Một Giấc Chiêm Bao Mười Sáu Năm, Tỉnh Dậy Chỉ Còn Mình Tôi

Chương 5



 

Nhưng những chuyện này vẫn không hề dập tắt được nhiệt huyết của chúng tôi đối với tương lai.

 

Lúc lên máy bay, Trần Trạch Viễn xin người ngồi ghế sát cửa sổ đổi chỗ cho tôi.

 

"Cô ấy là vị hôn thê của tôi, chúng tôi đều là lần đầu đi máy bay, còn chưa biết máy bay bay lên trời trông như thế nào."

 

"Anh chị có thể đổi chỗ với cô ấy, để cô ấy nhìn thử được không ạ?"

 

Nói xong, mặt hai đứa đều đỏ bừng.

 

Anh ta đỏ mặt là vì ngượng ngùng, còn tôi là vì câu "vị hôn thê" kia của anh.

 

Vị hành khách tốt bụng đã đổi chỗ cho chúng tôi.

 

Tôi ngồi bên cửa sổ, tò mò nhìn cảnh vật trên mặt đất dần thu nhỏ lại.

 

Trần Trạch Viễn thì nhìn tôi với vẻ mặt đầy cưng chiều.

 

"Noãn Noãn, em yên tâm, anh sẽ cố gắng kiếm tiền, để em có được cuộc sống hễ đi xa là được ngồi máy bay."

 

Anh ta làm được rồi, sau khi ly hôn, tôi cũng đang ngồi máy bay đây.

 

Chuyến bay ngột ngạt buồn tẻ, suốt cả chặng đường, tôi chỉ toàn nghĩ đến chuyện giữa mình và Trần Trạch Viễn.

 

Từ lúc yêu nhau năm mười sáu tuổi đến khi kết hôn năm hai mươi bốn tuổi, rồi đến lúc ly hôn năm ba mươi hai tuổi.

 

Chúng tôi ở bên nhau tổng cộng mười sáu năm.

 

Mười sáu năm trôi qua trong chớp mắt, nhanh đến mức khiến tôi có cảm giác như mình chưa từng kết hôn vậy.

 

Cho đến khi xuống máy bay, cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập của Châu Phi.

 

Lúc này tôi mới cảm thấy mình như sống lại, hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ miên man ấy.

 

Sau chuyện này, tôi tạm thời gác lại những chuyện khiến mình đau lòng.

 

Để cảnh sắc xứ lạ xoa dịu trái tim đang rỉ m/á/u của tôi.

 

Tôi đến Tanzania và Kenya xem cuộc đại di cư của các loài động vật, ngắm tuyết trên đỉnh Kilimanjaro.

 

Ngắm sao trên sa mạc Sahara, dạo bước qua từng thành phố nhỏ của Morocco.

 

Chính vào khoảng thời gian này, tôi quen biết Lê Mặc Dương.

 

Chúng tôi đăng ký cùng một tour du lịch, hơn nữa còn là hai người Trung Quốc duy nhất trong đoàn.

 

Lúc xem động vật di cư trên thảo nguyên Rhodesia, tôi không biết chỉnh thông số máy ảnh.

 

Đang lúc loay hoay không biết làm thế nào, Lê Mặc Dương ở bên cạnh đã vươn tay ra.

 

"Nếu không ngại, để tôi giúp cho."

 

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ấy: "Cậu biết nói tiếng Trung à?"

 

Trên gương mặt thanh tú của cậu ấy nở một nụ cười: "Tôi là người Trung Quốc, sao lại không biết nói tiếng Trung chứ."

 

Câu trả lời thẳng thắn khiến tôi đỏ mặt.

 

Trước đó tôi vẫn luôn đinh ninh cậu ấy là người Hàn Quốc hoặc Nhật Bản.

 

Trong những ngày sau đó.

 

Chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn một cách rất tự nhiên.

 

Những ngày vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh.

 

Sau một tháng rưỡi ở Châu Phi, mang theo làn da đã phơi nắng thành màu lúa mạch, tôi bước lên chuyến bay về nước.

 

Không ngờ vừa lên máy bay, đã thấy Lê Mặc Dương ngồi ngay cạnh mình.

 

Cả hai chúng tôi đều tỏ ra bất ngờ, sau khi biết tôi cũng về Kinh Châu.

