Ta là Phương Vũ.
Lẽ ra, ta nên lập tức tìm đến cái c.h.ế.t, mới tỏ rõ được khí tiết trong sạch của Phương gia, không cùng bè cùng lũ với đám hoạn quan cấu kết.
Nhưng ta đã không làm vậy.
Ta cự tuyệt đề nghị vào chùa Bạch Vân làm ni cô của cha, vui vẻ nói: "Con nguyện ý gả cho Ân Thôi."
Trước mặt các vị trưởng lão trong tộc, ta nghiêm mặt nói: "Năm nay Ân Thôi mới hai mươi hai tuổi, đã là Cẩm Y Vệ Đồng tri chánh tam phẩm, nếu không phải tỷ tỷ nghĩ quẩn tự vẫn, con là một thứ nữ, nằm mơ cũng không dám mơ đến việc hắn làm phu quân của con."
"Huống hồ hắn dung mạo đường hoàng, con vừa gặp đã động lòng, đừng nói là làm chính thê, cho dù làm thiếp, con cũng cam tâm tình nguyện."