Một Đời Một Kiếp Một Đôi Người

Chương 19



Một Đời Một Kiếp Một Đôi Người

Hành cung Giang Nam nằm ẩn mình giữa những rặng trúc xanh mướt và những hồ sen rộng lớn. Mùa hè ở miền sông nước này thường mang theo những cơn mưa dầm rả rích, làm dịu đi cái nóng bức oi ả và phủ lên vạn vật một màn sương khói ảo mộng.

Trong ngôi đình hóng mát dựng bên bờ hồ, Khương Tuyết Y mặc một bộ y phục bằng vải lụa mỏng màu xanh nhạt, mái tóc dài mượt mà chỉ được b.úi lỏng bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Nàng cúi đầu, chăm chú đưa từng mũi kim thêu lên tấm lụa gấm trên tay. Trên mặt lụa, hình ảnh một đôi chim uyên ương hồ điệp đang dần hiện lên vô cùng sống động.

Một vòng tay rộng lớn từ phía sau bất ngờ siết nhẹ lấy eo nàng. Mùi hương long diên hương quen thuộc pha lẫn chút thanh mát của mưa rào ập đến. Thẩm Chương Hàn vùi cằm vào hõm cổ nàng, khẽ thở ra một hơi dài đầy thỏa mãn.

"Chương Hàn, người lại làm lệch đường kim của thiếp rồi." Khương Tuyết Y ho khan một tiếng, vờ như trách móc nhưng khóe môi lại cong lên một độ cong ngọt ngào.

"Nàng bây giờ đã là Thái hậu tôn quý của một nước, việc thêu thùa may vá này cứ giao cho đám cung nữ làm là được, sao cứ phải tự làm khổ mình?" Thẩm Chương Hàn bá đạo đoạt lấy khung thêu trên tay nàng ném sang một bên, rồi xoay người nàng lại đối diện với mình.

Mười mấy năm trôi qua, thời gian đã để lại những vệt hằn nơi khóe mắt hắn, mái tóc cũng đã điểm vài sợi bạc, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng thì chưa bao giờ thay đổi. Nó vẫn rực cháy, sâu thẳm và chứa đựng sự độc chiếm dịu dàng giống như đêm đầu tiên hắn ôm nàng trong Thái Cực Điện.

Khương Tuyết Y đưa bàn tay mềm mại lên, nhẹ nhàng vuốt ve những nếp nhăn trên trán hắn, khẽ thở dài:

"Thái t.ử tháng sau sẽ đại hôn, cưới đích nữ của Tể tướng. Thằng bé từ nhỏ đã sống trong hoàng cung nghiêm cẩn, nay ta làm mẫu thân, không thể ở bên cạnh bảo bọc nó nữa, chỉ biết tự tay thêu chiếc túi gấm này, mong nó và Thái t.ử phi có thể răng long đầu bạc, hòa hợp như đôi uyên ương."

Nghe nàng nhắc đến Thái t.ử, ánh mắt Thẩm Chương Hàn thoáng trầm xuống. Hắn nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình, bao bọc nó trong lòng bàn tay to lớn của hắn, đột ngột hỏi một câu mà hắn đã chôn giấu trong lòng rất nhiều năm qua:

"Tuyết Y, hôm nay giữa trời đất Giang Nam này, không có thiên t.ử, không có hoàng hậu, trẫm muốn hỏi nàng một câu thật lòng..."

Hắn dừng lại, chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt như nước mùa thu của nàng:

hằng nguyễn

"Những năm tháng ở trong hậu cung kia, nàng ở bên trẫm, có bao nhiêu phần là thật lòng, và có bao nhiêu phần là mưu kế để sinh tồn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Năm xưa khi mới sủng ái nàng, Thẩm Chương Hàn biết rõ Khương Tuyết Y là một nữ nhân thông minh. Nàng hiểu rõ hắn thích gì, muốn gì, nàng dùng sự thanh nhã, biết điều và thức thời của mình để biến bản thân thành một sự tồn tại đặc biệt giữa một rừng hoa cỏ rực rỡ. Hắn chấp nhận cuộc chơi đó, vì một bậc đế vương luôn cần những nữ nhân thông minh, biết chừng mực để cân bằng hậu cung. Nhưng hiện tại, khi đã rũ bỏ giang sơn, hắn lại khát khao một câu trả lời thuần túy nhất từ người nữ nhân duy nhất chạm đến trái tim hắn.

