Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 17



 

Sau những dông bão kinh hoàng tại căn nhà hoang ngoại ô, bầu trời thành phố như được gột rửa sạch sẽ sau một cơn mưa rào thịnh nộ. Ánh nắng vàng rực rỡ của những ngày đầu hạ trải dài trên vạn vật, mang theo hơi thở của sự tái sinh và những khởi đầu mới.

Từ Chỉ Giai và đồng bọn phải nhận bản án nghiêm khắc của pháp luật vì tội bắt cóc, tống tiền và cố ý gây thương tích. Kẻ ác cuối cùng đã phải trả giá đắt cho sự tham lam, ích kỷ và lòng hận thù mù quáng của mình. Ngày tòa tuyên án, Mộc Phi không đến, Tình Xuyên lại càng không. Đối với họ lúc này, cái tên đó đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi cuộc đời. Điều quan trọng nhất hiện tại không phải là sự trừng phạt dành cho kẻ khác, mà là việc họ đã tìm lại được nhau, thấu hiểu nhau sau muôn vàn hiểu lầm cay đắng của quá khứ.

Sự bù đắp âm thầm và vết thương lòng được chữa lành

Sau khi xuất viện với những vết thương phần mềm, Tình Xuyên được Mộc Phi đưa thẳng về biệt thự nhà họ Mộc. Nhưng lần này, không khí trong căn nhà đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự lạnh lẽo, hững hờ hay những khoảng cách vô hình; thay vào đó là sự ấm áp, ngập tràn hơi thở gia đình.

Mộc Phi chăm sóc cô vô cùng chu đáo, thậm chí có phần "quá mức" khiến dì Trương nhiều lần phải bật cười trêu chọc. Anh không cho cô động tay vào bất cứ việc gì. Từ việc nấu ăn, dọn dẹp cho đến việc đi lại trong nhà, anh đều giành làm hết, tình nguyện bế cô trên tay mỗi khi cô muốn di chuyển. Sự cưng chiều, nâng niu như trân bảo này khiến Tình Xuyên vừa ngượng ngùng vừa cảm thấy có chút bất ngờ. Người đàn ông lạnh lùng, cao ngạo ngày nào giờ đây lại có thể dịu dàng và chu đáo đến thế.

Một buổi chiều yên ả, gió nhẹ thổi qua làm những khóm hoa hồng trong vòm sân nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Tình Xuyên ngồi trên chiếc ghế xích đu trắng, lật xem cuốn nhật ký năm mười tám tuổi của mình. Đây chính là báu vật mà Mộc Phi đã tìm thấy trong phòng cũ của cô, món đồ đã giúp anh nhận ra ai mới thực sự là người con gái suýt mất mạng để cõng anh đến bệnh viện mười năm trước.

Mộc Phi từ trong nhà bước ra, trên tay cầm một ly sữa ấm. Nhìn thấy cô đang thẫn thờ, anh bước tới, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua eo kéo cô tựa hẳn vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình.

"Đang nghĩ gì mà nhập tâm vậy, bà Mộc?" Giọng anh trầm ấm, mang theo sự sủng ái vô bờ khẽ vang lên bên tai cô.

Tình Xuyên khẽ cười, khép cuốn nhật ký lại, dựa sâu vào n.g.ự.c anh: "Em đang nghĩ, hóa ra định mệnh đã buộc c.h.ặ.t chúng ta từ mười năm trước. Chỉ tiếc là chúng ta đi một vòng quá lớn, chịu quá nhiều tổn thương mới có thể đổi lại sự bình yên và thấu hiểu của ngày hôm nay."

Mộc Phi siết c.h.ặ.t vòng tay hơn một chút, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô. Ánh mắt anh nhìn ra khoảng sân vắng, tràn ngập vẻ nghiêm túc xen lẫn dòng cảm xúc hối hận muộn màng:

"Tình Xuyên, mười năm qua anh đã để em cô đơn, để em phải khóc một mình trong bóng tối chỉ vì sự ngu muội của anh. Mỗi lần nghĩ lại những tổn thương anh từng gây ra cho em, tim anh lại đau như d.a.o cắt. Anh không cầu xin em phải lập tức quên đi tất cả những ký ức buồn đó, anh chỉ mong từ nay về sau, mỗi ngày anh đều có thể làm em cười, dùng cả phần đời còn lại để bù đắp và yêu thương em."

Tình Xuyên ngước mặt lên nhìn người đàn ông trước mắt. Trong đôi mắt thâm trầm của anh giờ đây chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng nhỏ nhắn của cô, không còn sự chán ghét, không còn khoảng cách của một tổng tài cao cao tại thượng. Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn lên, vuốt nhẹ đường nét góc cạnh trên gương mặt anh, khẽ lắc đầu: "Em đã nói rồi, em không còn hận anh nữa. Quá khứ đã qua, điều em trân trọng là Mộc Phi của hiện tại người đàn ông yêu em bằng cả sinh mệnh và sự chân thành.

