Đây là một trong những phân cảnh khó quên nhất trong cuộc đời Trương Dược.
Trên đỉnh đầu, vị hung thần với ánh mắt giận dữ trừng trừng nhìn xuống hai người, tay lăm lăm đao rìu. Gió luồn qua kẽ miếu mang theo tiếng nỉ non của những oan hồn chết uổng, từng hồi lọt vào tai.
Ngọc Lâm cầm trong tay lưỡi dao lạnh lẽo, vẻ mặt tập trung cao độ, độc tọa trên thần đài. Đôi chân dài thanh mảnh của nàng buông thõng ngay trước mặt Trương Dược.
Hai người ở rất gần nhau, mũi chân Ngọc Lâm vừa vặn chạm vào đầu gối Trương Dược. Nàng đã thay giày tất, đôi hài nàng đang mang chính là đôi hài thêu đầu tiên hắn mua cho nàng khi đưa nàng về nhà. Trên người nàng vẫn là bộ đồ nhạt màu giản dị quen thuộc, búi tóc hơi lỏng lẻo, vài sợi tóc mai che khuất nửa cặp mày thanh tú, thế nhưng dưới ánh lửa bập bùng, nàng vẫn toát lên vẻ phong lưu cao khiết.
Trương Dược cúi đầu nhìn thân thể mình. Trên lồng ngực tr*n tr** là chi chít những vết sẹo cũ, trong mắt hắn, chúng giống như những con sâu kiến xấu xí. Ngọc Lâm đang nhìn kỹ những con sâu kiến đó, điều này khiến Trương Dược có chút khó chịu. Hắn muốn ngoảnh mặt đi, nhưng lại bị sự gần gũi đầy riêng tư này thu hút hết thảy tâm trí.
Dẫu cho, nàng thật sự sắp đâm hắn một đao.
“Ngài nhất định phải chỉ cho chuẩn vào.”
Ngọc Lâm nói xong thì hơi ngước mắt nhìn Trương Dược: “Ta sẽ không do dự đâu.”
“Ừm.”
Trương Dược đáp lời, giơ tay điểm vào vị trí yếu hại của tim phổi trên ngực mình, hắn ngẩng đầu nói với Ngọc Lâm: “Tránh hai chỗ này ra, còn lại nàng tùy ý hạ đao. Nhưng đao đừng rút ra ngay, nếu không máu sẽ bắn lên người nàng…”
Lời hắn còn chưa dứt, một cơn đau nhói dữ dội đột ngột truyền đến từ vị trí cách tim một tấc. Con dao găm lún sâu vào da thịt hai phân, máu tức thì trào ra từ miệng vết thương, nhanh chóng nhuốm đỏ chiếc áo lót trắng tinh. Dù không sợ loại thương tích này, hắn vẫn không kìm được mà rên khẽ một tiếng vì chịu đòn bất ngờ. Hắn thầm nghĩ Ngọc Lâm không hề đùa, nhát dao này hạ xuống thật sự không chút do dự, vừa hiểm vừa nhanh. Tuy nhiên, cùng lúc đó, hắn bỗng hiểu thấu những lời Ngọc Lâm vừa nói.
Nàng nói không muốn vì cái gọi là tình ái mà bị buộc phải bảo vệ hắn, để rồi bị hắn kiềm chế.
Nhát dao này đã chứng minh rằng nàng đúng.
Tình ái trên thế gian này là gì chứ? Làm sao sảng khoái bằng có đao thì đâm, có cơ hội thì tận dụng, có đường thì cứ đi.
Trương Dược không kìm được mà khẽ gật đầu tự đắc. Trong khi đó, Ngọc Lâm tiện tay dời một chân nến trên thần đài lại gần, cẩn thận và bình tĩnh ghi nhớ vị trí vết thương.
“Dưới xương quai xanh bên trái ba tấc…”
Nàng dùng ngón tay bấm đốt tính toán, miệng lẩm nhẩm khẽ đọc. Trương Dược lặng lẽ ngắm nhìn thần thái nghiêm túc của Ngọc Lâm, nhẫn nhịn cơn đau nơi lồng ngực, không thốt thêm một tiếng nào.
Hắn hiểu rằng, lúc này chỉ cần hắn thốt ra một chữ đau, hắn sẽ nhận được sự chú ý của Ngọc Lâm, nhưng hắn không cam lòng làm thế. Hắn kiên quyết giữ im lặng, thậm chí cố gắng đè nén cả nhịp thở. Bất kể thế nào, hắn cũng không muốn làm phiền Ngọc Lâm. Hắn biết Ngọc Lâm rất muốn sống tiếp, và chỉ có một Ngọc Lâm tự do phóng khoáng, sát phạt quyết đoán mới có thể sống tốt được.
