ vẻ khó xử.
Ngọc Lâm nghiêng đầu cười: “Ta thực sự muốn hỏi Lý thiên hộ, sao ngài lại trung thành với Chỉ huy sứ của các ngài đến thế?”
Lý Hàn Chu được dịp mở máy nói: “Ẩy, cái này Ngọc Lâm cô nương không biết rồi. Trên đời này đào đâu ra một người đứng đầu như Chỉ huy sứ của bọn ta chứ, tội lỗi thì một mình gánh, công trạng thì chia hết cho thiên hạ.”
Tội lỗi thì một mình gánh, công trạng thì chia hết cho thiên hạ. — Cách nói thật tao nhã.
Ngọc Lâm khen ngợi: “Lý thiên hộ quả không hổ là người từng có công danh.”
Lý Hàn Chu cười hì hì: “Chuyện bao nhiêu năm trước rồi, cô nương đừng nhắc lại. Để ta nói thực tế chút nhé, thiên hạ khó tìm được thượng ti nào chịu đứng ra gánh tiếng xấu. Thời buổi này, thượng ti nào chẳng là hôm nay quăng cho bọn ta cái nồi tội, ngày mai bôi cho bọn ta vốc tro, chỉ có mỗi Chỉ huy sứ, hễ bọn ta phạm sai lầm là ngài ấy lại đến trước mặt bệ hạ quỳ xin nhận tội. Mười năm rồi, ta chỉ bị ăn một trận gậy, ấy là hồi tháng giêng năm kia, cung đình ban món cho bách quan, ta làm đổ bát đậu phụ tam trân của Triệu thủ phụ.”
Hắn nói đoạn hơi ngượng ngùng gãi đầu: “Chính chỉ huy sứ hành hình, ngự ban một trăm trượng, đánh xong ta suýt chết. Sau đó là Hứa chưởng ấn đích thân ra khỏi cung cứu ta từ tay Diêm Vương về. Tính khí Chỉ huy sứ ta không dám hỏi, nhưng ta biết không có ngài ấy thì mạng ta cũng chẳng còn. Ngài ấy thực ra cái gì cũng tốt, chỉ là thiếu hơi người một chút. Không cười không khóc, ơ?”
Lý Hàn Chu nói đoạn mắt sáng rực lên: “Nhưng dạo này đỡ hơn nhiều rồi, bọn ta lén lút bảo nhau, chắc là nhờ Ngọc cô nương chăm sóc Chỉ huy sứ tốt quá.”
Ngọc Lâm tiếp lời: “Vậy ngài giúp ta một tay đi.”
“Được chứ! Nhất định phải giúp.”
Ngọc Lâm mỉm cười, thầm nghĩ Lý Hàn Chu này đúng là dễ dỗ. Lý Hàn Chu quay người dắt ngựa tới, bung một chiếc ô đưa cho nàng: “Đi thôi Ngọc cô nương, vừa đi vừa nói.”
—
Trương Dược ở Trấn phủ ti thực sự chỉ để lại cho mình một tấm chiếu cỏ dung thân.
Lý Hàn Chu kể ngày trước hắn ngủ cả ở phòng thẩm vấn, phạm nhân trên giá hình gào khóc thảm thiết, Trương Dược nằm trên giường hình bên cạnh ngủ mê nói mớ liên miên. Lời này Ngọc Lâm tin, vì lúc này, tấm chiếu cỏ ấy đang trải trong kho của nha môn Trấn phủ ti, bốn bức tường treo đầy xiềng xích và gông cùm.
Duy chỉ trên đất trải chiếu, trên chiếu đặt một xấp áo lót và một giỏ kim chỉ nhìn rất hài hước. Trong giỏ kim chỉ có một chiếc áo bối tử của Trương Mẫn bị mòn rách, nay đã được căng khung tre và vá xong hơn nửa, ngoài ra còn có hai ba chiếc lạc tử do Trương Dược tự tay tết.
Ngọc Lâm đặt giỏ kim chỉ lên đầu gối, lật xem tay nghề của Trương Dược, rồi nâng viên đá treo bên hông lên. Nàng bấy giờ mới nhận ra, những chiếc lạc tử bện từ các sợi dây màu khác nhau nàng đã có đến bảy tám cái từ lúc nào không hay.
Trong phòng tối om, nhìn quanh chẳng thấy lấy một cây nến. Ngọc Lâm thầm nghĩ, mắt của Trương Dược đúng là tinh thật.
Cánh cửa bỗng lùa vào một luồng gió, có người mang theo hơi mưa trở về. Ngọc Lâm ngẩng đầu, thấy một bóng đen đứng ở cửa, hắn mặc y phục dạ hành bó sát. Với thị lực của nàng, nàng chỉ thấy được một chút ánh sáng nhạt trong mắt người đó. Nhưng nàng không mảy may nghi ngờ danh tính của hắn.
“Thế nào rồi?” Ngọc Lâm lên tiếng trước.
