Một Đời Một Kiếp Một Đôi Người

Chương 18



Thiên Hạ Quy Tâm

Mùa thu năm Thẩm Chương Hàn thứ mười lăm, hoàng thành chìm trong sắc vàng rực rỡ của lá phong. Gió thu se se lạnh thổi qua những bức tường cung cấm đỏ thẫm, cuốn theo những ân oán tình thù của một thế hệ dần lùi vào dĩ vãng.

Hậu cung ba ngàn mỹ nhân năm nào, giờ đây đã là chuyện của quá khứ.

Thiều phi – người từng một thời thanh xuân ngạo nghễ, cậy sủng sinh kiêu – chung quy không qua nổi cái bẫy của quyền lực. Khi mẫu gia của nàng ta phạm vào đại tội mưu nghịch, Thiều phi bị tước đi phong hiệu, giam lỏng trong Cam Tuyền cung lạnh lẽo, cuối cùng ôm hận mà c.h.ế.t trong một đêm đông tuyết phủ.

Còn Đào Thư Vi, người suốt đời dùng tâm kế, diễn đủ loại vai từ đáng thương đến nhu nhược để tranh giành ánh nhìn của thiên t.ử, kết cục cũng chẳng khá hơn. Nàng ta tuy leo lên được vị trí Phi vị nhờ chút tình nghĩa cũ và sự kiêng dè của hoàng đế đối với Đào gia, nhưng cả đời không có con cái, không có thực quyền, cũng chẳng có lấy một cái ngoảnh đầu chân thành từ Thẩm Chương Hàn. Nàng ta chỉ như một đóa hoa rực rỡ bị giam cầm trong Lệ Hoa đường, cô độc nhìn thanh xuân của mình héo úa theo thời gian.

hằng nguyễn

Giữa những thăng trầm và m.á.u lệ ấy, Khương Tuyết Y lại như một nhành trúc thanh tao trước bão lớn. Nàng không tranh giành vồn vã, không dùng thủ đoạn tàn độc, nhưng từng bước đi của nàng đều vững chắc như bàn thạch. Từ một Quý nhân nhỏ bé, nàng tiến phong tần vị, sinh hạ Đại hoàng t.ử, rồi từng bước thăng lên Phi, Quý phi. Đến khi Hoàng hậu Cao thị băng hà vì bạo bệnh, Khương Tuyết Y danh chính ngôn thuận bước lên phượng tọa, trở thành chủ nhân thực sự của lục cung Khương Hoàng hậu.

Năm đó, Thẩm Chương Hàn long thể dạo chơi trên bờ vực suy kiệt do những năm tháng lao lực vì chính sự và di chứng của vết thương trúng độc năm xưa. Đứng trước triều đình đại thần, vị hoàng đế thâm trầm, quyết đoán ấy đã hạ chiếu lập Đại hoàng t.ử do Khương Tuyết Y nuôi dưỡng và sinh hạ làm Thái t.ử, đồng thời tuyên bố nhường ngôi, lui về làm Thái thượng hoàng.

Ngày bãi triều cuối cùng, Thẩm Chương Hàn nắm tay Khương Tuyết Y bước xuống những bậc thềm đá cẩm thạch của Thái Cực Điện. Hắn không nhìn lại ngai vàng rực rỡ phía sau, mà chỉ nhìn nữ nhân đang đứng cạnh mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chiếc xe ngựa giản dị lăn bánh rời khỏi hoàng thành đầy rẫy mưu mô, hướng về phía Giang Nam sông nước hữu tình. Khương Tuyết Y vén rèm cửa sổ, nhìn bóng dáng hoàng cung nguy nga dần khuất sau làn sương mờ.

Thẩm Chương Hàn khẽ kéo nàng vào lòng, thanh âm trầm thấp nhu hòa:

"Tuyết Y, rời khỏi nơi đó, nàng có tiếc nuối vinh hoa phú quý cả đời người ước ao không?"

Khương Tuyết Y tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, khẽ cười, nụ cười thanh khiết như đóa hoa nhài năm mười tám tuổi mới tiến cung:

"Bệ hạ ở đâu, nơi đó mới là nhà của thiếp. Vinh hoa phú quý chốn hoàng cung, Tuyết Y đã nhìn đến chán ghét rồi. Chỉ có khoảng trời bình yên bên người, mới là điều thiếp mưu cầu cả đời."

Hắn không còn tự xưng là "Trẫm", nàng cũng không còn xưng "Thần thiếp". Giữa họ giờ đây không còn khoảng cách của thiên t.ử và phi tần, mà chỉ là một đôi phu thê bình thường, cùng nhau trải qua sóng gió thanh xuân, nay nắm tay nhau đi về phía bạc đầu.