Hôn lễ thế kỷ dưới ánh hoàng hôn

Nửa năm sau, một hôn lễ thế kỷ được diễn ra tại một hòn đảo thiên đường tư nhân. Đây không phải là một cuộc hôn nhân thương mại mang tính chất ép buộc hay trao đổi lợi ích giữa hai gia tộc như mười năm trước, mà là minh chứng cho một tình yêu đích thực đã kiên cường vượt qua mọi sóng gió.

Khắp nơi trên bãi biển cát trắng mịn màng được trang trí bằng hàng vạn đóa hoa hồng trắng tinh khôi và những nhành cỏ bốn lá biểu tượng cho tình yêu, sự kiên trì và may mắn của hai người. Khách mời tham dự không quá đông đúc, chỉ gồm những người bạn thân thiết nhất và người thân trong gia đình, ai nấy đều rạng rỡ và thành tâm chúc phúc cho cặp đôi.

Tiếng nhạc thánh đường du dương, trầm bổng vang lên dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời biển. Tình Xuyên khoác trên mình chiếc váy cưới tinh khôi, kiêu sa được đính kết thủ công tỉ mỉ, thiết kế độc quyền do chính tay Mộc Phi lên ý tưởng. Từng bước chân nhẹ nhàng của cô tiến về phía lễ đường đều có ánh mắt si mê, tràn đầy tình ý của Mộc Phi dõi theo không rời một giây.

Khi cô đứng đối diện trước mặt anh, Mộc Phi nhẹ nhàng vén tấm khăn voan mỏng, đôi mắt anh long lanh tia nước vì xúc động. Anh nâng lấy bàn tay có vết sẹo mờ của cô, dõng dạc nói lời thề nguyện trước sự chứng kiến của đất trời và mọi người:

"Thương Tình Xuyên, cảm ơn em vì đã không từ bỏ anh, cảm ơn em vì đã dùng mười năm thanh xuân cuồng nhiệt để chờ đợi một kẻ khờ khạo này tỉnh ngộ. Kể từ ngày hôm nay, anh xin thề sẽ luôn yêu thương, trân trọng và bảo vệ em. Dù tương lai có nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay ốm đau, anh vĩnh viễn thuộc về em. Một kiếp này yêu em, vạn kiếp sau vẫn nguyện lỡ làng vì em."

Nước mắt hạnh phúc kìm nén bấy lâu lăn dài trên má Tình Xuyên. Cô mỉm cười rạng rỡ, giọng nói kiên định vang lên: "Mộc Phi, một kiếp này, em gả cho tình yêu lớn nhất của đời mình. Em yêu anh."

Tiếng vỗ tay vang dội khắp bãi biển khi Mộc Phi cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn sâu, nồng nàn và bền c.h.ặ.t. Dưới sự chứng kiến của sóng biển dạt dào và ánh hoàng hôn rực rỡ, hai linh hồn từng bị tổn thương sâu sắc cuối cùng đã hòa làm một, khép lại những chuỗi ngày u tối.

Viên mãn bên tổ ấm nhỏ bão giông dừng sau cánh cửa

Ba năm sau.

Căn biệt thự nhà họ Mộc giờ đây không còn vẻ tĩnh mịch, lạnh lẽo y như tính cách trước kia của chủ nhân nó nữa, mà luôn tràn ngập tiếng cười đùa tinh nghịch của trẻ thơ.

"Cha ơi! Cha mau bắt con đi! Con chạy nhanh hơn cha rồi!" Một cậu nhóc khoảng hai tuổi, có khuôn mặt và đôi mắt lém lỉnh giống đúc Mộc Phi như đúc từ một khuôn, đang lẫm chẫm chạy trên t.h.ả.m cỏ xanh mướt trong vườn.

Mộc Phi trong bộ quần áo mặc ở nhà thoải mái, không còn chút dáng vẻ cao lãnh, nghiêm nghị nào của một vị tổng tài quyền lực trên thương trường, đang cười lớn chạy theo sau để giữ lấy cậu con trai nhỏ: "Bảo bảo chạy chậm thôi, ngã bây giờ là mẹ phạt cả hai cha con đấy nhé."