Trương Dược bước đến trước mặt nàng, hắn vẫn bịt mặt, toàn thân sũng nước mưa, trên sợi tóc còn vương những hạt nước. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với Ngọc Lâm đang ngồi trên chiếu: “Ta đã nói là khi nào chắc chắn ta sẽ nói với nàng, nàng không cần phải ở đây đợi ta.”
Hắn nói xong, vắt bớt nước trên vạt áo, lại hỏi: “Trương Mẫn sao rồi?”
Ngọc Lâm đáp: “Tỷ ấy đã giành được giải thưởng trong hội thơ của Giang gia.”
Trương Dược hỏi: “Nàng thấy hội thơ đó có vấn đề không?”
Ngọc Lâm gật đầu: “Rất có thể, nhưng ta chưa nhìn rõ toàn cảnh, không dám định luận.”
Trương Dược cúi đầu, vắt mạnh nước trên áo, giọng dồn dập: “Ta thực sự nên nhốt tỷ ấy lại.”
“Ngài nhốt tỷ ấy lại là cắt đứt mạng sống của những người trong tường cao Khánh Dương.”
Trương Dược ngắt lời nàng: “Biết rõ là đường chết mà tỷ ấy vẫn một mình bước tới, ta làm sao ăn nói với phụ mẫu!”
“Tỷ ấy không đi một mình đâu.” Ngọc Lâm cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng bóp lớp vải trên đầu gối: “Ta đi cùng tỷ ấy.”
Trương Dược gặng hỏi: “Nàng đã làm gì rồi?”
Ngọc Lâm bình thản: “Chưa làm gì cả, chỉ là để lại một đường lui để đi cùng tỷ ấy. Nếu hội thơ hôm nay không có chuyện gì thì tốt nhất, nếu…”
“Nếu có chuyện thì sao?”
Ngọc Lâm mỉm cười: “Thì ngài cứ nhìn đi. Ta lợi hại lắm đấy.”
“Nàng lợi hại đến mức nào?” Trương Dược một tay giật phăng khăn bịt mặt: “Nàng từng vào tử lao, từng quỳ trên hình trường, nàng quên rồi sao?”
Hắn vừa dứt lời, Ngọc Lâm im lặng.
Trong màn đêm, nàng không nhìn rõ biểu cảm của Trương Dược, nhưng hắn lại thấy rõ thần sắc của nàng. Mi mắt nàng rủ thấp, ánh mắt như nước giếng dưới trăng. Trương Dược chưa từng thấy một Ngọc Lâm như thế này, nhất thời hối hận muốn chết, hắn cố ép giọng mình xuống thấp: “Nàng… sao thế?”
Ngọc Lâm bỗng ngẩng đầu, cậy thế trời tối, mắt nàng lại kém, cứ thế chống cằm nhìn thẳng vào Trương Dược: “Ta cũng không biết mình làm sao nữa. Vốn dĩ ta không cần phải đến chỗ ngài đâu, nhưng ta hơi muốn gặp ngài.”
Trương Dược sững người. Cùng lúc đó, hắn cảm nhận rõ ràng cổ họng mình không tự chủ được mà nuốt khan một cái. Bên ngoài mặt thì vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong lòng lại sợ hãi bộ dạng lúc này của mình thật thảm hại. Càng như vậy, sống lưng hắn càng căng cứng như khúc gỗ sũng nước.
Bộ y phục dạ hành ướt đẫm lúc này như một bó dây thừng ngâm nước, trói chặt tứ chi hắn. Hắn muốn đứng dậy, nhưng chẳng hiểu sao lại quỳ xuống một chân, đầu gối trái chạm đất phát ra một tiếng bộp giữa đêm tối.
Ngọc Lâm vẫn chống cằm nhìn hắn, mắt không thấy ai chính là phóng túng: “Ta muốn nói với ngài một chuyện.”
Trương Dược không dám lên tiếng, hắn sợ mình vừa mở miệng sẽ lập tức vỡ đê, nghẹn ngào một lúc mới ép ra được một tiếng “ừm” từ cổ họng.
“Lúc trước ngài chẳng phải hỏi ta có khi nào muốn chết không sao?”
“Ừm.”
“Thực ra là có.”
“Ừm.”
“Có hai lần. Một lần là khi ta còn rất nhỏ, ta dùng viên đá này…”
Trương Dược cúi đầu nhìn viên đá Ngọc Lâm đang nâng lên. Mặt đá đen sạm như bị cháy, hình dáng như trái tim người, lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay trắng ngần của nàng.
“Ta ném viên đá này vào một người nữ nhân đang quỳ dưới đất, rồi bà ấy đột nhiên phát điên. Bà ấy sỉ vả ta. Lúc đó ta còn quá nhỏ, thực ra không hiểu hết, nhưng ta biết đêm đó, bà đã đứng trước mặt ta nói hết những lời cay độc nhất thế gian. Sau lưng ta có rất nhiều người, toàn là nam nhân, không có nữ nhân, chẳng một ai lên tiếng, chỉ có mình ta khóc mãi. Người nữ nhân đó mắt đỏ ngầu nhìn ta, bảo ta đi chết đi. Ta thấy bà ấy quá đau khổ, quá đáng thương, nên ta đã muốn nghe theo lời bà ấy.”
