Hàn Tiệm buông bút đứng dậy, nhưng tiếng bước chân bên ngoài đột nhiên rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Cái gì bao vây? Là sai dịch của Hình bộ sao?”
Lão bộc nghe Hàn Tiệm hỏi, hoàng hốt lắc đầu: “Nô không biết…”
Hàn Tiệm đi tới trước cửa phòng, nhìn ra cái sân tối đen như một hố sâu không đáy. Cửa viện đã được lão bộc khóa lại, gió thổi làm vòng khóa đập lạch cạch vào cánh cửa, ngoài ra bốn bề không còn một tiếng động nào khác.
“Nếu là người của Hình bộ đến thì không có gì phải sợ, họ không tìm ta thì ta cũng phải cầm đơn trạng này đi tìm họ!” Hắn cố ý nâng cao giọng, tuy nhiên bên ngoài không một ai đáp lại.
Lão bộc run rẩy nói: “Vừa nãy nô nhìn qua khe cửa, trông không giống quan sai… Y phục đen tuyền, giày cỏ, e là không phải…”
Lời chưa dứt, khóa cửa bỗng nhiên rầm một tiếng gãy đoạn.
Gió lập tức xuyên qua cửa, cuốn theo những bụi bặm và lá khô không tên trong đêm tối vỗ mạnh vào mặt hai người. Lão bộc sợ hãi ngã ngồi xuống đất, hét lên một tiếng: “Quỷ… quỷ sai rồi!”
Trước cửa đứng một bóng người cao mảnh, đúng như lão bộc mô tả: y phục đen tuyền, giày cỏ, hông đeo Tú Xuân đao, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mày kiếm, cằm sắc lẹm như dao tạc rìu đẽo.
Phía sau người đó là hàng loạt bóng người như mây đen mực đậm, vây hãm lấy đêm xuân vốn dĩ thanh bình.
Trong chớp mắt, người đứng trước cửa đã một mình bước vào sân, đế giày giẫm lên bùn nhão nhưng không phát ra tiếng động dính dấp. Khi đi ngang qua lão bộc, hắn tiện tay xốc người đó dậy nhưng không dừng lại, đi thẳng về phía Hàn Tiệm.
Hàn Tiệm dần nhìn rõ mặt người tới. Không phải quan sai Hình bộ như hắn tưởng mà là Trương Dược, Trương Dược của Bắc trấn phủ ti.
“Trương chỉ huy sứ…”
“Một câu hỏi thôi.” Trương Dược lạnh lùng ngắt lời Hàn Tiệm: “Ngươi có thể trả lời ngay tại đây hoặc vào chiếu ngục rồi trả lời.”
Lão bộc bên cạnh nghe thấy thế thì sợ đến mức người run như cầy sấy. Trong lòng Hàn Tiệm thầm dâng lên một nỗi tuyệt vọng không tên, hắn chưa kịp suy nghĩ kỹ nguyên do thì lại nghe Trương Dược nói: “Kẻ gian lận ở Cống viện là Trịnh Dịch Chi hay là Giang Sùng Sơn?”
“Ý ngài là gì?” Hàn Tiệm bước tới một bước: “Ở Cống viện, ta nói trước mặt Trương chỉ huy sứ còn chưa đủ rõ sao? Vật gian lận đó được ném ra từ gian lều thi số một trăm hai mươi ba, kẻ gian lận là cống sinh Lương Kinh, Giang Sùng Sơn!”
Trương Dược dường như không nghe thấy lời Hàn Tiệm, giọng nói không chút cảm xúc át cả tiếng của hắn: “Ngươi vẫn còn cơ hội sửa lời khai. Kẻ gian lận ở Cống viện là Trịnh Dịch Chi hay là Giang Sùng Sơn?”
Hàn Tiệm im bặt. Trong phút chốc, hắn chợt nhớ đến Ngọc Lâm, người đã ngập ngừng muốn nói lại thôi với hắn hồi ban ngày.
“Tại sao lại là Trấn phủ ti đến thẩm vấn ta?”
Trương Dược không trả lời, ánh mắt liếc sang một góc vô danh.
Hàn Tiệm gắt gao truy hỏi: “Vụ án này không phải đã chuyển giao sang Hình bộ rồi sao? Dù có muốn đưa ta ra công đường thẩm vấn thì cũng phải ở công đường Hình bộ chứ không phải ở chiếu ngục của Trương chỉ huy sứ các người!”
