Một Chén Rượu Độc Xa Nhà Muôn Dặm

Chương 93: Trở lại chốn xưa



Trên con đường Lương Kinh không một bóng người vì lệnh giới nghiêm, Thấu Cốt Long phi nước đại như gió cuốn, một kỵ lao đi, bụi sau lưng tan tác. Ngựa băng qua hình trường lăng trì âm u vắng lặng, rồi đâm thẳng, húc tung cánh cửa lớn của miếu Bì Tràng.

Tượng thần Thổ Địa hung thần ác sát, tay cầm rìu giương đao, bóng quỷ âm trầm đổ xuống, phủ kín thân Ngọc Lâm và Trương Dược.

Hai người lại trở về nơi này.

Trước mặt là tượng thần, sau lưng là hình trường.

Ngày trước, nàng từng ngồi trên hình trường, đôi chân thon dài khẽ đung đưa, toàn thân thương tích chằng chịt.

Trương Dược khi ấy xoay vần một chiếc giẻ bốc mùi tanh tưởi, lạnh lùng đứng dưới chân tượng thần.

Biển người chen chúc, tiếng hò reo như sấm dậy.

Giữa biển người ấy, hai người chỉ cách nhau một ánh nhìn.

Ánh mắt ấy khiến tim Trương Dược như bị vạn tiễn xuyên qua.

Trong mắt nàng tràn đầy ý hận và bất cam.

Còn quanh thân hắn chỉ có tử khí quấn lấy.

Khoảnh khắc ấy, Trương Dược tuyệt không ngờ rằng, ý định nhất thời tìm nàng để cùng tìm cái chết lại mở ra một trang khác cho cuộc đời mình.

“Xuống ngựa.”

Trương Dược lật người xuống đất, quay lại chìa tay về phía Ngọc Lâm.

“Nàng phải thay bộ dạ hành y này đi. Nơi này do nàng chọn, hẳn đã chuẩn bị sẵn y phục để thay rồi chứ.”

“Ừ.”

Ngọc Lâm gật đầu, mượn lực tay hắn xuống ngựa, rồi đi thẳng ra phía sau tượng thần.

Sau lưng nàng, Trương Dược hỏi: “Nàng lạnh không?”

Ngọc Lâm vừa đi vừa gật đầu.

“Có một chút.”

“Được.”

Vừa nói, Trương Dược đã đá chỉnh lại chiếc chậu đốt tiền giấy, nhóm lửa lên.

Ánh lửa bùng lên, bóng tượng thần kéo dài tới tận mái điện.

Sau lưng tượng thần, Ngọc Lâm vừa cởi dạ hành y, đang c** ** l*t, chợt nghe Trương Dược hỏi: “Chứng bệnh ở ngực của nàng đã khỏi hẳn chưa?”

Ngọc Lâm khựng lại.

“Ngài nói gì?”

Giọng nói từ phía trước tượng thần trầm thấp, bình tĩnh.

Điều hắn nói tuy là chuyện riêng tư của nữ tử, nhưng trong đó không hề có chút trêu chọc hay nhục mạ.

“Ta thấy tối nay nàng bó ngực.”

Ngọc Lâm tháo dây bó, cúi đầu nhìn xuống trước ngực mình. Quả nhiên mấy lớp vải trắng quấn chặt. Nàng đưa tay gỡ chỗ buộc, cố giữ giọng bình thản: “Ánh mắt của ngài đúng là tinh thật… nhưng cũng đâu cần tinh đến mức ấy.”

“Đó cũng là một dạng chứng viêm. Thường ngày cần điều dưỡng. Nếu cứ bó chặt như vậy sẽ dễ tái phát…”

“Trương Dược, ngài đúng là kỳ quái.”

Ngọc Lâm cắt ngang.

Trương Dược dường như khẽ thở dài rồi cũng im lặng.

Trong điện chỉ còn tiếng lửa nổ lách tách trong chậu.

Ngọc Lâm khẽ nghiêng đầu, vừa đủ nhìn thấy một góc bào đen của hắn.

Giữa nam nữ lúc này chỉ cách nhau một pho tượng hung thần.

Vải bó ngực trên người nàng đã tháo gần hết. Ánh lửa chiếu lên làn da nàng cùng vô số vết sẹo cũ năm xưa.

Không hiểu sao tay chân nàng bỗng cứng lại, lông tơ dựng đứng. Nàng cao giọng: “Những lời như vậy mà ngài cũng nói ra được, mặt không đỏ tim không loạn. Ta thật nghi ngờ… Trương Dược, có phải ngài căn bản không xem ta là nữ tử không.”