Nói đến đây, giọng nàng có chút nghẹn ngào. Cơ thể và cổ họng cứng đờ của Trương Dược cuối cùng cũng nới lỏng được ba phần.
“Lần thứ hai thì sao?”
“Lần thứ hai…” Ngọc Lâm run vai, vô thức ôm lấy đầu gối, khẽ nói: “Là ở công đường.”
“Lần thẩm vấn Lưu thị đó sao?” Trương Dược hỏi.
Cổ họng Ngọc Lâm thoát ra một luồng khí vừa chua xót vừa nóng ấm, nước mắt lập tức dâng đầy khóe mắt. Hắn vậy mà lại biết, hắn nói đúng rồi.
“Tại sao?”
Giờ phút này, Trương Dược cuối cùng cũng dám nhìn Ngọc Lâm, nhìn đôi mắt đang ngấn lệ ấy.
“Vì Lưu thị quỳ dưới công đường, trên công đường là đám chư công ngồi đầy, bọn họ nghĩ đến việc lột đồ nữ tử để hành hình bằng da thịt. Tu dưỡng của bọn họ có tốt đến mấy cũng không nhịn được mà nảy sinh tà niệm. Trên công đường đó toàn là rác rưởi, chỉ có nàng là một cô nương.”
Trên công đường toàn là rác rưởi, trên công đường chỉ có mình ta là một cô nương.
Câu nói trong lòng Ngọc Lâm cùng vang lên với giọng của Trương Dược. Dứt lời, nước mắt nàng tức khắc tuôn rơi.
Tiếng Trương Dược lại vang lên bên tai: “Lúc đó ta không có mặt ở đó, nhưng ta nghĩ, nàng ngồi một mình trên công đường nhìn Lưu thị chắc chắn đã khóc.”
Nói xong những lời này, thần kinh và cơ thể căng thẳng của Trương Dược hoàn toàn thả lỏng. Hắn nhìn Ngọc Lâm đang ngồi bó gối trên tấm chiếu của mình, đầu gục xuống, không ngừng gật đầu, cơ thể co rụt lại như một quả cầu tuyết trắng trong veo.
Nàng ngoan ngoãn “ừm” một tiếng, thu chân vào dưới vạt váy, ra hiệu cho Trương Dược nói tiếp.
“Cho nên nàng đã cởi quan bào của mình ra để che thân thể cho bà ấy.”
“Ừm.”
“Nàng căn bản không nắm chắc là mình sẽ cứu được bà ấy, nhưng nàng vẫn làm. Khoảnh khắc đó, nàng muốn cùng bà ấy đi chết.”
“Ừm.”
“Vậy nên có phải bây giờ nàng lại muốn làm chuyện như vậy nữa không?”
Ngón tay Ngọc Lâm bấm chặt vào đầu gối. Nàng không hiểu nổi vì sao một Trương Dược vốn tê liệt, chậm chạp với mọi thứ lại có thể đào xới hết những nỗi sợ hãi mà ngay cả bản thân nàng cũng khó lòng diễn tả được, rồi phơi bày ra trước mặt nàng như thế. Hắn thật sự không sợ nàng sẽ cứ thế mà khóc mãi trước mặt hắn sao?
“Thật may là cả hai lần đó nàng đều không chết.” Trương Dược vừa nói vừa lục tìm trong giỏ kim chỉ một mẩu vải sạch đưa cho Ngọc Lâm: “Lần đầu tiên ta thấy nàng khóc như thế này, ta không biết phải làm sao, nhưng nàng nói nàng muốn gặp ta…”
Hắn nói đoạn, ngồi khoanh chân xuống trước mặt Ngọc Lâm: “Ta đang ở đây rồi. Trong lòng nàng thấy dễ chịu hơn một chút thì hãy lau khô mắt đi, khóc nhiều quá không tốt cho nàng đâu.”
Ngọc Lâm không đưa tay ra, ngón tay vẫn siết chặt lấy đầu gối.
Trương Dược vô thức đưa tay lên, mẩu vải ấy tiến lại gần gò má nàng, nhưng hắn lại khựng lại.
“Ta có thể chạm vào nàng không?” Giữa bóng đêm mù mịt, giữa căn phòng đầy xiềng xích gông cùm, hắn hỏi nàng như vậy.
Tiếc là hắn không nhận được lời hồi đáp, nhưng hắn cũng không vì thế mà manh động. Cuối cùng, sau một khoảnh khắc, cái đầu nhỏ nhắn ấy chầm chậm tựa về phía tay của Trương Dược.
Tuy nhiên, ánh mắt mù mờ của nàng không thể tìm thấy tay hắn trong bóng tối, Trương Dược buộc phải xoay lòng bàn tay, nương theo mẩu vải ấy, nhẹ nhàng nâng lấy cằm nàng.
“Không có gì phải sợ cả.” Trương Dược dùng ngón tay hứng lấy nước mắt của Ngọc Lâm: “Nếu có lần sau gặp lại nàng trên hình trường, ta sẽ không đứng nhìn.”
“Ngài sẽ làm gì?”
“Ta sẽ cướp nàng đi.”