Thật giả khôn lường
Thẩm Chương Hàn đứng nhìn Đào Thư Vi một lúc. Gương mặt nàng ta tuy nhợt nhạt, nhưng bờ môi lại được thoa một lớp son mỏng để che đi vẻ tiều tụy, hương phấn thoang thoảng trong phòng dẫu có mùi t.h.u.ố.c át đi thì vẫn lọt vào khứu giác nhạy bén của hắn.
Hắn khẽ nhướng mày, nhưng thần sắc trên mặt lại không có chút thay đổi nào, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
"Nếu đã bệnh thì cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng lo nghĩ nhiều quá. Việc của hậu cung đã có Hoàng hậu quán xuyến."
Đào Thư Vi nghe vậy, trong lòng lộ ra một tia vui mừng, nghĩ rằng hoàng đế đang đau lòng cho mình, liền vội vàng yếu ớt ho khan vài tiếng, gượng gạo chống tay muốn ngồi dậy:
"Bệ hạ... thiếp thân không sao. Chỉ là mấy ngày không được diện kiến thánh nhan, trong lòng nhớ nhung thành bệnh. Hôm nay nghe tin bệ hạ đến cung Linh Tê, thiếp thân mới nhất thời hồ đồ..."
"Trẫm biết rồi." Thẩm Chương Hàn thản nhiên ngắt lời nàng ta. Hắn ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng ta, động tác dịu dàng nhưng hơi ấm chẳng đáy mắt, "Nàng có lòng như vậy, trẫm rất tôn trọng. Lâm Uy."
hằng nguyễn
Lâm Uy đứng ở ngoài rèm lập tức khom lưng tiến vào: "Có nô tài."
"Truyền ý chỉ của trẫm, Đào Quý nhân ôm bệnh trong người, từ nay về sau miễn các buổi thỉnh an tại Phượng Nghi Cung cho đến khi khỏi hẳn. Ngoài ra, ban thưởng hai cây nhân sâm ngàn năm của Cao Ly, bảo Thái y viện dùng những vị t.h.u.ố.c tốt nhất để điều trị." Hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo rồng, "Nàng cứ tịnh dưỡng, trẫm quay về xử lý tấu chương."
"Thiếp thân... tạ bệ hạ long ân." Đào Thư Vi c.ắ.n môi, tuy có chút hụt hẫng vì hắn không ở lại, nhưng nghĩ đến hai cây nhân sâm quý hiếm và việc được bệ hạ đích thân quan tâm, chút ấm ức trong lòng liền tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng ta không hề hay biết, sắc mặt Thẩm Chương Hàn ngay khi vừa bước ra khỏi cửa Lệ Hoa đường đã hoàn toàn trầm xuống.
Hắn chắp tay đi trước, Lâm Uy cẩn thận đi bên cạnh che chiếc lọng vàng. Giọng nói lạnh lùng của thiên t.ử vang lên giữa đêm hè thanh vắng:
"Lâm Uy, ngươi thấy Đào Quý nhân thế nào?"
Lâm Uy rùng mình, đầu ngón tay run nhẹ, vội vàng đáp: "Đào Quý nhân... tự nhiên là một lòng hướng về bệ hạ, nhớ nhung quá độ nên mới..."
"Hừ, nhớ nhung quá độ?" Thẩm Chương Hàn cười lạnh một tiếng, bước chân không dừng, "Sốt cao không lui mà trên người vẫn còn mùi hương của phấn bôi mặt từ Giang Nam tiến cống? Sắc mặt thì trắng bệch nhưng hô hấp lại bình ổn, không hề có dấu hiệu khí huyết nghịch loạn. Nàng ta coi Trẫm là kẻ ngốc sao?"
Lâm Uy lập tức quỳ sụp xuống đất, trán chạm vào lớp đá cuội lạnh ngắt: "Bệ hạ bớt giận! Đào Quý nhân có lẽ vì nóng lòng muốn gặp bệ hạ nên mới dùng chút tâm kế nhỏ, xin bệ hạ khai ân!"
"Trẫm không thích nữ nhân không an phận." Thẩm Chương Hàn hờ hững nói, "Nhưng nể mặt phụ thân nàng ta trên triều đình, lần này trẫm không vạch trần. Giam lỏng nàng ta ở Lệ Hoa đường mượn cớ dưỡng bệnh đi, dạo này đừng để nàng ta chạy ra ngoài làm loạn."
"Nô tài tuân chỉ."