Trương Dược không đáp.

Hắn ngồi bên chậu lửa, bất động.

Thân thể Ngọc Lâm lúc này mới hơi thả lỏng.

Nàng quay đầu, tự giễu.

Mười năm qua giao du với nam nhân, tâm nàng đã vững như cổ tự. Vậy mà người kia chỉ đứng sau tượng thần, cách nàng chưa đến mười bước, lại chỉ bằng hai chữ “bó ngực” đã khiến nàng dao động ba phần tâm niệm.

Ngọc Lâm không dám dung túng suy nghĩ hỗn loạn.

Nàng nhanh chóng tháo nốt nửa đoạn vải còn lại.

Ngay lúc thân thể không còn mảnh vải, phía sau tượng thần bỗng vang lên một tiếng gọi khẽ.

“Ngọc Lâm.”

Ngọc Lâm gần như cứng đờ tại chỗ. Sợ chậm đáp sẽ sinh biến, nàng vội nói: “Nói.”

Bên kia tượng thần lại rơi vào im lặng.

Dù áo lót nằm ngay bên cạnh, Ngọc Lâm cũng không dám động.

“Ngài nói đi…” Giọng nàng hơi run.

Người phía sau tượng thần dường như đã xoay người. Vải áo cọ vào lớp sơn đã bong của tượng thần, phát ra tiếng sột soạt.

Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, khiến Ngọc Lâm run lên.

Đúng lúc ấy, người sau lưng bỗng hỏi: “Trước kia ta không tin Quan Âm tại thế nên bị thần Phật bỏ rơi. Cả đời này chẳng có chút phúc đức nào, trên người toàn là báo ứng. Bây giờ ta muốn cầu được tha thứ, muốn dốc thân phụng thờ. Nàng nói xem… còn kịp không?”

Ngọc Lâm đáp: “Người đời vẫn nói, buông đao đồ tể, lập tức thành Phật…”

“Ta không muốn thành Phật.”

“Vậy ngài…”

“Ngọc Lâm.” Hắn lại gọi tên nàng.

“Người mang đầy tội danh như ta, phải làm thế nào… mới có thể ở bên một vị quan tư pháp công chính vô tư?”

Ngọc Lâm không đáp được.

Nhưng Trương Dược vẫn nói tiếp: “Ngọc Lâm, ta phải làm thế nào… mới có thể ở bên nàng?”

Lại một cơn gió lạnh thổi tới.

Ngọc Lâm run lên, vội vòng tay ôm vai, cúi đầu nói: “Ngài đừng làm loạn tâm trí ta.”

Ngón tay nàng siết chặt đến mức tự làm mình đau.

“Ta còn rất nhiều chuyện muốn làm. Nếu ở bên ngài, ta phải bảo vệ ngài, mọi việc đều bị ngài trói buộc. Ta không muốn như vậy.”

Nói xong, nàng lập tức đứng dậy, chụp lấy áo lót dưới đất, phủ lên người rồi nhanh chóng buộc lại.

Sau lưng, Trương Dược bình tĩnh hỏi: “Ta cần nàng bảo vệ sao?”

Rồi hắn tự giễu: “Ta là kẻ bất cứ lúc nào cũng có thể chết.”

Ngọc Lâm cài trâm, vén tóc búi lên.

“Vậy ta vì sao phải ở bên một người lúc nào cũng có thể chết?”

Nói xong câu ấy, nàng cảm thấy nhẹ nhõm.

Nàng tưởng mình đã bắt được sơ hở trong lời hắn. Với đầu óc của Trương Dược, hắn ắt sẽ tự đấu tranh trong suy nghĩ, rối trí mà im lặng.

Cuộc đối thoại hẳn nên kết thúc ở đây.

Nàng còn phải nhanh chóng mặc xong y phục, tiếp tục sắp đặt kế hoạch phía sau.

Nhưng nàng không ngờ phản ứng của Trương Dược lại nhanh đến vậy.

Hắn dường như chưa kịp suy nghĩ, nhưng lời nói lại rõ ràng, vừa tao nhã vừa tr*n tr**: “Ta nghĩ, chỉ khi nam nhân muốn chết… mới không muốn thăng quan phát tài, không muốn sinh con nối dõi, không muốn xây dựng từ đường.”

Ngọc Lâm bỗng khựng lại.

