Trương Dược giơ tay lên, cục giấy vò nát trong tay đã bị bùn đất ẩm ướt trên sàn làm vấy bẩn, nhưng chất giấy vẫn có thể phân biệt được.
Đây không phải loại giấy Liên Sử Phúc Kiến chuyên dùng cho kỳ thi xuân mà là giấy tuyên Cô Điền. Bất kể nó ném ra từ gian lều nào thì đây chắc chắn là vật mang theo để gian lận.
Hắn nghĩ ngợi, ngước mắt quét qua số hiệu trên các gian lều, chợt nhớ lại lúc hắn được triệu vào Đông Uyển, đứng dưới Trì Tâm Đình đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Phụng Minh đế và Hứa Tụng Niên.
Phụng Minh đế hỏi: “Kẻ thuộc Giang gia năm nay dự thi… tên là gì?”
Hứa Tụng Niên đáp: “Bẩm bệ hạ, trong Giang thị, tính cả các chi họ hàng, khoa này có tổng cộng bốn người dự thi. Không rõ người bệ hạ nhắc đến là ai.”
Phụng Minh đế trầm ngâm một lát, bỗng nói: “Giang Huệ Vân có một đứa đệ đệ ruột, tên là…”
“Ồ, Giang Sùng Sơn.” Hứa Tụng Niên tiếp lời: “Năm nay mười tám tuổi, đúng là lần đầu đi thi.”
“Phải rồi…” Phụng Minh đế quay sang nhìn Trương Dược đang quỳ dưới đình: “Trương Dược.”
Trương Dược phủ phục: “Có thần.”
Phụng Minh đế vịn lan can đình, hơi cúi người xuống: “Đã nhớ kỹ cái tên đó chưa?”
“Rõ, thần đã nhớ kỹ.”
Ngón tay Phụng Minh đế gõ nhẹ lên lan can: “Để mắt chăm sóc người này cho kỹ vào.”
“Rõ.”
Đúng lúc đó, Hoàng thị bưng một vòng hoa tươi bện bằng cành liễu từ bờ nước đi tới, cười nép vào lòng Phụng Minh đế: “Bệ hạ xem này, chính tay Triều Dương trưởng công chúa bện tặng thiếp đấy.”
“Đẹp!” Phụng Minh đế tán thưởng, rồi đưa tay ôm lấy eo Hoàng thị: “Lại đây, trẫm đội cho nàng.”
Hoàng thị thấy Trương Dược vẫn quỳ một mình dưới đình, không nhịn được hỏi: “Trương chỉ huy sứ… hắn sao vậy?”
Phụng Minh đế không đáp, chỉ cười lạnh một tiếng.
Hoàng thị ngẩng đầu lên, nàng ta cũng mới mười tám tuổi, giữa chân mày vẫn đầy vẻ ngây thơ non nớt. Một bước trở thành người nữ nhân tôn quý bậc nhất Lương Kinh, nàng ta cũng có tham vọng mỏng manh của riêng mình, bèn nắn nót điệu bộ, ngước nhìn Phụng Minh đế: “Thiếp… xin được cầu tình cho hắn một câu.”
“Nàng cầu tình cho Trương Dược?” Ngón tay Phụng Minh đế dừng lại trên vai Hoàng thị, mặt rõ ràng vẫn đang cười, nhưng giọng nói đã lạnh đi tám phần: “Nàng coi trẫm là cái gì?”
Hoàng thị nghe vậy, chân tay bỗng rụng rời: “Thiếp…”
“Đứng cho vững.” Giọng Phụng Minh đế đột ngột chuyển lạnh: “Đừng để bị thương.”
“Thiếp không dám nữa, thiếp không dám nữa…”
“Biết sai là tốt.” Phụng Minh đế nói rồi mỉm cười, giơ tay chỉnh lại vòng hoa cho Hoàng thị: “Trẫm là muốn để hắn đi đúc vương miện vàng cho ái phi của trẫm. Trên vương miện đó khảm phượng hoàng rực rỡ, đính Đông châu*, ái phi đội lên còn đẹp hơn cái vòng hoa này vạn lần.”
