Giang Sùng Sơn và Trịnh Dịch Chi đều bị khóa tay, bị Cẩm y vệ áp giải ra khỏi Cống viện.
Lúc này đã qua giờ Dần, chính là thời khắc tăm tối nhất trước bình minh. Trương Dược vừa bước chân ra khỏi cổng Cống viện, trên con đường thành tối đen bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Mọi người nhìn theo, thấy một người mặc quan phục Ti Lễ giám, thúc ngựa lao tới.
Trương Dược nhìn rõ người trên ngựa là Đỗ Linh Nhược, lập tức giơ tay ra lệnh: “Đợi lệnh!” Nói đoạn, hắn hạ quyết tâm, vung roi thúc ngựa một mình đón lấy.
Hai người ghìm ngựa đối diện nhau, Đỗ Linh Nhược đi thẳng vào vấn đề, giọng gấp gáp: “Bệ hạ triệu huynh vào cung ngay lập tức.”
“Vào cung?” Trương Dược nhướng mày: “Bệ hạ không ở Đông Uyển sao?”
Đỗ Linh Nhược đáp: “Sau khi huynh rời đi hôm qua, Triệu thủ phụ đột nhiên đệ một phong thiếp vào Đông Uyển. Bệ hạ xem xong liền bỏ mặc Hoàng phi và đám thái giám, ngay đêm qua đã hồi cung rồi.”
“Thiếp gì? Ngươi đã xem chưa?”
Đỗ Linh Nhược lắc đầu: “Thiếp qua tay Trần bỉnh bút đưa thẳng vào, đến cả Chưởng ấn nhà bọn ta còn chưa kịp nhìn qua. Chưởng ấn vì chuyện này mà còn đánh Trần bình bút một trận gậy đấy. Hầy… sao lại nói lan man sang tận đây rồi.”
Đỗ Linh Nhược có chút não nề, tốc độ nói càng nhanh hơn: “Dược ca, bệ hạ hồi cung xong chỉ triệu một mình Triệu thủ phụ đến Văn Uyên Các, nhưng vẫn luôn không gặp, lại gấp rút truyền huynh về đối chất. Ta thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ, lại liên quan đến huynh, nên đã chặn tên tùy tùng truyền tin lại để đích thân tới đây.”
Nói đoạn, hắn nhìn về phía hai cống sinh đang bị khóa tay: “Giang Sùng Sơn?”
Đỗ Linh Nhược vốn là khách quen của Giang Sùng Sơn, lúc này liếc mắt đã nhận ra ngay, vội hỏi Trương Dược: “Xảy ra chuyện gì thế? Hai người này…”
“Gian lận.”
“Gian lận?” Đỗ Linh Nhược nhất thời không nỡ, lẩm bẩm phân tích: “Giang Sùng Sơn là đệ đệ của thê tử nhà Triệu Hà Minh, hắn gian lận, Triệu thủ phụ vào cung… Chuyện này có liên hệ gì không nhỉ…”
“Ngươi đừng nghĩ nữa, ta không nghĩ thông được thì ngươi cũng chẳng thể nào nghĩ thông đâu.” Trương Dược ngắt lời Đỗ Linh Nhược: “Nhưng ngươi không đến không công đâu.”
Nói xong, hắn đem cục giấy vẫn luôn siết chặt trong tay nhét mạnh vào ngực Đỗ Linh Nhược: “Đưa cái này cho Ngọc Lâm.”
“Cái gì đây?”
“Ngươi cứ việc đưa cho nàng ấy.”
Đỗ Linh Nhược gật đầu nhận lời, nhưng không nhịn được lại hỏi: “Đưa cho nàng ấy là xong thôi sao? Không nói gì à?”
Nói gì đây? Trương Dược nào biết nên nói gì. Nếu như trước đó hắn còn đang khinh bỉ chính mình vì vọng cầu Ngọc Lâm tương trợ, thì sau khi nhìn thấy kiểu chữ Trương thể trên tờ giấy tuyên Cô Điền kia, lại liên tưởng đến những lời chủ khảo Tề Nhiên nói với hắn trong lều thi, hắn hiểu rõ: đám người móc nối gian lận này gần như đã lật bài ngửa. Trương Mẫn đã bị kéo vào trong, nếu muốn bảo vệ Trương Mẫn thì bắt buộc phải bảo vệ Giang Sùng Sơn. Nhưng nếu bảo vệ Giang Sùng Sơn thì đúng như lời Trịnh Dịch Chi nói, con đường quan lộ của Hàn Tiệm cũng sẽ bị hủy hoại theo.
