Trước cửa Cống viện, hai ti quan của Lễ bộ đã đến để đón đồng khảo Hàn Tiệm ra ngoài.
Hàn Tiệm cả đêm không ngủ, sau khi bàn giao xong các sự vụ ở ngoài liêm ngoại, hai hốc mắt hắn đã thâm quầng. Hắn một mình bước ra khỏi cổng lớn Cống viện, đón lấy các quan viên Lễ bộ, chẳng kịp chào hỏi lễ nghi đã hỏi ngay: “Hai cống sinh đó thế nào rồi? Người đang ở Trấn phủ ti hay là…”
Vị ti quan đáp: “Chuyện đó không gấp, theo bọn ta biết thì bệ hạ đã chuẩn hắn chuyển giao vụ án sang Hình bộ. Trước khi bọn ta qua đây, vừa hay thấy người của Hình bộ đến Trấn phủ ti để áp giải người đi rồi.”
Hàn Tiệm hỏi: “Vậy còn ta? Không phải lên đường sao?”
Ti quan thở dài một tiếng: “Bọn ta biết cũng không nhiều, hôm nay qua đây chỉ để đón ngài ra ngoài. Vụ án đêm qua ngài có liên quan, không tiện tiếp tục đảm nhiệm chức đồng khảo kỳ này. Còn việc vụ án gian lận đó sau này thẩm lý thế nào, phải xem Hình bộ hay Trấn phủ ti, Hàn đại nhân đã là nhân chứng, chắc chắn sẽ có ngày phải ra đối chất.”
Hàn Tiệm cúi đầu, thở dài, lắc đầu nói: “Các vị nói phải.”
Hai ti quan cùng lùi lại một bước: “Hàn đại nhân hãy về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện bên trong cứ để bọn ta xử lý.”
“Được, làm phiền các vị.”
Ba người bấy giờ mới hành lễ với nhau. Hàn Tiệm đứng thẳng dậy rồi đi thẳng khỏi Cống viện, cúi đầu rảo bước. Khi sắp đi qua trà xá Bích Hồng, bỗng có một bóng người chặn đường hắn.
“Đừng về nhà.”
Hàn Tiệm ngẩng đầu lên, Ngọc Lâm đang đứng trước mặt, tóc mai hơi rối, trông cũng như cả đêm không ngủ.
“Ngọc cô nương nói gì cơ?”
Ngọc Lâm tiến lên một bước: “Ta nói, ngài đừng về nhà, trừ phi ngài chịu sửa lại lời khai về chuyện đêm qua.”
Hàn Tiệm giật mình kinh hãi, chất vấn: “Cống viện là nơi tuyệt mật, sao cô biết được chuyện xảy ra bên trong?”
Ngọc Lâm nói: “Ta không có thời gian giải thích nhiều với ngài…”
“Là người của Trấn phủ ti nói cho cô biết sao?” Hàn Tiệm ngắt lời Ngọc Lâm, đáy mắt lóe lên một tia khinh miệt.
Ngọc Lâm thở dài. Thực ra lời Hàn Tiệm nói cũng không sai, chỉ tiếc là người ở Trấn phủ ti kia lúc này còn đang lún sâu trong vũng bùn của chính mình, căn bản không nghĩ thông được những chuyện này. Nhưng để giao tiếp thuận lợi với Hàn Tiệm, Ngọc Lâm vẫn thừa nhận.
“Đúng, Trương Dược nói cho ta biết. Thế nên xin Hàn đại nhân hãy nghe ta, ta không muốn Hàn đại nhân chết một cách vô nghĩa vào mùa xuân năm nay.”
Mùa xuân năm nay. Bốn chữ này thật đúng là hợp cảnh.
Trà xá Bích Hồng người qua kẻ lại, trên tầng hai chim hót náo nhiệt giữa lùm cây bên cửa sổ, một vẻ tràn đầy sức sống. Ánh nắng ban mai mùa xuân không lạnh, chiếu lên hai người, đổ xuống những bóng hình thanh sạch.