Nàng cứng đờ cúi đầu, nhìn về góc áo phía sau tượng thần.

Gió nhẹ lay vạt áo, nhưng người trong chiếc áo vẫn bất động, như đang gắng giữ một thứ đạo đức vốn chẳng tồn tại trên đời.

“Nếu nàng đã chán ghét lũ bọn ta, những kẻ khoác lên mình y quán nhưng lòng dạ chẳng khác nào cầm thú thì ta nhận. Nhưng nếu nàng vẫn cảm thấy…”

Giọng Trương Dược vẫn trầm thấp, chẳng hề nóng bỏng, nhưng lại khiến má Ngọc Lâm nóng ran.

Giọng nói ấy đối với nàng thật dễ nghe.

Hắn không hề cố ý làm loạn tâm trí nàng.

Đó là một lời bộc bạch như phanh tim mổ gan, mà toàn bộ lập trường của hắn… đều đặt trong lập trường của nàng.

Ngọc Lâm nhắm mắt lại.

Nghe hắn nói tiếp: “Nếu nàng cảm thấy thiên hạ này vẫn còn có một cái vỏ bọc thân xác nam nhân có thể mưu cầu cho nàng chút niềm vui, thì ta có thể.”

Ngọc Lâm siết chặt vạt áo.

“Câu này… nghe không hay chút nào, Trương Dược.”

“Nghe như…”

Lời tới bên miệng, nàng lại do dự. Nàng không muốn làm tổn thương hắn. Dù nàng biết tim Trương Dược cứng rắn như da thịt hắn.

Nhưng hắn đã ở bên nàng quá lâu. Con đường cô độc đi đến hôm nay, dù chỉ là gặp gỡ tình cờ, hắn cũng đã trở thành người đồng hành duy nhất.

Thế nhưng nàng chưa kịp nói, Trương Dược đã tự nói nốt phần nàng không nỡ: “Nghe vừa vô sỉ, vừa hèn hạ. Đúng không?”

Nếu là trước kia, Ngọc Lâm hẳn sẽ cười nói: Trương chỉ huy sứ, ngài thật thích mắng chửi chính mình. Nhưng lúc này nàng không nói được.

Chỉ đành vội vàng chụp y phục mặc vào để che giấu cơn kinh động trong lòng.

“Không sao.” Trương Dược khẽ nói: “Bởi vì mỗi khi gặp chuyện, ta chỉ biết cầu nàng.”

“Mà nàng… thật sự đã cứu ta.”

Nghe xong câu ấy, Ngọc Lâm không phát ra thêm một tiếng nào.

“Nàng giận sao?” Trương Dược nghiêng đầu hỏi.

Lời vừa dứt, người phía sau tượng thần bỗng bật dậy. Vạt váy quét qua lớp bụi trên đất, tay áo lướt qua mặt Trương Dược.

Chỉ hai ba bước, nàng đã đứng trước mặt hắn. Tóc búi bằng trâm bạc, áo vải giản dị phủ thân. Trên cổ tay còn vắt dạ hành y của Trương Dược cùng mấy lớp vải bó ngực trắng.

“Ngài…” Ngọc Lâm chưa kịp nói hết.

Trương Dược bỗng vươn tay bế nàng lên. Hắn bước vài bước, đặt nàng lên bệ thờ thần.

“Ngài làm gì vậy?”

“Mắng đi.”

“Sao cơ?”

“Ngồi đó mà mắng.”

Ngọc Lâm còn biết nói gì nữa? Hai tay nàng chống trên bệ thần. Chậu lửa dưới đất chiếu bóng nàng lên tận mái điện. Trương Dược ngẩng đầu nhìn nàng. Gương mặt ấy đúng như lời hắn nói, quả thật là một cái vỏ bọc thân xác nam nhân rất đẹp.

“Ta mắng không nổi.” Ngọc Lâm nói xong, không kìm được quay đầu cười khẽ.

“Ngài là vị quan ngốc nhất ta từng gặp ở Lương Kinh. Sao ngài không đến tìm ta sớm hơn? Nếu khi ấy ngài tìm ta, thời điểm khi ta còn là Thị lang Hình bộ, ta nhất định sẽ tận dụng ngài cho thật tốt, trừ sạch tệ nạn tư hình.” Nói đến đây, nàng hạ mi mắt, giọng nói lại yếu đi ba phần. “Ta nhất định sẽ không nương tay với ngài… cuối cùng cũng nhất định sẽ xử tử ngài.”