Nói đến cuối, giọng Hàn Tiệm có chút run rẩy. Những lời này thốt ra, chính hắn cũng dần tìm thấy điểm mấu chốt đáng sợ nhất.
“Đợi đã.” Hàn Tiệm tim đập lỗi nhịp, hơi thở rối loạn, hắn phải cúi đầu để bình tĩnh lại. Khi ngẩng lên, cả khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Là ai muốn ta sửa lời khai… Rốt cuộc là ai muốn ta sửa lời khai?”
Trương Dược quay đầu lại, lặng lẽ nhìn Hàn Tiệm, vẫn không trả lời.
Tuy nhiên, khi ánh mắt hai người chạm nhau, vạn ngàn suy nghĩ trong đầu Hàn Tiệm quy về một mối. Đến lúc này, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ nỗi tuyệt vọng không tên ban nãy từ đâu mà ra.
Không phải Giang phủ vì bao che con cháu mà ép hắn sửa lời khai. Cũng không phải Triệu đảng vì bảo vệ thông gia mà ép hắn sửa lời khai.
Là thiên tử, vì một lý do nào đó mà hạng người như hắn không xứng được biết, là thiên tử đang ép hắn phải sửa lời khai.
Trịnh Dịch Chi chết chắc rồi, chết chắc rồi.
Cuộc trò chuyện với Ngọc Lâm trước trà xá Bích Hồng ban ngày lại vang lên trong đầu.
“Quản sẽ chết đấy.”
“Sao cô biết?”
“Vì ta đã chết như thế đấy… vì bà ta giết phu quân! Còn cô thì phạm tội khi quân!”
Ngọc Lâm khi nghe câu đó đã có chút buồn bã, nhưng nàng không để lộ ra, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Thực ra chúng ta đều giống nhau cả thôi.”
Lúc đó Hàn Tiệm không tin câu này. Ngọc Lâm là nữ nhân mồ côi mắc tội khi quân, Lưu thị là tội phụ giết phu quân, nàng không thể và cũng không nên cứu được Lưu thị. Nhưng hắn và Trịnh Dịch Chi thì khác. Trịnh Dịch Chi là cống sinh có công danh, hắn là đồng khảo quan, lại là người của Ngự sử Ô Đài. Dù Triệu đảng có mượn lực Hình bộ bao che cho Giang Sùng Sơn, xử oan Trịnh Dịch Chi thì hắn cũng không phải không có cách. Hắn có thể tự viết đơn trạng, ra đường làm chứng, vì người vô tội mà dốc sức một phen.
Hắn sao có thể giống Ngọc Lâm được.
Thế nhưng giờ đây, Trương Dược đã vào tận tư trạch của hắn, đứng ngay trước mặt hắn. Trấn phủ ti nhận mệnh thiên tử đã bao vây nhà hắn, muốn bắt hắn đi. Hàn Tiệm buộc phải thừa nhận Ngọc Lâm nói đúng, thực ra họ đều giống nhau cả.
“Tại sao?” Hàn Tiệm hỏi: “Bệ hạ tại sao lại đích thân can thiệp vào vụ án này?”
Không nghi ngờ gì nữa, đối mặt với sự nghi hoặc của Hàn Tiệm, Trương Dược vẫn im lặng.
“Đã đích thân can thiệp, tại sao không cứu người bị oan, trái lại còn muốn người ta đi gánh tội? Trên đời này có bao nhiêu người đọc sách, mười năm đèn sách nhà tan cửa nát chỉ để chen chân vào một gian lều thi Hội. Đây không đơn giản là khiến một người phải chết oan mà là làm lạnh lòng người, làm nguội lạnh cả nhân tâm thiên hạ đấy!”
Giọng Hàn Tiệm vỡ ra, cổ họng tanh nồng mùi máu.
Trong đêm tối đặc quánh, một con chim lớn bay cao, vỗ cánh từ trên cây bên đường bay vút lên, rũ bỏ lớp bụi trên mình lao về phía trời xa. Trên cao tiếng chim kêu thảm thiết không dứt, nhưng Trương Dược từ đầu đến cuối vẫn im lặng.