Hàn Tiệm nhìn Ngọc Lâm trước mặt, có một khoảnh khắc, hắn thực sự muốn quở trách Ngọc Lâm ngông cuồng. Dẫu sao nàng sớm đã chẳng còn là quan tư pháp gì nữa, đồng môn ruồng bỏ, không phụ mẫu người thân, cô độc một mình, chẳng qua chỉ là một cô nhi mồ côi trong thành Lương Kinh, nương tựa bên cạnh một tên ác quỷ. Nàng lấy tư cách gì mà nói ra câu: “Ta chỉ là không muốn Hàn đại nhân chết một cách vô nghĩa vào mùa xuân năm nay.”
“Ai muốn ta sửa lời khai?” Hàn Tiệm hỏi: “Giang phủ sao?”
“Không chỉ có vậy.”
“Vậy thì là Triệu gia đứng sau lưng Giang phủ!”
Không chỉ có vậy đâu. Ngọc Lâm gào thét trong lòng.
Đồng thời, nàng vốn định giải mã sâu hơn một chút, cặn kẽ hơn một chút, chỉ đích danh kẻ cuối cùng đứng sau màn kia. Nhưng đang đứng giữa đường, bốn phía người qua kẻ lại, Ngọc Lâm thấy một là không tiện, hai là không nỡ.
Hàn Tiệm cúi đầu, bỗng cười khẽ một tiếng: “Cống sinh tên Trịnh Dịch Chi đó quả thực là người không có gốc rễ, nhưng cũng không phải họ muốn vu oan là vu oan, muốn dùng làm vật hy sinh là dùng làm vật hy sinh. Ta hiểu…” Hắn thở dài, ngước nhìn trời xanh trên cao: “Thành Lương Kinh rộng lớn đến vậy không ai quen biết hắn ta, ta cũng mới ghi nhớ tên hắn ta từ hôm qua, chẳng ai quan tâm đến sự sống chết của hắn ta đâu. Thế nên…” Hắn khựng lại, dường như cũng có chút do dự, phải ép bản thân một chút mới nói ra được: “Thế nên ta nhất định phải quản.”
“Quản sẽ chết đấy.”
“Sao cô biết?”
“Vì ta đã chết như thế đấy. Ta biết rõ ta đấu không lại lão sư mình, ta vẫn đi quản vụ án của Lưu thị, ta…”
“Cô chết là vì cô và Lưu thị đều là nữ nhân! Là vì bà ta giết phu quân! Còn cô thì mắc tội khi quân!”
Mọi lời nói của Ngọc Lâm đều bị câu này chặn đứng. Thật thẳng thắn và cũng thật đau lòng. Ngọc Lâm bị đâm trúng nhưng đồng thời cũng thấy Hàn Tiệm thật đáng thương. Trong nhà của các sĩ đại phu đúng là nam tôn nữ ti, còn trong thiên hạ của của quân thì vua quý dân hèn, suy cho cùng, mọi người đều như nhau cả.
“Thực ra ngài và ta đều giống nhau thôi.”
Hàn Tiệm nghe Ngọc Lâm nói xong, giọng đột ngột cao lên: “Sao có thể giống nhau được? Ta đi đường chính đạo, cứu là cứu rường cột của quốc gia, ta không có tội. Ngọc cô nương, cô cũng từng là quan tư pháp, cô phải biết thiên hạ này có vương pháp!”
Không hiểu sao, trong đầu Ngọc Lâm lại hiện lên câu nói cửa miệng của Trương Dược: “Có cái rắm.”
Đôi khi văn chương mỹ miều cũng chỉ để tô vẽ sự thái bình, con người cần những lời th* t*c để thức tỉnh. Ngọc Lâm thường xuyên nhìn thấy Trương Dược bị nàng dội cho gáo nước lạnh ngồi lặng lẽ giữa vũng nước buốt giá.
Rất lạ là Trương Dược chưa bao giờ phán xét Ngọc Lâm, chưa bao giờ nói: Vì cô là nữ nhân nên cô thế này thế nọ. Hắn chán ghét thế đạo mà Ngọc Lâm đã nhìn thấu. Hắn dùng chính ý chí muốn chết của mình để chứng thực với Ngọc Lâm rằng: Nàng đúng, nàng không sai, chốn quan trường này thực sự ghê tởm, nhân gian này thực sự bất công, và nàng Ngọc Lâm không cam tâm, dù là con kiến cố làm rung cả cái cây nhưng vẫn tìm thấy đường sống trong cõi chết, nàng rất tốt, nàng là một cô nương tốt xứng đáng được đối xử tử tế.