Vì thế, như thế này thật tốt.
Ngọc Lâm ghi nhớ xong vị trí và độ sâu của vết thương, nàng vê một chút nhang án để thấm đi vệt máu vương trên đầu ngón tay, sau đó dịch người định nhảy xuống khỏi thần đài. Tuy nhiên, nàng còn chưa kịp hành động, người nam nhân vừa bị nàng đâm một dao kia đã thấu hiểu ý định đó, hắn đưa tay ôm lấy eo nàng, đưa nàng từ thần đài xuống đứng vững trên mặt đất.
Ngọc Lâm tiếp đất ngẩng đầu lên, thấy hắn vẫn để trần lồng ngực, con dao găm vẫn cắm chắc trên đó. Làm xong chính sự, nàng mới sực nhận ra nhát dao đó đang c*m v** một thân thể x*c th*t phàm trần, không nhịn được hỏi: “Ta có đâm sâu quá không?”
“Không tính là sâu.”
“Không tính là sâu? Ngài làm bằng sắt đấy à?”
Trương Dược không trả lời, chỉ nói: “Về nhà đi thôi.”
Nói đoạn, một tay hắn chắn hướng máu bắn, tay kia rút phắt con dao găm ra, xoay người đi tới trước thần đài, đổ ra một nắm nhang án rồi ấn ngược vào miệng vết thương.
Ngọc Lâm bước lên vài bước, lo lắng hỏi: “Làm vậy có cầm được máu không?”
“Không, nhưng có thể khiến máu chảy chậm lại, đủ để chống đỡ đến khi Thấu Cốt Long dẫn Lý Hàn Chu tới đây.”
Hắn nói vô cùng bình thản, thậm chí không giống như đang bàn về thân thể và tính mạng của chính mình. Hắn vừa nói vừa liếc nhìn trời rồi quay lại dặn Ngọc Lâm: “Sắp qua giờ giới nghiêm rồi, nhưng trời vẫn còn tối lắm. Thấu Cốt Long lần này không thể đưa nàng về nhà được, mắt nàng không tốt, đi đường phải chú ý nhiều vào.”
Làm sao có người làm bằng sắt được? Và làm sao có người sau khi bị thương lại có thể bình tĩnh đến nhường này?
Thực ra Trương Dược đã nghĩ sai rồi. Trong lúc hắn nỗ lực nhịn đau thì tâm trí Ngọc Lâm cũng đang bồn chồn lo lắng.
Nàng biết rõ mình không được phép nảy sinh cảm giác tội lỗi với Trương Dược. Nói một cách vô sỉ: đó là do chính Trương Dược nói, hắn tự nguyện, chẳng liên quan gì đến nàng cả. Hơn nữa, nàng là phận nữ tử, nàng không có gì trong tay, vì vậy khi hành sự ở Lương Kinh, đối trọng với đám người chốn quan trường, nàng không có bất kỳ cơ hội dư thừa nào. Chỉ cần áy náy một phân là có thể sẽ chậm một bước, mà chậm một bước là có khi chẳng còn cơ hội chạm vào bàn cờ nữa.
Xót xa nam nhân thì sẽ tính đến chuyện cưới hỏi, sẽ sinh con đẻ cái. Rồi sau đó… sẽ phát điên mà nhảy sông, sẽ điên cuồng mà giết phu quân… Sẽ chết đấy.
Cơn ác mộng liên quan đến ký ức hồi nhỏ về mẫu thân, đến nay nó vẫn khiến nàng khó lòng ngủ yên. Suốt mười năm làm quan tại kinh thành, nàng cùng sư hữu đồng liêu chứng kiến bao cảnh đời, tận mắt thấy Lưu thị bị hàm oan nhục nhã, đến giờ nàng vẫn còn sợ hãi.
Nam nhân vì hoạn lộ, vì tiền tài mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán; nữ nhân đến tư cách để tranh cũng không có, ấy vậy mà lại chết không chốn dung thân một cách kỳ quặc, thật là hoang đường.
Vì vậy, không phải Ngọc Lâm không nhìn thấy Trương Dược, trái lại, nàng sớm đã khắc ghi hắn vào trong mắt. Hắn là người nam nhân duy nhất nàng quen biết mà lại muốn chết. Chính vì hắn muốn chết nên hắn mới dâng hiến cái tư cách ‘tranh giành’ đó cho Ngọc Lâm.
Ngọc Lâm đi tranh, còn Trương Dược hắn đi vào cái chỗ chết không chốn dung thân kỳ quặc kia. Nghĩ đến đây, Trương Dược cũng thật hoang đường.
“Nàng sao thế?” Thấy Ngọc Lâm mãi không cử động, Trương Dược lên tiếng hỏi một câu.