Tình Xuyên ngồi ở hiên nhà, trên tay bế một bé gái sơ sinh vừa tròn ba tháng tuổi với đôi mắt cong cong giống hệt cô. Ánh mắt cô dịu dàng, ngập tràn hạnh phúc nhìn hai cha con đang đùa nghịch dưới cái nắng hanh vàng. Cuộc sống hiện tại của cô thực sự đã viên mãn đến mức đôi khi cô giật mình thon thót, tự hỏi liệu đây có phải là một giấc mơ hoan lạc khác. Nhưng hơi ấm chân thực từ bàn tay Mộc Phi đan c.h.ặ.t mỗi đêm, tiếng thở đều đặn và tiếng khóc cười của các con đã nhắc nhở cô rằng: Hạnh phúc này là thật, và cô xứng đáng có được nó.

Mộc Phi bế cậu con trai đã thấm mệt đi tới, anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, một tay vòng qua ôm lấy bờ vai vợ, tay kia khẽ chọc chọc vào chiếc má bánh bao của cô công chúa nhỏ đang ngủ say trong lòng mẹ.

"Vợ ơi, anh thấy mình là người đàn ông may mắn và hạnh phúc nhất thế gian rồi," Mộc Phi khẽ ghé sát tai cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

Tình Xuyên tựa nhẹ đầu vào vai anh, nụ cười trên môi ngọt ngào như mật: "Em cũng vậy. Cảm ơn anh vì đã luôn giữ lời hứa, cho em một gia đình thực sự ấm áp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm một tầng ánh sáng màu hồng cam ấm áp lên tổ ấm nhỏ bốn người. Mười năm lỡ làng, mười năm đau khổ và nước mắt, cuối cùng đã đổi lại được một đời viên mãn, bình yên bên nhau. Sóng gió qua đi, tình yêu chân thành và sự bao dung đã chiến thắng tất cả, viết nên một cái kết thật đẹp, trọn vẹn cho câu chuyện của họ.

 

Nguyện Nắm Tay Nhau Đến Đầu Bạc Răng Long

Mười lăm năm thấm thoắt thoi đưa tựa như một cái chớp mắt.

Thành phố cảng đổ một trận mưa tuyết đầu mùa, nhuộm trắng những con phố sầm uất và những mái nhà cổ kính. Trong căn biệt thự họ Mộc, lò sưởi bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm áp áp xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông.

Trên chiếc ghế bành bọc da êm ái, một người phụ nữ trung niên với nét đẹp mặn mà, đằm thắm đang chăm chú đan một chiếc khăn len màu xám tro. Dù thời gian có để lại vài dấu vết mờ nhạt nơi đuôi mắt, nhưng sự dịu dàng, thanh tú của Thương Tình Xuyên vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

"Mẹ ơi, chiếc khăn này mẹ lại đan cho cha ạ?"

Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút tinh nghịch vang lên. Mộc An Nhiên cô công chúa nhỏ mười hai tuổi — chạy đến, sà vào lòng Tình Xuyên. Cô bé có đôi mắt cong cong biết cười giống hệt mẹ, nhưng tính cách lại có phần bướng bỉnh và được cả gia đình cưng chiều như báu vật.

Tình Xuyên khẽ xoa đầu con gái, mỉm cười: "Đúng vậy, cha con dạo này hay phải đi họp sớm, cổ họng lại không tốt, mẹ đan cho ông ấy một chiếc dày hơn."

"Cha thật là hạnh phúc nha. Anh hai nói ngày xưa cha đáng ghét lắm, toàn bắt nạt mẹ thôi, con thật không tưởng tượng nổi." An Nhiên bĩu môi. Anh hai của cô bé Mộc Hạo Nhiên, giờ đã là một chàng thanh niên mười bảy tuổi, trầm ổn, trưởng thành và đang bắt đầu tiếp quản một số dự án nhỏ của tập đoàn dưới sự nghiêm khắc của cha.

Tình Xuyên hơi khựng lại, ký ức của mười lăm, hai mươi năm trước khẽ lướt qua tâm trí. Cô không buồn, cũng không còn cảm giác đau nhói như xưa, chỉ có sự thanh thản của một người đã đi qua giông bão. Cô dịu dàng bảo con gái: "Quá khứ có những hiểu lầm, nhưng quan trọng là hiện tại cha con yêu gia đình này hơn bất cứ thứ gì. Đừng nghe anh hai con nói xấu cha."

Người đàn ông cuồng vợ và gia đình nhỏ

"Ai đang nói xấu tôi đấy?"

Cửa phòng khách mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào rồi nhanh ch.óng bị dập tắt. Mộc Phi bước vào, cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô bám đầy bông tuyết đưa cho người hầu. Ở tuổi ngoài bốn mươi, người đàn ông này không hề giảm sút phong độ, trái lại càng thêm phần chín chắn, quyền lực và nam tính. Tuy nhiên, sự lạnh lùng trên gương mặt anh lập tức tan biến khi ánh mắt chạm vào Tình Xuyên.

