Lúc này tôi mới chú ý tới, Lê Mặc Dương nãy giờ vẫn luôn ngồi bên giường mình.
"Có phải chị muốn uống nước không?"
Tôi gật đầu.
Cậu ấy cầm chiếc cốc đi ra khỏi phòng bệnh.
Chỉ một lát sau đã bưng một cốc đầy nước quay lại.
Thấy vậy, tôi định đưa tay ra nhận lấy, nhưng cậu ấy lại lắc đầu, đặt chiếc cốc lên chiếc bàn bên cạnh.
"Chị vừa phẫu thuật xong, vẫn phải nhịn ăn uống mấy tiếng nữa."
Nói xong, cậu ấy tiện tay rút từ trong túi ra một gói tăm bông.
Sau khi nhúng đầu bông vào nước, cậu ấy cẩn thận chấm nhẹ lên để làm ẩm môi tôi.
Động tác của cậu ấy rất đỗi thân mật, khiến tôi có chút không được tự nhiên. Tôi rất muốn bảo để mình tự làm.
Ngặt nỗi hai tay tôi đều đang kẹp máy đo nồng độ oxy, nên đành để cậu ấy giúp.
Làm xong mấy việc này, tôi đưa mắt nhìn cậu ấy đầy thắc mắc.
Còn chưa kịp mở miệng hỏi, cậu ấy đã lên tiếng trả lời trước.
"Em là nghiên cứu sinh của Đại học Kinh Châu, hiện đang làm bác sĩ nội trú ở bệnh viện này."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cậu ấy lại nở nụ cười trêu chọc: "Sao thế? Có phải chị tưởng em theo dõi chị không?"
Thấy suy nghĩ trong lòng bị nhìn thấu, tôi hơi ngượng ngùng.
Nhưng cậu ấy chỉ mỉm cười: "Em lại ước gì mình đang theo dõi chị đấy, như vậy, chị vừa xảy ra chuyện là em có thể phát hiện ra ngay."
Cậu ấy đang nói mấy lời kỳ lạ gì vậy chứ.
Thật mập mờ.
Để giảm bớt sự ngượng ngùng, tôi đành ho nhẹ một tiếng, chuyển chủ đề.
"Vẫn chưa hỏi cậu, tôi rốt cuộc là bị làm sao vậy?"
Lê Mặc Dương ngẩng lên nhìn ống truyền dịch, cúi đầu đáp: "U xơ t.ử cung."
"May mà chị tới kịp, lượng m/á/u chảy ra không quá nhiều."
Tôi đăm chiêu gật đầu.
Trước đây mỗi lần bị đau bụng kinh, Trần Trạch Viễn từng giục tôi đi khám vô số lần.
Nhưng tôi cứ chần chừ lùi mãi, không ngờ lần này lại nghiêm trọng đến vậy.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc và lo lắng của Lê Mặc Dương, tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
"Cảm ơn cậu."
Cậu ấy mỉm cười: "Chăm sóc bệnh nhân là trách nhiệm của em mà."
Hai người nhìn nhau không nói gì, tôi cảm thấy không khí im ắng đến đáng sợ.
Để phá vỡ bầu không khí sượng sùng này, tôi đành tìm đại một chủ đề.
"Ừm, cái đó, hay là cậu đi làm việc đi."
"Bên này tôi ở một mình cũng được."
Dạ Miêu
Lê Mặc Dương lại mỉm cười lần nữa: "Chị sợ em đến thế sao?"
Tôi lúng túng, mới không lâu trước đó, tôi vừa từ chối lời mời đi ăn của cậu ấy.
Bầu không khí im lặng này kéo dài mười mấy phút.
Cuối cùng, vẫn là giọng nói của Trần Trạch Viễn phá vỡ sự ngượng ngùng này.
"Noãn Noãn, em không sao chứ?"
Tôi ngẩng đầu nhìn ra, Trần Trạch Viễn đang đứng ở cửa với vẻ mặt đầy sốt ruột.
Giây phút nhìn thấy Trần Trạch Viễn, Lê Mặc Dương hơi sửng sốt.
"Người nhà của chị à?"
"Không phải, là... bạn."
Lời vừa ra khỏi miệng tôi liền hối hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại phải vội vàng phủ nhận quan hệ giữa tôi và Trần Trạch Viễn trước mặt cậu nhóc này như vậy.