Ngọc Lâm im lặng một lúc, bỗng nhìn Trương Dược mỉm cười: “Ta thấy ngài thật hoang đường.”
“Hoang đường chỗ nào?”
“Ngài không thấy đau à?” Ngọc Lâm nhìn vết thương của Trương Dược: “Ta thấy đau lắm. Năm ngoái khi Hình bộ dùng hình với ta, ta khóc lóc gào thét, chẳng giữ lại chút thể diện nào cho mình cả. Ta không tin ngài là người sắt, không có chút cảm giác nào.”
“Nàng là nàng, ta là ta.” Trương Dược nói đoạn, một tay kéo khép vạt áo, tiến lại gần Ngọc Lâm nửa bước, nói tiếp: “Nàng không có tội, nàng khóc gọi có thể được ông trời thương xót. Ta thì khác. Nếu ta khóc gọi chẳng khác gì tiếng chó sủa quỷ hờn, thiên địa bất dung.”
Hắn nói xong những lời tàn nhẫn đâm xuyên thấu chính mình ấy rồi lướt qua vai Ngọc Lâm, sải bước về phía cửa miếu Bì Trường, giơ tay đẩy mạnh cánh cửa. Đèn nến sau lưng Ngọc Lâm tức thì bị thổi tắt hết, lửa trong chậu hắt bóng nàng và tượng thần nhảy múa như quỷ mị.
Nàng vẫn đang suy nghĩ về câu nói: “Nếu ta khóc gọi, chẳng khác gì tiếng chó sủa ma hờn, thiên địa bất dung.”
Bên tai lại vang lên giọng của Trương Dược: “Ngọc Lâm, ta tin nàng.”
Ngọc Lâm ngẩng đầu lên, thấy Trương Dược đứng trước cửa cũng đang nhìn mình.
“Yên tâm, sau đây nàng còn cần dùng đến ta mà, ta sẽ không để máu chảy cạn ở chỗ này đâu.”
Ngọc Lâm cười khổ một tiếng: “Ngài nói thế, có khi ta sẽ xót ngài đấy.”
Trương Dược lại bảo: “Ta biết đó là lời lừa ta thôi.”
Ngọc Lâm không còn gì để đối đáp.
“Nhưng không sao cả.” Giọng Trương Dược trầm xuống, nghe ra thậm chí còn có chút dịu dàng: “Về nhà đi, Ngọc Lâm. Ta đợi nàng đến dạy ta làm sao để người đời biết được thiên tử đương triều là một người như thế nào.”
—
Ngày hôm sau, thiên tử vào Văn Uyên Các, triệu kiến Triệu Hán Nguyên trong các.
Ngày hôm ấy trời âm u dữ dội, mặt đất bốc hơi ẩm, ngay cả gạch đá cũng rỉ nước, nhưng trên trời không một gợn gió. Khắp nơi trong thành Lương Kinh đều oi bức khó chịu, trong Văn Uyên Các lại càng không phải bàn, dù cửa nẻo đã mở toang nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
Đỗ Linh Nhược đang trực hầu hạ, hắn vốn lanh lợi hơn người, thấy Phụng Minh đế trong người không khỏe, bèn mượn lúc dâng trà khuyên khéo: “Hay là, đem con chim nhỏ bệ hạ nuôi treo dưới hành lang, đã lâu bệ hạ chưa tự tay thưởng gạo cho nó rồi.”
Phụng Minh đế cười nói: “Tên này khéo quá nhỉ, cứ làm theo lời ngươi đi.” Nói xong xoay sang Triệu Hán Nguyên: “Triệu các lão cũng cùng trẫm ra hành lang đứng một lát chứ?”
Triệu Hán Nguyên vội đáp: “Vâng, lão thần xin hầu hạ bệ hạ.”
Hai người vừa nói vừa bước ra ngoài Văn Uyên Các, Phụng Minh đế tiện miệng hỏi một câu: “Vết thương trên người Hà Minh đã khỏi chưa?”
Triệu Hán Nguyên thưa: “Bài học bệ hạ ban cho, nó ghi nhớ sâu sắc lắm.”
Phụng Minh đế cười một tiếng: “Nói mấy chuyện đó làm gì. Trẫm là đang hỏi thương tích của hắn đã lành chưa.”
Triệu Hán Nguyên đi sau Phụng Minh đế gật đầu: “Cũng đã đỡ nhiều, chỉ là vẫn chưa ra khỏi cửa được, đợi khi nó đi lại được, lão thần nhất định sẽ dẫn nó đến dập đầu tạ ơn bệ hạ.”