Hơn nữa, câu nói “đúc vương miện vàng” của Phụng Minh đế rốt cuộc có ý nghĩa gì? Triệu Hán Nguyên vào cung, chắc chắn là đã nghe phong thanh việc Trương Dược đêm khuya điều tra Cống viện, ông ta lại định làm gì? Cặp quân thần này rốt cuộc đang đấu đá cái gì đây? Sau cuộc đấu trí đó, liệu lại có phải dùng đến hắn để giết người kết thúc vụ việc không?
Giết ai? Trịnh Dịch Chi hay Giang Sùng Sơn? Hay là Hàn Tiệm, thậm chí là Trương Mẫn?
Dạ dày Trương Dược cuộn lên từng cơn dịch vị chua loét không ngừng xông thẳng lên cổ họng.
“Cứu mạng…” Trương Dược bỗng thốt ra hai chữ đó.
“Dược ca, huynh nói gì cơ?”
Đỗ Linh Nhược vừa hỏi xong, liền nghe Trương Dược thốt ra tên của Ngọc Lâm: “Ngọc Lâm…”
Cứu mạng, Ngọc Lâm.
Thực ra ý hắn là: “Cứu mạng! Ngọc Lâm!”
Nhưng cả đời Trương Dược chưa bao giờ phát ra bất kỳ tiếng kêu thảm thiết nào, càng đừng nói đến việc gắn tiếng kêu cứu đó với tên của một người khác. Tuy nhiên, dù giọng nói của hắn nghe vẫn trầm thấp bình thản, hắn lại không thể khiến nội tâm mình bình lặng được nữa. Hắn không thể tự kiềm chế bản thân được nữa, giờ đây thà tự nhận mình vô sỉ, hắn cũng muốn cầu xin Ngọc Lâm giúp hắn, dù chỉ là giúp hắn nghĩ thêm một bước thôi cũng được.
“Dược ca? Không đúng, Trương Dược!” Đỗ Linh Nhược không thể không lớn tiếng: “Huynh ngẩn người cái gì thế! Rốt cuộc huynh muốn nói gì với Ngọc Lâm? Cứu mạng với chả không cứu mạng, huynh đừng dọa ta…”
“Ngươi cứ nói…” Cổ họng Trương Dược nghẹn lại, hắn cố tình ho mấy tiếng, sau đó nói một câu khiến Đỗ Linh Nhược càng thêm sợ hãi.
“Ngươi cứ nói là… ta cầu xin nàng đấy.”
—
Phụng Minh đế chống trán bên án, thấp thoáng tiếng ngáy khẽ. Dương Chiếu Nguyệt lấy một chiếc áo choàng định khoác cho Phụng Minh đế, không ngờ lại làm ngài thức giấc. Dương Chiếu Nguyệt vội quỳ xuống thỉnh tội, Phụng Minh đế trái lại không để tâm, lau mặt một cái, thậm chí còn chìa tay đỡ Dương Chiếu Nguyệt một tay: “Ngươi bị Chưởng ấn nhà các ngươi dạy dỗ nên quá cẩn thận rồi đấy.”
Dương Chiếu Nguyệt hoảng hốt, vội bưng chén trà sâm Cao Ly đã để nguội vừa độ tới, thỉnh cầu: “Chủ tử uống một ngụm đi ạ, kẻo người cả đêm không ngủ, dạ dày sẽ khó chịu.”
“Được, trẫm uống một ngụm.”
Dương Chiếu Nguyệt đưa tay nâng chén trà, cẩn thận nói: “Hôm nay tâm trạng bệ hạ có vẻ khá tốt.”
“Ừm.” Phụng Minh đế tạm đặt chén trà xuống, nhổ một miếng bã sâm vào tay Dương Chiếu Nguyệt, định nói gì đó thì thấy Hứa Tụng Niên khom người đi vào.
“Bệ hạ, Trương Dược đã tới rồi ạ.”
Phụng Minh đế bảo: “Không vội, cứ để hắn chờ ở ngoài đi. Ngươi lại đây, hầu hạ trẫm uống hết bát trà sâm này đã.”
Bên ngoài Văn Uyên Các, Trương Dược vén bào quỳ xuống cạnh Triệu Hán Nguyên. Triệu Hán Nguyên đã quỳ được khoảng một canh giờ, ông ta có bệnh cũ trong người, lúc này sớm đã quỳ đến mức vai khòm lưng mỏi. Ông ta liếc nhìn Trương Dược đang quỳ thẳng tắp bên cạnh, không nhịn được cười khẽ một tiếng, bỗng hỏi: “Trương chỉ huy sứ đã điều tra được những gì rồi?”