“Trương chỉ huy sứ, ta là quan học chính khoa này, cũng là ngôn quan Ô Đài đương triều. Ta đàn hặc quyền quý, tuần tra địa phương, duy trì kỷ cương quan lại, hơn mười năm qua thay thiên tử đi tuần thú, ta chưa từng trễ nải. Dù để bảo toàn bản thân, ta từng cân nhắc lời lẽ, nói là phê phán thói tệ thời cuộc thì cũng chỉ như gãi ngứa ngoài giày. Vì vậy cách ta đối nhân xử thế, ta cũng không phải không biết chừa cho mình một con đường lui. Ta sẵn sàng vì đại cục mà xem xét thời thế, cân nhắc lợi hại, nhưng người làm ngôn quan, dù có làm điều ác cũng tuyệt đối không thể dung thứ bản thân đi xử oan một người vô tội.”
“Thế nên?”
“Thế nên ta sẽ không sửa lời khai.” Hàn Tiệm nhìn Trương Dược: “Ta chết cũng không sửa lời khai.”
“Được, biết rồi.”
Trương Dược nói xong, một tay bẻ quặt cổ tay Hàn Tiệm. Hàn Tiệm rùng mình, dù đã dồn hết sức lực để giữ vững khí tiết, nhưng khi hai tay bị khống chế, hắn vẫn nảy sinh nỗi sợ hãi, tâm thần rối loạn.
“Đợi đã…”
Trương Dược nghe tiếng liền tạm buông lực, Hàn Tiệm chân tay bủn rủn, cứ thế ngã ngồi xuống đất. Hắn không kịp đứng dậy, ngẩng đầu hỏi Trương Dược: “Đã rơi vào tay ngài thì cũng không thể sống nổi nữa rồi, Trương chỉ huy sứ, ngài không ngại nói cho ta biết, đương kim bệ hạ… rốt cuộc là người như thế nào chứ?”
Hàn Tiệm nói xong, bỗng thấy vai Trương Dược khẽ động, cằm đưa về phía trước như muốn nôn mửa, sau đó hắn gắt gao ấn chặt ngực, xoay người đi nhanh ra giữa sân, giọng nói vô cùng gượng gạo.
“Lý Hàn Chu… vào đây… xích người lại! Mang đi!”
Cẩm y vệ ngoài cửa ùa vào, Hàn Tiệm tay không tấc sắt lập tức bị xiềng xích quấn thân.
Giữa sân, Trương Dược tay vịn vào một gốc cây đơn độc nhưng căn bản không thể bình tâm lại được, đầu gục xuống, nôn ra một ngụm nước chua lớn. Hắn ho mấy tiếng, quay lưng giơ tay ra lệnh cho Lý Hàn Chu: “Chỉ mang Hàn Tiệm đi, không được bắt bớ gia bộc trong viện.”
“Rõ!”
Lý Hàn Chu nhận lệnh, quay lại thấy Trương Dược vịn cây cúi đầu, vội hỏi: “Chỉ huy sứ, ngài không sao chứ?”
“Ta không sao.” Trương Dược xua tay, lau miệng mũi, một hồi lâu mới đứng thẳng lưng lên: “Về nha môn.”
Lúc nói chuyện, đôi mắt hắn đã đỏ ngầu, chua xót đến khó chịu. Hắn bỏ mặc đám người Lý Hàn Chu, rảo bước ra ngoài viện, bước chân ngày một nhanh, giẫm lên bùn nước bắn tung tóe.
Lúc này, hắn khao khát có một ai đó có thể chặn giết hắn ngay ngoài cửa viện kia, hoặc bóp nghẹt mệnh môn của hắn, ép hắn hạ lệnh thả Hàn Tiệm, người mà một khi vào ngục chắc chắn sẽ chết.
Tuy nhiên mười năm nay, Trương Dược hắn giết sạch Lương Kinh không có đối thủ, ngay cả ác quỷ nhập mộng cũng bị hắn chém giữa hư không, ai dám đến ứng chiến? Ai có thể siết chết được hắn?
Ngọc Lâm… Ngọc Lâm ơi!
Không hiểu sao khi gần tới cửa viện Trương Dược bỗng khựng bước chân lại, vì thu lực quá mạnh, hắn thậm chí lảo đảo hai bước.