Phụng Minh đế xua tay: “Thôi bỏ đi. Trẫm cũng hối hận vì ra tay với Hà Minh hơi nặng.” Nói đoạn, ngài ngẩng đầu nhìn lên trời, giọng đầy cảm thán: “Nghĩ lại hồi trẫm và Hồ Linh chưa có Tiểu Phúc, Hồ Linh thương nhất chính là đứa con trai đó của khanh, ngay cả tên của nó cũng là do Hồ Linh đích thân đặt. Hồ Linh, Hà Minh, xem kìa, nàng ấy coi đứa trẻ đó như con cháu trong nhà. Nói ra thì đó cũng là điều đại kỵ đối với phận tông phụ của nàng, nhưng nàng cũng chẳng màng nữa.”
Triệu Hán Nguyên nói: “Bệ hạ khoan dung.”
Phụng Minh đế cười: “Hà Minh cũng không phụ tâm huyết của nàng, y quả là một quan hình luật nhân tài. Công bằng, chính trực, tỉ mỉ, lại dám lên tiếng vì chuyện bất bình. Đó là điều tốt, trẫm cũng thích. Nhưng y cứ đối với chuyện của trẫm là lại không để tâm.”
“Vâng…” Triệu Hán Nguyên lắc đầu: “Vẫn còn phải dạy bảo thêm.”
Phụng Minh đế nhướng mày: “Y bao nhiêu tuổi rồi mà còn dạy?”
Quân thần hai người nói xong mấy lời này thì đều bật cười.
Phụng Minh đế đứng lại dưới hành lang, Đỗ Linh Nhược cũng đã treo lồng chim lên, lại bưng tới một nắm gạo ngự điền. Phụng Minh đế đón lấy, tiện tay chia một nửa cho Triệu Hán Nguyên, cười bảo: “Thực ra quân thần chúng ta phải chia ngọt sẻ bùi như thế này thì mới bền lâu được. Không đến mức để Hồ Linh trên trời khó an lòng.”
Triệu Hán Nguyên liên thanh đáp: “Vâng.”
Phụng Minh đế lại nói: “Đợi chuyện kỳ thi xuân kết thúc, gọi Hà Minh về lại Hình bộ đi.”
Đang nói chuyện, Dương Chiếu Nguyệt bỗng ở dưới hành lang vẫy tay gọi Đỗ Linh Nhược. Đỗ Linh Nhược liếc nhìn thấy Lý Hàn Chu của Trấn phủ ti cũng đã đến, vội tiến lại gần tâu với Phụng Minh đế: “Bệ hạ, người của Trấn phủ ti đến ạ.”
Phụng Minh đế đang dùng hạt gạo trêu chim, cũng không nhìn xuống dưới, chỉ tùy miệng bảo: “Trương Dược vào bẩm báo à? Trẫm cũng đang muốn nghe hắn báo cáo đây.”
Đỗ Linh Nhược do dự một lát, cẩn thận thưa: “Không phải Trương chỉ huy sứ mà là Lý thiên hộ ạ.”
Phụng Minh đế lúc này mới cúi đầu liếc nhìn người dưới hành lang, Lý Hàn Chu vội vàng quỳ xuống dập đầu. Phụng Minh đế đưa nắm gạo cho Đỗ Linh Nhược, vẫy tay ra hiệu cho Lý Hàn Chu tiến lại gần, hỏi: “Có chuyện gì?”
Lý Hàn Chu vì có Triệu Hán Nguyên ở đó nên do dự không biết báo cáo thế nào. Phụng Minh đế đã bắt đầu mất kiên nhẫn, lạnh lùng quát: “Nói!”
Lý Hàn Chu lúc này mới tâu: “Vâng, bẩm bê hạ, ngày hôm qua Chỉ huy sứ dẫn chúng thần đến nhà Hàn Tiệm để bắt giữ người, chẳng ngờ trước cổng nhà hắn ta lại bị một kẻ không rõ danh tính bắt cóc đi…”
“Khốn kiếp!” Phụng Minh đế quát: “Trương Dược hắn là sợ tội không dám đến trước mặt trẫm bẩm báo nên mới sai ngươi tới đây sao? Thật là khốn kiếp!”
Lý Hàn Chu vội vàng sụp lạy. Bình thường hắn không phải kẻ khéo mồm, nhưng dù sao cũng có công danh, là người đọc sách chính tông, biết rõ lợi hại, vạn lần không muốn làm hại Trương Dược, vì vậy đáp: “Xin bệ hạ bớt giận, Chỉ huy sứ vì để bảo vệ phạm nhân không bị mất dấu đã đuổi theo đến tận miếu Bì Trường, không ngờ trúng mai phục, bị một đao đâm sâu vào vị trí hiểm nơi lồng ngực. Lúc chúng thần tìm thấy Chỉ huy sứ, ngài ấy đã mất máu quá nhiều, người… đến nay vẫn chưa tỉnh lại.”