Trương Dược không lên tiếng, mà Triệu Hán Nguyên dường như cũng không trông chờ hắn đáp lại, ngược lại còn quăng ra một câu hỏi khác: “Trương chỉ huy sứ bị người ta xoay vần bao nhiêu năm rồi nhỉ?”
Trương Dược buông thõng tay, mắt nhìn thẳng vào cánh cửa văn uyên các đang khép hờ: “Triệu thủ phụ nói gì, Trương Dược nghe không hiểu.”
“Hầy…” Triệu Hán Nguyên thở dài: “Bổn quan bị xoay vần hơn bốn mươi năm rồi, hừ…” Ông ta cười một tiếng: “Cứ ngỡ có thể tính xa hơn người trên trời một bước, hôm nay nghĩ lại…” Ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đã bắt đầu le lói ánh sáng, than thở: “Trời xanh có mắt, người sao có thể tính thắng được trời.”
Câu nói này khiến Trương Dược im lặng trong chốc lát. Triệu Hán Nguyên đấm đấm vào đầu gối mình, vẫn còn cười.
“Triệu thủ phụ đang mắng bệ hạ sao?”
“Không thể nói vậy được!” Triệu Hán Nguyên nói rồi từ từ ngồi bệt xuống: “Bổn quan khổ tâm trí bấy nhiêu năm, đều là vì bệ hạ. Nhìn khắp cả thành Lương Kinh này, hay cả thiên hạ Đại Lương, e là không tìm thấy người thứ hai trung trinh hơn bổn quan đâu.”
Dứt lời, cánh cửa Văn Uyên Các đang khép hờ cuối cùng cũng mở ra. Dương Chiếu Nguyệt bước tới, đích thân dìu Triệu Hán Nguyên đứng dậy: “Các lão vất vả rồi, bệ hạ triệu kiến, nô tì dìu ngài vào trong.”
Triệu Hán Nguyên lảo đảo đứng dậy, liên miệng nói: “Làm phiền rồi”.
Dương Chiếu Nguyệt liếc nhìn Trương Dược, để lại một câu: “Ngài cứ ở đây chờ đấy.” Nói xong liền dìu Triệu Hán Nguyên vào trong.
Trong các đã bày sẵn một chiếc đôn gỗ, nhưng Triệu Hán Nguyên vừa tới cửa đã dừng bước, phủ phục hành lễ. Ông ta vốn vì quỳ lâu mà mất lực, không chống nổi người, lúc lạy lục gần như là nằm rạp xuống đất.
“Tội thần xin thỉnh an bệ hạ.”
“Tội thần?” Phụng Minh đế cười hỏi: “Tội gì?”
Triệu Hán Nguyên đáp: “Bệ hạ định tội gì thì thần mang tội đó.”
Phụng Minh đế đứng dậy, chắp tay chậm rãi đi tới trước chiếc đôn, bấy giờ mới dừng bước: “Trẫm vốn định là sau khi trời sáng sẽ triệu Trương Dược ở Kim Môn để hỏi về những gì hắn thấy khi tuần sát Cống viện, sau đó cùng bách quan nghị sự. Không ngờ ngươi lại đệ một phong thiếp thỉnh an tới trẫm trước. Trẫm nhớ là đã nhiều năm rồi ngươi không viết thiếp thỉnh an, Trần Kiến Vân đột ngột đưa tới trước mắt trẫm, làm trẫm đến ngủ cũng không yên. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, vị Thủ phụ đại nhân của trẫm cuối cùng cũng nhớ tới trẫm rồi sao? Hả?”
Trán Triệu Hán Nguyên lấm tấm mồ hôi nóng, dập đầu nói: “Tội thần tội đáng muôn chết. Tội thần đa tạ bệ hạ đã chịu gặp tội thần trước khi gặp Trương chỉ huy sứ.”
Phụng Minh đế đi ngang qua Triệu Hán Nguyên, bước tới cửa các, đẩy mạnh cánh cửa vốn không khóa mở toang ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh, những hạt bụi li ti trong gió bay lơ lửng như những sợi tơ.
Trương Dược ở dưới bậc thềm ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia như một bóng ma đang lặng lẽ lơ lửng trên cao.
Phụng Minh đế lại chắp tay sau lưng, bình thản nói: “Trẫm có thể tạm thời không gặp Trương Dược, nhưng Triệu thủ phụ cũng phải cho trẫm một lý do chứ.”
Triệu Hán Nguyên chậm rãi xoay người lại: “Tội thần không dám lừa dối bệ hạ. Mấy ngày nay, tội thần cứ liên tục mơ thấy Tiên đế. Nghĩ Tiên đế nhân từ, trước khi băng hà để lại di chỉ mai táng đơn giản, lăng tẩm đến nay vẫn chưa được tu sửa. Nhưng bệ hạ là người đại hiếu, chắc chắn sẽ không đành lòng. Thần thiết nghĩ, nên trùng tu lăng tẩm Tiên đế để nêu cao lòng đại hiếu, kính trọng tiên linh người xưa.”