 

Cậu ấy càng vui mừng ra mặt: "Trùng hợp quá, em cũng vậy."

 

So với sự dày vò lúc mới đến, hành trình về nước rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Lúc xuống máy bay, tôi đi sắp ra khỏi sân bay rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lê Mặc Dương lại từ phía sau đuổi theo.

 

"Chị Khương, cho em xin cách thức liên lạc được không?"

 

Tôi nhìn cậu thiếu niên trước mặt, có chút chần chừ.

 

Nhưng cậu ấy vẫn kiên trì: "Em có dùng máy ảnh của chị chụp vài tấm ảnh."

 

"Chị kết bạn với em đi, lát về chị gửi cho em nhé."

 

Dạ Miêu

Tôi nhìn vành tai cậu thiếu niên đỏ ửng lên như muốn rỉ m/á/u.

 

Cậu ấy, hình như đâu chỉ đơn giản là muốn xin ảnh đâu nhỉ?

 

Nhưng mà, tôi cũng không nghĩ nhiều đến thế.

 

Dẫu sao, cậu thiếu niên trước mặt này nhỏ hơn tôi tận mười tuổi.

 

Trong mắt tôi, cậu ấy chỉ là một đứa trẻ con mà thôi.

 

Lúc về đến nhà, trời đã tờ mờ sáng.

 

Căn nhà vẫn là căn nhà đó.

 

Cách bài trí trong nhà giống y hệt như lúc tôi rời đi vào một tháng trước.

 

Nhưng hiện tại, tôi đã có thể thản nhiên đối mặt với căn nhà vẫn còn vương vấn bao yêu hận giữa tôi và Trần Trạch Viễn này rồi.

 

Tôi nhanh nhẹn trải xong ga giường.

 

Tiện tay ném luôn lọ t.h.u.ố.c ngủ để quên trên đầu giường vào thùng rác.

 

Tôi không cần đến thứ này nữa, sau này cũng sẽ không bao giờ cần đến nó nữa.

 

Về phần Trần Trạch Viễn, có lẽ bây giờ anh ta đã được sống cuộc đời mà mình hằng mong muốn cùng với Tống Chanh rồi.

 

Tôi cứ ngỡ từ nay về sau tôi và Trần Trạch Viễn sẽ không bao giờ còn bất kỳ dính líu nào nữa.

 

Thế nhưng mới sáng sớm hôm sau, tôi đã bị tiếng gõ cửa dồn dập đ.á.n.h thức.

 

Tôi vừa mới về nước, vẫn chưa quen với chênh lệch múi giờ.

 

Mắt nhắm mắt mở mò mẫm ra mở cửa, còn chưa kịp nhìn rõ người bên ngoài.

 

Một giọng nói quen thuộc mang theo vài phần lo lắng đã lọt vào tai tôi.

 

"Noãn Noãn, hơn một tháng qua em đã đi đâu vậy?"

 

"Điện thoại em không nghe, tin nhắn cũng không trả lời, em có biết anh lo cho em lắm không?"

 

Tôi định thần nhìn kỹ lại, không ngờ lại là Trần Trạch Viễn.

 

Lúc này, trên gương mặt anh ta tràn đầy vẻ bồn chồn lo lắng.

 

Cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay sạch, nhìn anh ta, tôi cảm thấy có chút kỳ quái.

 

"Tôi đi du lịch mấy ngày, sao thế? Anh tìm tôi có việc gì à?"

 

Nghe tôi trả lời, Trần Trạch Viễn thoáng sửng sốt.

 

Ngay sau đó, gương mặt anh ta hiện lên vẻ giận dữ.

 

"Khương Noãn, em đi đâu vậy? Trước khi đi sao không nói với anh một tiếng?"

 

"Em có biết anh đã tìm em ròng rã cả tháng trời không?"

 

Cơn giận đột ngột của anh ta làm tôi hơi ngớ người.

 

"Tôi đi chơi còn phải báo cáo với anh sao?"

 

Ly hôn chẳng phải là hai người từ nay về sau cắt đứt liên lạc, không ai dính líu tới ai nữa sao?

 

Nhìn phản ứng của Trần Trạch Viễn, hình như tôi hiểu sai rồi thì phải?

 

Trần Trạch Viễn bị tôi hỏi nghẹn họng, dường như lúc này mới nhớ ra chuyện chúng tôi đã ly hôn.