Nghe thấy hai chữ "là bạn", sắc mặt Trần Trạch Viễn sầm xuống.
Dù trong lòng khó chịu, anh ta vẫn kiên nhẫn lên tiếng chào hỏi Lê Mặc Dương.
"Xin hỏi cậu là bác sĩ chủ trị của Khương Noãn sao?"
"Tôi là chồng của cô ấy, tình hình của cô ấy thế nào rồi?"
Lần này đổi lại là tôi ngây ngẩn cả người.
"Chồng?"
Tôi và Lê Mặc Dương đồng thời thốt lên nghi vấn.
Tôi thật sự không hiểu Trần Trạch Viễn lại đang diễn trò gì đây.
Lê Mặc Dương quay sang nhìn tôi: "Chị Khương, chị kết hôn rồi à?"
Trong giọng điệu của cậu ấy mang theo sự hụt hẫng đến khó tin.
Tôi nhếch mép: "Là chồng trước của tôi, mới ly hôn cách đây không lâu."
Trần Trạch Viễn hiển nhiên rất bất mãn với câu trả lời của tôi.
Lạnh lùng nói với Lê Mặc Dương: "Cảm ơn cậu đã giúp tôi chăm sóc Noãn Noãn."
"Tiếp theo cứ để tôi lo, làm phiền cậu rồi."
Dáng vẻ này của anh ta khiến Lê Mặc Dương khẽ nhíu mày.
Khóe mắt liếc sang tôi, cậu ấy lại mỉm cười, nói với tôi:
"Vậy em đi làm việc trước, lát nữa lại tới thăm chị."
Tôi gật đầu.
Chờ đến khi Lê Mặc Dương ra khỏi phòng bệnh, lúc này Trần Trạch Viễn mới nhìn sang tôi:
"Cậu ta là ai?"
Tôi hơi cạn lời, người này cũng thật là, không hỏi thăm bệnh tình của tôi trước mà lại đi chất vấn tôi.
"Một người bạn."
"Sao anh lại tới đây?"
Trần Trạch Viễn lờ đi câu hỏi của tôi, tiếp tục gặng hỏi: "Thật sự chỉ là bạn thôi sao?"
Tôi nhúc nhích chân: "Anh hai à, là bạn bè thì hình như cũng không cần phải báo cáo với anh đâu nhỉ?"
"Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi, sao anh biết tôi nằm viện?"
Trần Trạch Viễn khựng lại một chút, ấp úng đáp: "Hôm qua có người bạn nhìn thấy em đến bệnh viện, sáng nay mới báo cho anh biết."
Lúc này tôi mới nhớ ra, hình như anh ta có một người bạn làm bác sĩ.
Tôi không nói gì nữa, cứ thế ngẩn người nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Anh ta cũng im lặng, chỉ nhìn tôi.
Bị anh ta nhìn chằm chằm khiến tôi có chút không được tự nhiên, đành lên tiếng:
"À thì, anh về trước đi, tôi ở đây cũng không có việc gì đâu."
Trần Trạch Viễn mím môi: "Noãn Noãn, bây giờ em không muốn nhìn thấy anh đến vậy sao?"
Tôi cạn lời, sao đàn ông ai cũng giống ai vậy, hỏi toàn những câu y chang nhau.
"Không phải, tôi chỉ cảm thấy hai chúng ta ngồi với nhau thế này hơi khó xử."
Nói thật, phải đối mặt với ông chồng trước từng cắm sừng mình, tôi thật sự cảm thấy không thoải mái.
Nhưng Trần Trạch Viễn lại không chịu đi, cứ khăng khăng ngồi bên giường tôi.
Tôi không cử động được, cũng chẳng muốn nói nhiều, dứt khoát nhắm mắt lại mặc kệ anh ta.
Không biết qua bao lâu, tôi mơ màng ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ, dường như tôi nghe thấy tiếng Trần Trạch Viễn đang nói chuyện thì thầm.
Hình như là đang dỗ dành Tống Chanh.
Còn chưa đợi tôi nghe rõ, giọng nói của Lê Mặc Dương đã đ.á.n.h thức tôi.
"Khương Noãn, tỉnh lại đi, dậy ăn chút gì nào, chị có thể ăn được rồi."