Vì vậy, dẫu Ngọc Lâm từng kết giao với vô số nam tử, uống rượu đàm đạo thản nhiên, nhưng riêng với Trương Dược lại không thể làm bằng hữu đơn thuần.
Làm sao có thể chỉ làm bằng hữu với Trương Dược được chứ? Làm sao có thể chỉ làm bằng hữu với người duy nhất bảo vệ được tâm hồn nàng cơ chứ? Huống hồ diện mạo hắn không tệ, hắn rõ ràng xứng đáng với những h*m m**n mà Ngọc Lâm đã tự kìm nén từ rất lâu rồi.
Nghĩ đến đây, Ngọc Lâm không nhịn được nhắm mắt lại, thở dài một tiếng. Lúc này không phải lúc để tâm trí bay bổng, Hàn Tiệm dù sao cũng không phải Trương Dược, hắn có tín ngưỡng và tu dưỡng, nếu nói thẳng thừng với hắn rằng: “Thế đạo hiện nay, vương pháp chỉ là cái rắm,” hắn sẽ không thể tin nổi, và cũng không chịu đựng được.
Hủy hoại đạo tâm của một người là điều tàn nhẫn, không khác gì ép hắn vào cảnh ngộ của Trương Dược. Cái cảm giác cầu sống không được, cầu chết chẳng xong đó, Ngọc Lâm đã từng nếm trải trong ngục Hình bộ, thế nên nàng dứt khoát đổi một câu hỏi khác.
“Hàn đại nhân, gia quyến của ngài có ở trong kinh thành không?”
Nhắc đến gia đình, Hàn Tiệm sững sờ, một nỗi sợ hãi mơ hồ âm thầm trỗi dậy từ trong lòng. “Cô… ý cô là gì?”
Ngọc Lâm vén lọn tóc rối trước trán, tiếp tục: “Dù cùng làm quan một triều nhưng chúng ta chưa từng kết thâm giao, ta không biết gia cảnh của ngài thế nào. Nếu ngài chỉ có một mình ở kinh thành, ta sẽ không khuyên ngài nữa nữa. Nhưng nếu ngài có gia quyến ở đây, có lẽ ta sẽ quỳ xuống, cố hết sức cầu xin ngài lắng nghe ta một lần.”
“Gia đình ta đều ở phương nam.” Giọng Hàn Tiệm có chút nghẹn lại: “Nhưng… nhưng vậy thì đã sao?”
Ngọc Lâm nghe xong gật đầu: “Không sao cả. Nếu ngài muốn đơn độc chứng đạo, không làm tổn thương đến nữ nhân, trẻ con vô tội thì ta không còn gì để nói.” Nàng nói xong liền xoay người lại: “Ta không khuyên ngài nữa, ta sẽ thử xem làm thế nào để giúp ngài, làm thế nào để…”
Câu nói chưa dứt kia, thực chất là: “Làm thế nào để cứu chàng ấy.”
Mà người trong miệng Ngọc Lâm lúc này đã trì hoãn ở cổng Trấn phủ ti gần nửa canh giờ rồi. Đây là việc duy nhất Trương Dược có thể làm để giúp Ngọc Lâm. Hắn tin Ngọc Lâm có thể nghĩ thông suốt mọi chuyện, nhưng hắn không dám chắc nàng có đủ thời gian và tâm sức để giúp Hàn Tiệm và chính hắn đi hết con đường chết này không.
Lúc này tại tiệm mì bên ngoài Trấn phủ ti, đám Thiên hộ, Bách hộ sớm đã chỉnh đốn y phục sẵn sàng xuất phát.
Còn Lý Hàn Chu ngồi bên nồi nước sôi sùng sục, đã ăn đến bát mì thứ ba rồi. Hắn quay đầu nhìn Trương Dược một cái, thấy hắn tựa bên gốc liễu trước cửa, vẫn không có ý định khởi hành, không nhịn được hỏi: “Chỉ huy sứ, chúng ta…”
“Ngươi ăn thêm bát nữa đi.”
Lý Hàn Chu chậc một tiếng: “Chỉ huy sứ, Lý Hàn Chu ta thì vẫn ăn thêm được, chỉ là… đã chậm trễ gần một canh giờ rồi, ta sợ bệ hạ biết được sẽ…”
“Tội danh ta gánh.”
