Một Giấc Chiêm Bao Mười Sáu Năm, Tỉnh Dậy Chỉ Còn Mình Tôi

Chương 6



 

Anh ta khựng lại một lát, hạ giọng:

 

"Không phải báo cáo, anh chỉ nghĩ, ít ra em cũng nên nói với anh một tiếng."

 

"Hoặc là, ít nhất cũng trả lời tin nhắn của anh."

 

Tôi mím môi: "Xin lỗi, tôi ra nước ngoài, bên đó không nhận được tin nhắn trong nước."

 

Trần Trạch Viễn thở dài: "Được, anh biết rồi."

 

"Lần sau trước khi đi đâu em nhớ nói anh một tiếng, anh tìm em muốn phát điên lên được."

 

Tôi nhìn anh ta, thấy hơi kỳ lạ: "Anh tìm tôi có việc gì à?"

 

"À... Không có gì."

 

"Không có chuyện gì vậy anh tìm tôi làm gì?" Tôi thật sự bị anh ta làm cho khó hiểu.

 

Trần Trạch Viễn im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Noãn Noãn, đừng như vậy có được không?"

 

"Chúng ta ở bên nhau mười sáu năm, cho dù ly hôn thì vẫn có thể làm bạn mà, đúng không?"

 

"Không cần thiết phải coi nhau như kẻ thù đâu nhỉ?"

 

Lần này đến lượt tôi thở dài.

 

Tôi nhìn anh ta, lắc đầu.

 

"Trạch Viễn, nếu đã xé rách mặt ly hôn rồi thì đừng có bày trò vương vấn dây dưa nữa."

 

"Chúng ta không có con cái, chẳng còn gì ràng buộc, tốt nhất là không bao giờ dính dáng đến nhau nữa."

 

"Như vậy tốt cho cả anh và tôi."

 

Chắc không ngờ tôi lại buông lời tuyệt tình đến thế.

 

Trần Trạch Viễn sững sờ nhìn tôi: "Noãn Noãn, em sao vậy?"

 

Tôi: "Đâu có sao."

 

"Vậy sao tự nhiên em lại thành ra thế này? Sao đột nhiên lại muốn làm người dưng với anh?"

 

Tôi xoa xoa ấn đường.

 

"Không đâu Trạch Viễn, chẳng có gì là đột nhiên cả."

 

"Sau khi ly hôn thì tự giác coi nhau như người dưng, đây chẳng phải là kiến thức cơ bản sao?"

 

Anh ta dường như vẫn chưa loát kịp, chỉ trân trân nhìn tôi.

 

Cơn buồn ngủ lại từng đợt ập tới.

 

Tôi xua tay với anh ta: "Thôi được rồi, không có chuyện gì thì anh về đi."

 

"Sau này có việc gì thì nhắn tin cho tôi là được."

 

"Thấy tin nhắn tôi sẽ trả lời, đừng suốt ngày chạy đến nhà tìm tôi nữa."

 

"Người khác nhìn vào không hay đâu."

 

Nói xong, tôi mặc kệ anh ta có đồng ý hay không, khép cửa lại rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

 

Trong cơn ngái ngủ, dường như tôi có nghe thấy anh ta gõ cửa thêm vài tiếng.

 

Nhưng tôi thực sự quá buồn ngủ, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến anh ta.

 

Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã sang sáng hôm sau.

 

Tôi đã ngủ một mạch trọn vẹn cả ngày.

 

Cảm giác cơ thể như được sạc đầy pin trở lại, lúc này tôi mới thoải mái vươn vai một cái.

 

Quờ quạng mò lấy điện thoại mở lên, tôi mới thấy đống tin nhắn Trần Trạch Viễn gửi tới.

 

Hơn một tháng qua, anh ta quả thực đã nhắn cho tôi không ít tin.

 

Từ việc dò hỏi lúc đầu cho đến sự lo lắng về sau.

 

Tôi mặt không cảm xúc xem hết toàn bộ, cuối cùng quyết định xóa sạch.

 

Vừa định rời giường kiếm chút gì bỏ bụng, điện thoại lại vang lên tiếng chuông thông báo.

 

Mở ra xem, không ngờ lại là Lê Mặc Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

[Chị dậy chưa?]

 

Tôi giật mình, sao cậu ấy biết tôi vừa mới dậy?