“Hừ…” Phụng Minh đế cười một tiếng, hỏi thẳng: “Bạc đâu?”
Triệu Hán Nguyên đáp: “Bạc của chùa Thiên Cơ là do trời ban, tự nhiên nên dùng cho Thiên gia.”
Phụng Minh đế lập tức quay phắt người lại: “Ai sẽ tấu trình?”
Triệu Hán Nguyên lại lạy: “Thần không dám từ chối, sẽ đích thân viết tấu chương.”
Phụng Minh đế nghe xong liền cười lớn, cười đến mức suýt chút nữa đứng không vững. Hứa Tụng Niên vội tiến lên đỡ, không ngờ Phụng Minh đế lại gạt tay hắn ra: “Ngươi lui xuống.”
Nói đoạn, ngài bước vài bước tới trước mặt Triệu Hán Nguyên, ngồi xổm xuống nói: “Ở đây không có người ngoài, ngươi cũng từng là thê huynh của trẫm, trẫm cũng muốn tâm sự thật lòng với ngươi một lần. Trẫm hỏi ngươi, tin tức của ngươi sao mà nhanh đến thế? Trẫm cho Trương Dược tuần sát Cống viện mới có vài canh giờ, trẫm còn chưa thấy mặt Trương Dược đâu mà ngươi đã đến đỡ tai họa cho Giang gia rồi.”
Triệu Hán Nguyên không trả lời. Phụng Minh đế đột ngột cao giọng: “Hứa Tụng Niên, Trần Kiến Vân đã bị đánh chết chưa?”
Hứa Tụng Niên vội đáp: “Đã đánh bốn mươi gậy, người đã ngất đi rồi ạ.”
“Đồ ăn cây táo rào cây sung! Trẫm thấy Ti Lễ Giám nên đánh chết hắn đi thì hơn!”
Cả Văn Uyên Các không ai dám đáp lời Phụng Minh đế. Ngón tay Triệu Hán Nguyên bấu chặt vào khe gạch trên sàn, đốt ngón tay trắng bệch, mồ hôi nóng trên trán cũng đã lạnh ngắt.
Giọng Phụng Minh đế vang lên từ đỉnh đầu lão: “Trẫm hỏi ngươi lần nữa, ban đầu Lục Chiêu của Hộ bộ ngươi còn nỡ bỏ, giờ sao với Giang gia ngươi lại không nỡ bỏ thế này? Sợ trẫm động vào Giang gia đến vậy, Triệu gia các ngươi có bao nhiêu đồ tốt gửi ở Giang gia hả?”
“Tội thần không dám!”
“Ngươi xàm ngôn!”
Tiếng quát này khiến Hứa Tụng Niên, Dương Chiếu Nguyệt và những người khác sợ hãi quỳ sụp xuống đất. Phụng Minh đế đứng dậy, đứng giữa điện, thở hắt ra một hơi dài, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu đã dịu lại.
“Trẫm không quan tâm các ngươi gửi bao nhiêu đồ tốt, trẫm có thiếu gì đồ tốt đâu. Sinh thần Hoàng phi sắp tới rồi, trẫm muốn thưởng cho nàng ấy một chiếc vương miện vàng.”
Triệu Hán Nguyên gần như không đợi Phụng Minh đế dứt lời đã tiếp lời ngay: “Tự nhiên sẽ có người dâng lên nương nương.”
Phụng Minh đế nghe xong liền cười rạng rỡ: “Được, để trẫm xem lời của Triệu thủ phụ ngươi linh nghiệm hay không. Đứng dậy cả đi.”
“Thần tạ ân điển của bệ hạ.”
Triệu Hán Nguyên nói xong, chống tay xuống đất vừa mới đứng thẳng được một chân, bỗng nghe Phụng Minh đế lại nói: “Vụ án gian lận kỳ thi xuân, trẫm sẽ giao cho Trương Dược chuyển giao sang Hình bộ thẩm lý. Con trai ngươi từng chịu hình, nay vẫn chưa khỏi hẳn, trẫm đã nghĩ cho ngươi rồi, y không dính vào chuyện này, e là ngươi càng thuận tiện hơn.”
Triệu Hán Nguyên lại quỳ xuống nói: “Vâng, thần chỉ e trong trường thi có biến số…”
Phụng Minh đế bảo: “Trẫm xử lý, không có biến số nào hết. Ngươi lui về đi. Dương Chiếu Nguyệt, truyền Trương Dược vào.”