“Hà tất phải thế…”
“Câm miệng, ăn mì đi.”
“Không phải ta…”
Lý Hàn Chu bị Trương Dược liếc một cái sắc lẹm, đành phải ngậm miệng, quay người cam chịu gật đầu với chủ tiệm. Bát mì nóng hổi lại được bưng lên, mặt nước lèo lấp loáng váng mỡ và hành hoa, thực sự rất thơm và ấm bụng.
Lý Hàn Chu vùi đầu ăn mì, nhưng dạ dày Trương Dược lại đang cuộn lên, nước chua từng đợt dâng lên cổ họng. Hắn rất muốn nôn, muốn ngay tại chỗ này nôn sạch những thịt cá ươn thối, ngũ cốc tạp nham trong bụng ra ngoài.
Dù Phụng Minh đế chỉ nói một câu “xóa lời khai”, nhưng Hứa Tụng Niên khi tiễn Trương Dược rời cung đã nói rõ ràng. Thiên tử và Triệu đảng giao dịch, dùng sự trong sạch của Giang Sùng Sơn để đổi lấy một trăm vạn lượng bạc chùa Thiên Cơ còn lại. Trong đó, Hàn Tiệm là kẻ phiền phức nhất. Nếu Hàn Tiệm không chịu sửa lời khai, không chịu chỉ chứng Trịnh Dịch Chi gian lận để giúp Giang Sùng Sơn thoát thân, vậy thì đưa Hàn Tiệm vào chiếu ngục, hành hình g**t ch*t.
Đối với Trương Mẫn mà nói, đây thực chất là một chuyện tốt. Chỉ cần Hàn Tiệm chết, Hình bộ sẽ nhanh chóng kết thúc vụ án này, việc Trương Mẫn viết bài gian lận thay cho Giang Sùng Sơn cũng sẽ không bị khui ra, Trương Mẫn sẽ được bình an. Theo lý mà nói, giết ngay Hàn Tiệm, Trương Dược không nên có chút do dự nào.
Thế nhưng hắn cứ muốn nôn. Cơn buồn nôn đó k*ch th*ch ngũ quan, thậm chí khiến da thịt hắn co giật. Hắn hận mình chữ nghĩa nông cạn, không tôn thần Phật, đến nỗi giờ đây ngay cả một đoạn kinh văn tĩnh tâm cũng không tụng nổi.
Nếu có Quan Âm tại thế…
Trong cơn mơ hồ, tai Trương Dược bỗng vang lên giọng nói của Ngọc Lâm. Hắn gần như không suy nghĩ, liền dùng ý niệm đi theo giọng nói của nàng, tĩnh tâm nhập định, cùng nàng thầm tụng.
Nếu có Quan Âm tại thế.
“Nếu có Quan Âm tại thế…”
Làn gió thanh mát trên lầu cao đêm đó dường như từ quá khứ thổi về hôm nay, thổi vào thất khiếu và các đốt xương của hắn. Cảm giác mát lạnh lưu chuyển khắp tứ chi bách hài, cơn buồn nôn khiến hắn phát điên kia vậy mà âm thầm dịu đi không ít.
Cớ sao vứt bỏ ta nơi luyện ngục?
“Cớ sao vứt bỏ ta nơi luyện nguc..?”
Không hiểu sao, lời này tự hắn nói ra thì tuyệt vọng, nhưng nói theo Ngọc Lâm lại có thể an ủi hắn.
Sao nỡ khiến ta.
“Sao nỡ khiến ta…”
Cầu sống không được.
“Cầu sống không được…”
Cầu chết chẳng xong.
“Cầu chết chẳng xong…”
Giọng nói của Ngọc Lâm tan biến, Trương Dược lần cuối cùng thầm gọi vào khoảng không hư vô.
“Ngọc Lâm, cứu ta.”
Tiếng gọi tắt, đêm buông.
Lệnh giới nghiêm vừa bắt đầu, một trận vó ngựa đạp nát sự tĩnh mịch của Lương Kinh. Tại một gian tiểu viện phía tây thành, Hàn Tiệm ngồi dưới đèn, đang cầm bút viết đơn trạng.
Ngọn nến bên tay đột nhiên bị gió thổi tắt phụt. Lão nô bộc đẩy cửa vào, thất thanh nói: “Đại nhân, bên ngoài bị bao vây, bị bao vây rồi…”