*Ngọc trai phương Đông, chỉ loại ngọc trai quý sinh ở hạ lưu sông Tùng Hoa và chi lưu, viên to bóng, rất quý.
“Vâng…” Giọng Hoàng thị vẫn còn run rẩy. Phụng Minh đế nâng cằm nàng ta lên, nhướng mày: “Không vui sao?”
“Không… thiếp vui lắm.” Hoàng thị vội ép mình cười tươi: “Thiếp… đa tạ ân điển của bệ hạ.”
Hứa Tụng Niên thấy vậy bèn xua tay với Trương Dược, nói khẽ: “Ngươi lui đi.”
Trương Dược im lặng dập đầu một cái rồi đứng dậy rời đình. Bước ra ngoài vài bước, tai hắn vẫn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ đầy gượng ép và sợ hãi của Hoàng thị cùng đám nữ quyến.
Trương Dược trước đây vốn dĩ không nghe thấy những âm thanh này, nhưng hôm nay lại thấy tiếng ồn chói tai, nghe mà lòng phiền muộn.
Điều này khiến hắn không quen. Trước đây thiên tử ra lệnh, hắn nhận lệnh, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến cái chết, những thứ khác không bao giờ lọt được vào tâm trí. Giơ đao hạ xuống giết người, hay ở trong hình phòng đánh người ta đến mức máu thịt be bét, hành hạ sống không bằng chết để ép ra một bản cung khai đã được Ti Lễ Giám soạn sẵn. Đến đó là xong việc, hắn lại có thể tiếp tục nghĩ đến cái chết.
Thế nhưng bây giờ, cái thiên phú vô cảm khiến mọi sự đều trở nên tê liệt của hắn không biết đã bị Ngọc Lâm lấy đi từ lúc nào. Hắn rơi vào một loại phiền muộn khác, loại phiền muộn vì nghĩ quá nhiều, nhưng lại bị kẹt trong sự đần độn thiếu trí tuệ bẩm sinh, dù dùng hết sức cũng không phân định rõ được đúng sai trái phải.
Chẳng hạn như Phụng Minh đế lệnh cho hắn tuần tra kỳ thi xuân này, nhưng lại nói là để đúc vương miện vàng cho một nữ nhân đang mang thai, cái lý lẽ gì vậy?
Tâm trí Trương Dược hỗn loạn, hỗn loạn đến cuối cùng, chỉ có một người hiện lên rõ rệt.
Phải, Ngọc Lâm. Ngọc Lâm nhất định sẽ nghĩ thông suốt.
Nghĩ đoạn, hắn đã ra khỏi Đông Uyển. Lý Hàn Chu và những người khác đã đợi sẵn bên ngoài. Trương Dược xoay người lên ngựa, chỉ nói một câu: “Đến Cống viện.”
Trên đường, vó ngựa hất tung bụi mù. Mây trên trời thu hết ánh sáng, người đi đường vội vã vì sợ đêm muộn không về được nhà. Trương Dược thúc ngựa đi ngược chiều dòng người. Suốt dọc đường, Lý Hàn Chu hỏi hắn về chỉ dụ của Phụng Minh đế, nhưng Trương Dược không nói chi tiết.
Thực ra hắn rất hối hận. Hối hận vì trước khi đến Cống viện đã không đi gặp Ngọc Lâm một lần để hỏi nàng xem, ý đồ của Phụng Minh đế khi bảo hắn vào trường thi điều tra Giang Sùng Sơn là gì. Nhưng nghĩ lại, hắn lại hận mình không thông tuệ, quen biết Ngọc Lâm lâu như vậy, ý nghĩa thực sự thì hắn cũng chỉ mới giúp nàng được một lần. Mà trên con đường hồng trần làm người không xong, làm quỷ không đành này, Ngọc Lâm đã không biết bao nhiêu lần cứu Trương Dược rồi.
Hắn là gì của Ngọc Lâm cơ chứ?
Ngọc Lâm cứu hắn là ơn.
Nhưng giữa thế gian Ta bà* vạn dặm nước đen này, hắn lấy tư cách gì để thỉnh cầu Ngọc Lâm lần nào cũng đến đưa hắn lên bờ.
