Khi Thẩm Chương Hàn rời khỏi cung Đường Lê, màn đêm đã buông xuống dày đặc. Hắn không lật thẻ bài của ai nữa, cũng không quay lại Giáng Tuyết các, mà trực tiếp bãi giá hồi cung dọn dẹp tấu chương tại Thái Cực Điện.
Sáng hôm sau, tin tức bệ hạ đang ở chỗ Khương Quý nhân lại bị người của Đào Quý nhân "gọi" đi nhanh ch.óng lan truyền khắp các cung viện. Người trong cung vốn thích gió chiều nào theo chiều nấy, không ít kẻ bắt đầu xầm xì xôn xao.
Tại Phượng Nghi Cung, các phi tần tụ họp đông đủ để thỉnh an Hoàng hậu nương nương.
Đào Thư Vi dù sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt, nhưng đã cố ý trang điểm lộng lẫy, ngồi ở vị trí của mình với vẻ mặt đắc ý che giấu không kỹ. Ánh mắt nàng ta thỉnh thoảng lại quét qua phía Khương Tuyết Y đang ngồi bình thản uống trà ở phía đối diện.
"Khương muội muội hôm nay trông có vẻ long lanh, sắc xuân phơi phới nhỉ," Một vị tòng ngũ phẩm tài nhân ngồi bên cạnh che miệng cười khẽ, giọng điệu có chút mỉa mai, "Chỉ tiếc là hôm qua bệ hạ chưa kịp dùng hết bữa trưa ở chỗ muội đã phải vội vã rời đi. Xem ra, tình nghĩa cũ của Đào Quý nhân vẫn có trọng lượng hơn."
hằng nguyễn
Khương Tuyết Y đặt chén trà xuống, động tác thanh thoát, không một chút gợn sóng. Nàng ngẩng đầu lên, trên môi là nụ cười dịu dàng chuẩn mực, giọng nói trong trẻo vang lên khắp điện:
"Tỷ tỷ nói đùa rồi. Đào tỷ tỷ thân thể bất an, bệ hạ là bậc minh quân, lại trọng tình trọng nghĩa, đến thăm hỏi là chuyện đương nhiên. Thậm chí, chính muội muội khi biết tin cũng vô cùng lo lắng cho sức khỏe của Đào tỷ tỷ. Hậu cung tỷ muội như tay chân, thấy tỷ tỷ được bệ hạ quan tâm, muội muội vui mừng còn không hết, sao dám có suy nghĩ khác?"
Lời này nói ra vừa khéo léo vừa phóng khoáng, vừa tâng bốc hoàng đế là người nhân nghĩa, vừa biến hành động tranh sủng lộ liễu của Đào Thư Vi thành một việc "bất đắc dĩ vì bệnh tật". Sắc mặt Đào Thư Vi lập tức cứng đờ.
Hoàng hậu ngồi trên vị trí cao nhất nhìn xuống, ánh mắt lướt qua hai người, trong lòng thầm có sự đ.á.n.h giá. Hoàng hậu mỉm cười quý phái, lên tiếng:
"Khương Quý nhân nói rất phải. Các ngươi nhập cung là để phụng thị bệ hạ, hòa thuận là trên hết. Đào Quý nhân bệnh chưa dứt thì nên ở trong phòng tĩnh dưỡng nhiều hơn, tránh đi lại nhiễm gió. Còn Khương Quý nhân..."
Hoàng hậu dừng lại một chút, ánh mắt thêm phần thâm ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bệ hạ hiếm khi khen ngợi gu thẩm mỹ của ai. Bộ y phục hôm qua ngươi mặc, bệ hạ có lời khen ngợi trước mặt ta. Hôm nay nhìn kỹ, quả nhiên là người thanh nhã."
Cả điện bỗng chốc im bặt. Các phi tần nhìn Khương Tuyết Y bằng ánh mắt ghen tị đỏ rực. Hóa ra bệ hạ rời đi không phải vì chán ghét, mà ngược lại, Khương Tuyết Y đã kịp để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng thiên t.ử bằng chính sự thanh tao của mình.
Khương Tuyết Y đứng dậy, khẽ khom người:
"Tạ Hoàng hậu nương nương quá khen, thiếp thân không dám nhận."
Sau buổi thỉnh an, Khương Tuyết Y thong thả đi bộ dọc theo con đường rải sỏi dẫn về cung Linh Tê. Phù Sương đi bên cạnh, hạ thấp giọng đầy sùng bái:
"Tiểu chủ, người vừa rồi không thấy sắc mặt của Đào Quý nhân đâu, xanh mét như tàu lá chuối! Nàng ta tưởng mượn cớ sinh bệnh là có thể dẫm lên đầu người sao?"
Khương Tuyết Y khẽ lắc đầu, bước chân không nhanh không chậm:
"Đừng khinh suất. Chiêu này của nàng ta tuy lộ liễu nhưng lại có hiệu quả. Bệ hạ tuy biết nàng ta diễn kịch, nhưng vẫn ban thưởng t.h.u.ố.c quý, chứng tỏ bệ hạ vẫn bằng lòng dung túng cho nàng ta ở một mức độ nhất định. Chúng ta không cần đối đầu trực diện, cứ để nàng ta tự diễn hết phần vai của mình đi."
Nàng ngước nhìn bầu trời trong xanh qua kẽ lá. Sinh thần của Thiều phi sắp đến, đó mới là chiến trường thực sự của hậu cung năm nay.