 

[Chị đừng lo, em không lắp camera giám sát ở nhà chị đâu.]

 

[Hỏi chị dậy chưa, đơn giản là vì em cũng vừa mới dậy thôi.]

 

Tôi bị kiểu hài hước vụng về của cậu ấy chọc cười, bèn tùy tiện gửi lại một biểu tượng cảm xúc.

 

Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu ấy đã gửi lời mời.

 

[Chị về nước đã quen lại chưa? Có muốn đi ăn cùng nhau một bữa không?]

 

[Em biết ở khu Nam Thành có một quán ăn đặc sản ngon lắm, có muốn đi cùng không?]

 

Tôi dĩ nhiên đã từ chối lời mời của cậu ấy.

 

[Vâng, vậy hẹn chị lần sau nhé.]

 

Cách một cái màn hình, tôi cũng có thể cảm nhận được sự hụt hẫng của cậu ấy.

 

Cũng hết cách thôi.

 

Đối với tôi mà nói, tâm tư của cậu ấy chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.

 

Nhưng tôi không muốn có quá nhiều tiếp xúc với bất kỳ người khác giới nào trong khoảng thời gian này.

 

Sau khi về nước, cuộc sống của tôi lại trở về những ngày tháng bình đạm như trước.

 

Chỉ khác là, trước kia ít ra tôi vẫn còn có Trần Trạch Viễn ở bên cạnh.

 

Còn bây giờ, những lúc rảnh rỗi tôi chỉ ngồi trên ban công tắm nắng, ngắm nhìn những chú chim nhỏ bên ngoài.

 

Tuy nhiên, tôi lại rất tận hưởng trạng thái hiện tại của mình.

 

Tôi nghĩ, trạng thái này ít nhất cũng sẽ kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa.

 

Nhưng chưa được một tuần, những chuỗi ngày nhàn nhã của tôi lại bị phá vỡ.

 

Sau bữa tối hôm đó, tôi cảm thấy người hơi khó chịu.

 

Lúc đầu, tôi tưởng chỉ là đau bụng kinh bình thường nên không để tâm lắm.

 

Nhưng mãi cho đến lúc đi ngủ, bụng dưới vẫn đau âm ỉ, uống t.h.u.ố.c vào cũng chẳng có tác dụng gì.

 

Tôi cố nén đau, uống thêm một viên t.h.u.ố.c giảm đau nữa.

 

Cứ nghĩ ngủ một giấc là sẽ ổn, nhưng thời gian trôi qua, cơn đau lại càng ngày càng dữ dội.

 

Đến cuối cùng đã đau đến mức không đứng thẳng lưng lên nổi.

 

Tôi miễn cưỡng vịn vào giường mặc quần áo t.ử tế, mang theo chứng minh thư và điện thoại, khom lưng chuẩn bị đến bệnh viện.

 

Lúc ra đường bắt taxi, tôi gần như là phải bò lên xe.

 

Tài xế cũng nhận ra tôi có biểu hiện bất thường, vừa bảo tôi cố gắng chịu đựng, vừa lái xe phóng đi như bay.

 

Đợi đến lúc tới bệnh viện, tôi đã đau muốn ngất đi, hoàn toàn không gượng dậy nổi nữa.

 

Bác sĩ và y tá trong phòng cấp cứu của bệnh viện đã chuyển tôi lên giường bệnh.

 

Khoảnh khắc giường bệnh được đẩy vào phòng cấp cứu, tôi hình như đã nghe thấy giọng của Lê Mặc Dương.

 

"Khương Noãn?"

Dạ Miêu

 

Nhưng lúc này tôi đã không còn chút sức lực nào để xác nhận nữa.

 

Cơn đau làm ý thức của tôi mờ mịt, trong cơn mê man, tôi nghe thấy những tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh.

 

Sau đó thì hoàn toàn mất đi ý thức.

 

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong phòng bệnh.

 

Trên người gắn đủ loại máy móc theo dõi, cảm giác cả cơ thể như không còn chút tri giác nào.

 

Đặc biệt là miệng, khô khốc đến mức như sắp nứt nẻ cả ra.

 

Tôi vô thức gọi nhân viên y tế: "Y tá ơi, y tá ơi."

 

"Chị tỉnh rồi à?" Nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của tôi, một giọng nói chợt vang lên ngay bên cạnh.