"Cha!" An Nhiên reo lên, chạy đến ôm lấy chân cha.

Mộc Phi bế bổng cô con gái nhỏ lên, cốc nhẹ vào trán cô bé: "Lại ở đây nói xấu cha với mẹ đúng không?" Sau đó, anh đặt con gái xuống, bước nhanh về phía vợ, tự nhiên cúi người đặt một nụ hôn sâu lên trán cô, bàn tay lớn áp vào đôi má có chút lạnh của cô để sưởi ấm.

"Hôm nay công ty nhiều việc lắm sao anh về muộn thế?" Tình Xuyên đón lấy ly trà gừng từ tay dì Trương đưa cho anh.

"Tuyết rơi dày quá nên đường hơi tắc. Anh chỉ sợ em đợi cơm thôi." Mộc Phi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô, ánh mắt dạt dào tình cảm không hề thay đổi theo năm tháng.

Lát sau, Hạo Nhiên cũng từ phòng sách bước xuống. Bữa tối của gia đình bốn người diễn ra trong không khí vô cùng ấm cúng. Mộc Phi vừa nghiêm khắc hỏi han chuyện học tập và công việc của con trai lớn, vừa ân cần gắp thức ăn, bóc tôm cho vợ. Hình ảnh vị tổng tài thét ra lửa trên thương trường giờ đây chỉ là một người chồng, người cha có phần "thê nô" và ấm áp.

 

Lời hứa dưới bầu trời tuyết trắng

Khuya muộn, khi hai con đã về phòng ngủ, không gian trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Tình Xuyên đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn những bông tuyết nhẹ nhàng rơi ngoài vườn, phủ một lớp màn trắng xóa lên những khóm hoa hồng.

Một vòng tay vững chãi từ phía sau ôm lấy eo cô, kéo cô lọt thỏm vào khuôn n.g.ự.c ấm áp quen thuộc. Mộc Phi đặt cằm lên vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai: "Đang nghĩ gì mà chăm chú thế, bà Mộc?"

"Em nhớ lại mùa đông nhiều năm trước, cái ngày mà anh hất đổ bát cháo của em..." Tình Xuyên khẽ trêu chọc.

hằng nguyễn

Mộc Phi giật mình, vòng tay siết c.h.ặ.t hơn, giọng nói thoáng qua sự khẩn trương: "Tình Xuyên, sao tự nhiên lại nhắc chuyện cũ? Anh... anh đã biết lỗi từ lâu rồi mà." Dù đã qua mười lăm năm viên mạn, nhưng mỗi khi nhắc về những ngày tháng sai lầm trước kia, Mộc Phi vẫn luôn cảm thấy sợ hãi và tự trách. Anh sợ cô vẫn còn tủi thân.

Tình Xuyên bật cười, xoay người lại đối diện với anh. Cô đưa hai tay lên ôm lấy khuôn mặt anh, đôi mắt ngập tràn ý cười: "Đồ ngốc, em chỉ là cảm thán thôi. Em đang nghĩ, nếu ngày đó em thực sự từ bỏ anh, thực sự rời đi, thì có lẽ bây giờ em sẽ không biết được hạnh phúc đích thực là gì. Em không trách anh, ngược lại còn cảm ơn vì anh đã kịp thời tỉnh ngộ."

Mộc Phi nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của vợ. Tình yêu cô dành cho anh suốt mười năm thanh xuân đau khổ, và mười lăm năm hạnh phúc vừa qua, là món quà vô giá nhất mà chúa đã ban tặng cho cuộc đời đầy rẫy toan tính của anh.

Anh cúi đầu, ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô trong một nụ hôn nồng nàn, sâu lắng. Nụ hôn mang theo hương vị của thời gian, của sự thấu hiểu và một tình yêu đã trở thành cốt tủy. Sau một hồi dây dưa, anh luyến tiếc rời môi, tựa trán mình vào trán cô, khẽ thầm thì:

"Tình Xuyên, thanh xuân mười năm em đuổi theo ánh sáng mờ nhạt của anh. Thì nửa đời còn lại, cho đến khi tóc hai ta bạc trắng, cho đến khi hơi thở này lụi tàn, anh nguyện làm ngọn đèn duy nhất soi sáng và sưởi ấm cho em. Một kiếp này, vạn kiếp sau, Mộc Phi anh chỉ cầu được làm chồng của Thương Tình Xuyên."

Tình Xuyên mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài nhưng nhanh ch.óng được ngón tay anh lau đi. Cô đan c.h.ặ.t những ngón tay mình vào tay anh, cùng nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết vẫn rơi nhưng trong lòng họ là một mùa xuân vĩnh cửu.