*Ta bà là thuật ngữ Phật giáo, dùng để chỉ nơi chúng ta đang sống (trái đất), nơi mà Phật Thích Ca Mâu Ni xuất hiện và giáo hóa chúng sinh.
“Chỉ huy sứ? Chỉ huy sứ…” Lý Hàn Chu thấy Trương Dược thất thần, đành phải lên tiếng gọi.
Trương Dược lúc này mới thu hồi tâm trí, siết chặt cục giấy trong tay, quay người đi về phía chí công đường, vừa đi vừa ra lệnh: “Đưa cống sinh ở gian lều số một trăm hai mươi ba ra luôn, lục soát cả phòng thi của bọn chúng. Còn người thì đưa vào chí công đường, l*t s*ch tại chỗ, trước khi giải về Trấn phủ ti phải soát sạch người bọn chúng.”
“Rõ!”
Tề Nhiên vội vã vén bào đuổi theo Trương Dược, chưa kịp mở lời đã bị hắn ngắt lời: “Lấy danh sách thí sinh tới đây.”
“Rõ…” Tề Nhiên phất tay ra hiệu cho Hàn Tiệm đi lấy danh sách, nhưng lại bị Trương Dược ngăn lại: “Hàn đồng khảo đứng yên đừng động đậy, đổi người khác.”
Tề Nhiên cuống quýt: “Trương chỉ huy sứ, đây là tính mang cả hai cống sinh ở hai gian cạnh nhau này đi cùng lúc sao?”
“Bằng không thì sao?” Trương Dược dừng bước, Cẩm y vệ đã áp giải hai người vào chí công đường.
Giang Sùng Sơn hoảng sợ nhìn Tề Nhiên, nhưng không dám lên tiếng.
Tề Nhiên nhất thời không còn màng đến tôn ti trật tự, bước nhanh tới trước mặt Hàn Tiệm, hạ thấp giọng: “Ngươi làm vậy là hại cống sinh, cũng là hại chính mình đấy! Hiện giờ Trương chỉ huy sứ đang ở đây, mọi chuyện vẫn còn đường lui, ngươi rốt cuộc có nhìn kỹ không? Ngươi nói thật đi!”
Hàn Tiệm nghênh lấy ánh mắt của Trương Dược: “Ta nhìn rõ.”
“Ngươi! Ngươi đúng là nói càn!”
Hàn Tiệm không thèm để ý đến Tề Nhiên, bình thản nhìn Trương Dược: “Ta biết ta và Trương chỉ huy sứ có thù, nhưng chuyện liên quan đến sự công bằng của khoa cử và tính mạng của cống sinh, nếu Trương chỉ huy sứ muốn mượn công trả thù riêng…”
“Ta đến đây để tra án.” Trương Dược nói xong, trở tay đóng sầm cửa chí công đường lại.
Bên trong đường, hai cống sinh bị Lý Hàn Chu l*t s*ch sành sanh. Dẫu sao cũng là người đọc sách, việc không mảnh vải che thân chính là quét sạch tôn nghiêm. Thấy Trương Dược bước vào, họ vừa nhục vừa sợ. Giang Sùng Sơn lấy hết can đảm nói với Trương Dược: “Huynh trưởng ta…”
“Huynh trưởng ngươi thì liên quan gì đến ngươi?”
“Ta…” Giang Sùng Sơn bị Trương Dược chặn họng, thảm hại ngồi thụp xuống, không dám lên tiếng nữa.
Trương Dược quay sang hỏi Lý Hàn Chu: “Soát kỹ chưa?”
Lý Hàn Chu đáp: “Rõ, trên người hai người này đều không có vật gian lận.”
Đúng lúc đó, Cẩm y vệ ngoài cửa cũng vào báo cáo: “Chỉ huy sứ, đã soát phòng thi, không phát hiện vật gian lận.”
Lý Hàn Chu gãi gãi sau gáy, nhìn hai cống sinh đang co rùm trên đất: “Thế này chẳng phải là… tắc tịt rồi sao?”
Cống sinh số một trăm hai mươi hai bỗng nhiên òa khóc, quỳ tr*n tr**ng trên đất, che mặt nói: “Ta xong rồi… Mẫu thân, đời con thế là hết rồi…”
Lý Hàn Chu quát: “Khóc lóc cái gì! Im miệng.”