“Nàng làm không được.” Trương Dược lắc đầu. “Ta không phải quan. Ta là ưng khuyển của thiên tử. Quan lại làm sao giết được ưng khuyển của thiên tử.”

Ngọc Lâm bật cười, gật đầu: “Ngài nói đúng.”

“Ngọc Lâm.”

“Ừ?”

“Ta biết vì sao nàng nói những lời này với ta.”

“Vì sao?”

“Vì nàng sợ.” Hắn nói. “Sợ nàng mềm lòng với nam nhân. Sợ nàng mềm lòng với ta.”

Lời ấy chạm đúng chỗ yếu của Ngọc Lâm. Trong phút sững sờ, nàng cũng kinh ngạc trước sự nhạy bén của Trương Dược.

“Ta đã nói rồi, ta không làm loạn tâm trí nàng, cũng không cản đường nàng. Không cần lo. Bây giờ nàng không còn là quan nữa, nàng nhất định có thể xử tử ta.”

Hắn nói tiếp, giọng trầm ổn: “Ngọc Lâm, ta không cần lòng thiện của nàng đối với thế nhân. Ta chỉ cần sự công bằng chính trực của nàng. Nàng có thể cứ tiếp tục tàn nhẫn như vậy.”

Ngọc Lâm mím môi. Trong đầu nàng lặp đi lặp lại câu nói ấy: “Nàng có thể cứ tiếp tục tàn nhẫn như vậy.” 

Lặp lại mấy lần, nàng đột nhiên ngẩng đầu trên bệ thần. Giọng nói cuối cùng cũng trở lại vẻ bình tĩnh ban đầu.

“Được. Ngài cởi y phục đi. Để lộ ngực ra.”

“…”

Trương Dược dường như đã quen làm theo lời Ngọc Lâm. Ngay cả mệnh lệnh bất ngờ thế này, hắn cũng làm theo một nửa rồi mới chợt nhận ra, áo lót của mình đã trễ xuống tận vai.

Nhưng Ngọc Lâm không nhìn hắn. Nàng quay sang ngồi cạnh chậu lửa, tiện tay ném bộ dạ hành y đang vắt trên tay vào trong. Ngọn lửa lập tức bùng lên cao. Nàng cúi đầu, nhìn mấy lớp vải bó ngực trong tay lần cuối rồi không chút do dự ném tất cả vào chậu lửa.

Ánh lửa chiếu lên thân hình và làn da Trương Dược. Như quay lại lời chính hắn vừa nói — vỏ bọc thân xác.

Hắn trắng trẻo, thân thể rắn chắc. Quả thực là một nam nhân rất đẹp, nhưng Ngọc Lâm vẫn không nhìn hắn.

“Hai việc. Thứ nhất. Sức tay ta không đủ. Vết siết trên cổ ngài, sáng mai sẽ biến mất. Nghĩ cách đi, ít nhất phải để lại một vết siết chảy máu.”

“Được. Ta tự làm.”

“Còn việc thứ hai.” Lúc này nàng mới nhìn về phía Trương Dược. “Qua đây.”

Trương Dược nghe lời, tiến thêm vài bước. Ngọc Lâm đứng trên bệ thần, cao hơn hắn nửa thân. Khi nàng cúi đầu, lồng ngực Trương Dược lộ ra hoàn toàn trước mắt.

“Ngài có đoản đao không?”

“Ở bên hông.”

Ngọc Lâm cúi xuống, quả nhiên tháo được một con dao găm. Nàng vụng về rút vỏ dao ra rồi hỏi: “Điểm yếu trên ngực ở đâu? Cách nó một tấc. Chỉ cho ta một chỗ.”

Trương Dược hỏi: “Nàng muốn tạo vết thương cho ta?”

“Phải.”

“Không cần thiết. Cho dù ta tạm thời mượn cớ bị thương không vào cung, sau khi lành lại, trước mặt bệ hạ vẫn không tránh khỏi tội thất trách.”

Ngọc Lâm ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Trương Dược. Ngài muốn để người đời biết… thiên tử đương triều là một người như thế nào không?”

Trong đầu Trương Dược bỗng hiện lên câu hỏi của Hàn Tiệm: “Trương chỉ huy sứ, ngài không ngại nói cho ta biết, đương kim bệ hạ… rốt cuộc là người như thế nào chứ?”

Ngọc Lâm nói: “Nếu ngài muốn thì hãy tin ta.”