Khương Tuyết Y hơi khựng lại. Nàng nhìn người đàn ông trước mặt, thấy được sự căng thẳng và chờ đợi hiếm hoi trong mắt hắn. Người đàn ông này đã từng nắm giữ sinh sát của cả một thiên hạ, nhưng lúc này đây, hắn lại giống như một phu quân bình thường đang thấp thỏm lo sợ tình cảm của thê t.ử.

Nàng khẽ thở ra một hơi, tiến lên một bước, chủ động kiễng chân, đặt một nụ hôn mềm mại như lông vũ lên bờ môi mỏng của hắn. Nụ hôn không mang theo sự cung kính của một phi tần, mà tràn ngập sự gắn kết keo sơn.

Nàng lùi lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định vang lên giữa tiếng mưa rơi:

"Chương Hàn, thiếp sẽ không lừa dối người. Những ngày đầu tiến cung, khi thiếp chỉ là một Quý nhân bị người khác chèn ép, mỗi một bước đi, mỗi một nụ cười, thậm chí là bộ y phục thiếp chọn mặc để gặp người... tất cả đều là mưu kế để sinh tồn, để bảo vệ bản thân và gia tộc khỏi miệng cọp chốn thâm cung."

Thẩm Chương Hàn nghe vậy, trái tim khẽ thắt lại, nhưng hắn chưa kịp lộ ra vẻ thất vọng thì Khương Tuyết Y đã nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập rộn ràng của nàng:

"Nhưng người có nhớ năm mươi mốt không? Khi chúng ta đi tuần thú săn b.ắ.n ở phía Bắc, có thích khách ám sát. Giữa làn mưa tên dày đặc, người đã không màng an nguy của bản thân mà quay lại chắn cho thiếp một mũi tên độc."

Mắt Khương Tuyết Y thoáng dâng lên một tầng sương mờ khi nhớ lại ký ức kinh hoàng năm đó:

"Khoảnh khắc nhìn người ngã xuống, m.á.u nhuộm đỏ long bào, thiếp mới bàng hoàng nhận ra, mưu kế của thiếp đã thất bại hoàn toàn rồi. Vì thiếp đã lỡ đ.á.n.h mất trái tim mình cho vị hoàng đế đa nghi nhất thiên hạ."

Nàng mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má:

"Kể từ ngày đó trở đi, mỗi một cái nhíu mày lo lắng, mỗi một bát canh thiếp tự tay nấu, mỗi một cái ôm thiếp trao cho người... đều là xuất phát từ tâm tình của một người thê t.ử yêu phu quân của mình. Trong hậu cung ba ngàn giai lệ, Khương Tuyết Y phải dùng tâm kế để sống sót. Nhưng giữa thế gian rộng lớn này, trái tim của Tuyết Y chỉ trao trọn cho một mình Thẩm Chương Hàn."

Lồng n.g.ự.c Thẩm Chương Hàn phập phồng kịch liệt. Câu trả lời này còn tuyệt vời hơn những gì hắn từng kỳ vọng. Hắn không nói thêm một lời nào, lập tức cúi đầu, hung hăng ngậm lấy đôi môi mềm mại của nàng, nụ hôn nồng nhiệt và sâu sắc như muốn khảm nàng vào tận xương tủy của mình.

Mưa Giang Nam ngoài kia vẫn rơi tí tách, tạo thành những vòng tròn đan xen trên mặt hồ sen phẳng lặng. Gió thổi qua rặng trúc, mang theo hơi thở mát lành của đất trời. Nhưng trong ngôi đình nhỏ, hơi ấm tình thâm đang lan tỏa, dệt nên một bức tranh viên mãn nhất.

Họ đã cùng nhau đi qua những mưu mô, tính toán, đi qua những thanh lọc đẫm m.á.u của quyền lực để đổi lại một khoảng trời bình yên vô sự như lúc này. Một đời, một kiếp, một đôi người, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y, bình thản đón chờ những năm tháng bạc đầu phía trước.