“Được rồi.” Trương Dược nhắm mắt lại, cố gắng suy nghĩ về mối liên quan giữa lệnh chỉ của Phụng Minh đế và vụ gian lận này.
Nếu là Ngọc Lâm, nàng sẽ giải quyết thế nào?
Phụng Minh đế bảo hắn tuần sát trường thi, lại nhắc đích danh Giang Sùng Sơn. Mà chính Giang Sùng Sơn này lại dính líu đến gian lận, là trùng hợp? Hay Phụng Minh đế đã biết gì đó từ trước? Bắt Giang Sùng Sơn… đúc trâm vàng… tiền…
Không đúng, nghĩ loạn rồi… Rốt cuộc là quan hệ gì?
Trương Dược nhất thời muốn đào não mình ra xem nó mọc kiểu gì. Tinh thần thần hỗn loạn, mà tên cống sinh kia thì khóc càng lúc càng thảm thiết. Nếu là trước đây, kẻ rơi vào tay hắn không có tư cách mở miệng, có nói cũng là lời thừa thãi, Trương Dược đã sớm khâu miệng hắn lại cho rảnh tai. Nhưng lúc này, âm thanh thảm hại và chói tai kia lại lọt vào tai hắn.
Trương Dược không nhịn được mà nghĩ: Liệu dưới triều Phụng Minh, Trấn phủ ti có thể thực sự thẩm vấn một người một cách nghiêm túc không? Nói cách khác, Trương Dược hắn có thể cho một người sống sự công bằng dù chỉ một lần không?
Hắn nghĩ vậy, cúi người nhặt bộ nho sam và áo lót trên đất lên, đi đến trước mặt tên cống sinh đó: “Mặc y phục vào đi.”
Tên cống sinh vội quẹt nước mắt, đón lấy y phục cuống cuồng quấn chặt lấy mình.
Trương Dược hỏi: “Tên gì?”
“Trịnh Dịch… Trịnh Dịch Chi.”
“Khóc cái gì?”
Người đó cố giữ giọng vững vàng, nhìn sang Giang Sùng Sơn bên cạnh: “Ta biết hắn. Hắn là Giang Sùng Sơn, con cháu của Giang gia, tỷ tỷ hắn là thê tử của Thượng thư Hình bộ Triệu Hà Minh, huynh trưởng hắn là tướng thủ thành Úc Châu, hắn… có đầy người che chở! Ta và hắn cùng bị bắt, không ai cứu ta, ai sẽ cứu ta đây…”
Trịnh Dịch Chi gần như nói sảng: “Ta sắp bị oan mà chết rồi… Ta… ta chết chắc rồi…”
“Ngươi coi ta là người chết hả?” Trương Dược nhạt giọng nói.
“Hả?”
Trịnh Dịch Chi nghe vậy thì nghẹn lời, rõ ràng không ngờ Trương Dược lại quăng cho hắn một câu như thế. Hắn sững sờ, há hốc miệng không nói nên lời.
Trương Dược liếc nhìn ra ngoài cửa, nói tiếp: “Hay là ngươi coi vị quan đồng khảo đang đứng ra làm chứng cho ngươi ngoài kia cũng là người chết?”
“Ta…”
“Lau nước mắt đi, đứng dậy mặc đồ cho tử tế.”
Trương Dược nói xong, lùi lại một bước, dặn dò tả hữu: “Đưa cả hai người về Trấn phủ ti tạm giam.”
Cửa chí công đường mở ra, Trịnh Dịch Chi và Giang Sùng Sơn cùng bị đưa ra ngoài. Tề Nhiên và Hàn Tiệm đồng thời đón tới, Hàn Tiệm lên tiếng trước: “Trương chỉ huy sứ, Hàn Tiệm ta nguyện cùng tới Trấn phủ ti.”
Trương Dược đáp: “Ta không quản chuyện trường thi, việc ngươi có thể tiếp tục làm đồng khảo kỳ thi này hay không là do bệ hạ và Lễ bộ quyết định. Còn về vụ án gian lận này, nếu cần thiết, Pháp ti sẽ triệu ngươi đến đối chất.”