Cánh cửa viện kia vốn đã rất cũ kỹ, lộ rõ vẻ mục nát. Khi đám người Lý Hàn Chu vào viện đã không khép cửa lại, giữa khe cửa nửa mở, một bóng hình mảnh dẻ đổ xuống bậc cửa. Trương Dược có nhãn lực và ngũ cảm nhạy bén đến nhường nào, căn bản không cần cố ý dò xét cũng biết sau cửa có người.
Sau cửa có một người tay trói gà không chặt, chẳng hề biết thuật hành tung ẩn bóng trong đêm.
Nhìn kỹ cái bóng mảnh dẻ kia, Trương Dược thậm chí chắc chắn rằng trên tay người đó chắc hẳn đang cầm một sợi xích sắt, chuẩn bị thừa lúc hắn ra cửa không phòng bị sẽ ra tay chế ngự hắn.
Tốt lắm, kẻ chặn giết hắn đã đến, kẻ đến cứu mạng hắn cũng đã đến rồi.
Chỉ tiếc là thủ đoạn của người đó chẳng tiến bộ chút nào, vẫn dùng cái cách từ mùa đông năm ngoái trong ngục Hình bộ.
Trương Dược thấy trong lòng bùi ngùi. Mùa đông năm ngoái, hắn đẩy cánh cửa kia ra rõ ràng là tìm cô nương ấy để cầu chết mà. Còn đêm xuân này, trước mắt vẫn là một cánh cửa, sau cửa vẫn là cô nương ấy, hắn một lần nữa đẩy cửa, nhưng là để cầu một con đường sống.
Đây là loại duyên phận chết người gì đây, điều này khiến cả đời này hắn làm sao có thể buông bỏ được người phía sau cánh cửa kia.
Trương Dược nghĩ đoạn, không nhịn được nhìn xuống hai bàn tay mình. May mà lần này, dù không cần tự trơi cổ tay mình lại, hắn cũng có thể kiểm soát được thân thủ cao cường để không làm nàng bị thương dù chỉ một chút.
Gió lùa qua cửa làm cánh cửa kêu cọt kẹt, Trương Dược chậm rãi giơ tay đẩy cửa ra. Cái bóng mảnh dẻ dần hiện rõ toàn bộ, đúng như hắn dự đoán, một sợi xích sắt bị ai đó vụng về choàng lên cổ hắn, rồi lập tức được siết chặt một cách lúng túng. Tuy nhiên, người đó rõ ràng chiều cao không đủ, muốn quấn vòng thứ hai nhưng vung xích hai lần đều đập vào sau gáy Trương Dược.
“Ngài thấp xuống một chút đi.”
Người kia nheo giọng nói một câu như thế, thậm chí còn trực tiếp ra tay, túm lấy tóc Trương Dược kéo mạnh ra sau, cố gắng kéo đầu Trương Dược thấp xuống từ phía sau.
Kẻ ám sát thật yếu ớt, mà Ngọc Lâm thật bá đạo.
Trương Dược nhìn thoáng qua cánh tay Ngọc Lâm, nàng mặc một bộ đồ dạ hành y, nhưng rõ ràng là cực kỳ không vừa vặn, không ngoài dự đoán, đó là bộ đồ hắn thay ra ở Trấn phủ ti sau đêm đột nhập tường cao Khánh Dương.
“Đừng kéo.” Trương Dược ngửa cổ thấp giọng nói: “Đừng làm loạn. Ta ngồi xổm xuống, nàng cứ theo lời ta mà quấn lại xích.”
“Vậy ngài nhanh lên chút.”
Ngọc Lâm nói xong, lại đá một sợi dây thừng dưới chân tới trước mặt Trương Dược.
“Ta không biết trói tay, ngài tự trói tay mình lại đi. Trói chặt vào một chút.”
“Đây không phải dây quấn cổ tay, dài quá, nàng tìm ở đâu ra thế…”
“Tìm ở trong căn phòng ngài hay ngủ ở Trấn phủ ti đấy.”
Ngọc Lâm vẫn đang loay hoay với sợi xích sắt siết cổ bị nàng làm cho rối tung lên. Trời tối mắt nàng lại kém, mãi mới lấy được đúng sức. Nàng thử siết mạnh xích một cái, Trương Dược nghẹn họng.
“Như này hả?”
“Đúng rồi.”
Ngọc Lâm nhìn vào cổ tay Trương Dược: “Ta có nhìn thấy gì đâu, lúc này ngài đừng có kén chọn nữa, nhanh lên!”