“Rõ.” Hàn Tiệm đáp: “Ta chờ lệnh.” Nói xong cũng lùi lại một bước, nhường lối đi.
Trương Dược vừa định đi, Tề Nhiên lại nói sau lưng hắn: “Trương chỉ huy sứ, ta còn một lời muốn nói.”
Trương Dược quay lại, nghe Tề Nhiên tiếp: “Nhưng xin chỉ huy sứ mượn bước nói chuyện riêng.”
Trương Dược thiếu kiên nhẫn, định cất bước đi thẳng, Tề Nhiên đành lảo đảo chạy theo nói: “Nếu Trương chỉ huy sứ đã không kiêng dè gì, vậy xin Chỉ huy sứ hãy nhìn kỹ lại những dòng chữ trên vật gian lận kia một lần nữa.”
Trương Dược lạnh lùng: “Bài văn này sẽ có quan viên Pháp ti điều tra kỹ, ta xem không hiểu.”
“Vậy còn kiểu chữ hành văn thì sao?”
“Ta nhìn không ra.”
“Trương chỉ huy sứ sao có thể tự coi nhẹ mình như thế!”
Trương Dược dừng bước, Tề Nhiên nhân cơ hội đuổi kịp đến trước mặt hắn: “Xin Chỉ huy sứ nhìn một chút thôi, Chỉ huy sứ vốn tinh tường từng chỗ nhỏ nhặt, chỉ cần nhìn một cái, nhất định sẽ khiến kẻ vu cáo và xảo biện kia không còn chỗ trốn.”
Trương Dược không đáp lời, Tề Nhiên khẩn khoản: “Chỉ huy sứ hãy tin ta, cứ nhìn một chút thôi. Xin đừng vì chyện nhỏ mà đánh mất đại cục, để đến lúc hối cũng không kịp.”
Trên các gian lều thi, ánh trăng sáng tỏ, những dãy đèn nến soi sáng cho cống sinh rực lên như biển lửa. Trương Dược đi đến dưới một ngọn đèn treo, tự tay mở tờ giấy tuyên Cô Điền kia ra.
Tờ giấy mở ra, những dòng chữ trên đó đập thẳng vào mắt Trương Dược. Tề Nhiên có vẻ thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng Trương Dược lại như có sét đánh ngang tai, cổ họng như bị ngàn mũi kim băng đâm ngang, khiến hắn nhíu chặt đôi lông mày.
Tề Nhiên nhìn thần sắc của Trương Dược, tiếp lời: “Vụ án gian lận kỳ thi xuân này, Trấn phủ ti nhất định không thể độc lập điều tra, đến lúc Pháp ti can thiệp, bài văn này chắc chắn là vật chứng trước công đường, tất yếu phải truy tận gốc rễ, điều tra đến mức lật tung Lương Kinh lên mới thôi.”
Trương Dược không kìm được, bỗng ho mạnh một tiếng. Lý Hàn Chu và những người khác nghe tiếng quay lại, thấy sắc mặt Trương Dược rất khó coi, không khỏi thắc mắc.
Tề Nhiên nói thêm: “Kỳ thi xuân năm nay xảy ra chuyện như vậy, nội liêm hay ngoại liêm đều khó tránh khỏi tội trách. Bọn ta phụ thiên ân, thật sự hổ thẹn, không dám oán thán. Nhưng các vụ án gian lận từ xưa đến nay, không vụ nào là không liên lụy đến hàng vạn người. Xin Chỉ huy sứ hãy thận trọng, đừng làm tổn thương người vô tội.”
Hai chữ “vô tội” rõ ràng được Tề Nhiên cố ý nhấn mạnh.
Lời vừa dứt, Trương Dược bất ngờ vò nát tờ giấy tuyên, rồi đâm sầm chạy thẳng về phía trước. Phía sau vẫn là tiếng của Tề Nhiên, không ngừng lặp lại câu nói cuối cùng kia, tiếng sau xa hơn tiếng trước.
“Xin Chỉ huy sứ hãy thận trọng, đừng làm tổn thương người vô tội!”
“Xin Chỉ huy sứ hãy thận trọng, đừng làm tổn thương người vô tội!”
“Xin Chỉ huy sứ hãy thận trọng, đừng làm tổn thương người vô tội…”