Một Kiếp Yêu Em, Vạn Kiếp Lỡ Làng

Chương 16



Bầu trời thành phố bất ngờ chuyển âm u, mây đen giăng kín báo hiệu một cơn giông lớn sắp đổ bộ. Giống như điềm báo, sự bình yên ngắn ngủi của Tình Xuyên và Mộc Phi lập tức bị xé toạc.

Chiều hôm đó, khi Tình Xuyên từ tập đoàn Mộc Thị trở về biệt thự để lấy thêm một số đồ đạc, chiếc taxi chở cô bất ngờ bị hai chiếc xe tải không biển số ép vào lề đường ở đoạn vắng. Chưa kịp định thần, tài xế taxi đã bị đ.á.n.h ngất. Tình Xuyên bị hai gã đàn ông lực lưỡng lao vào khống chế, dùng khăn tẩm t.h.u.ố.c mê bịt c.h.ặ.t mũi cô. Trước khi tầm mắt tối sầm lại, cô chỉ kịp nghe thấy tiếng cười lạnh quen thuộc của Từ Chỉ Giai qua điện thoại của bọn chúng.

 

Căn nhà hoang và bộ mặt thật của trà xanh

Khi Tình Xuyên tỉnh lại, cô thấy mình đang bị trói c.h.ặ.t trên một chiếc ghế gỗ giữa căn nhà kho bỏ hoang ngoại ô. Toàn thân cô rã rời, đầu óc choáng váng vì tác dụng của t.h.u.ố.c mê.

"Tỉnh rồi à, con khốn?"

Từ Chỉ Giai bước ra khỏi góc tối, trên tay cầm một con d.a.o găm nhỏ sắc lẹm. Gương mặt cô ta không còn chút vẻ đáng thương, thanh thuần nào thường ngày, thay vào đó là sự vặn vẹo, điên cuồng của một kẻ tâm thần.

Tình Xuyên cố nén cái lạnh đang chạy dọc sống lưng, ép mình phải bình tĩnh: "Từ Chỉ Giai, cô điên rồi sao? Bắt cóc là phạm pháp, Mộc Phi sẽ không tha cho cô đâu!"

"Mộc Phi? Mày vẫn mở mồm ra là Mộc Phi sao?" Từ Chỉ Giai lao đến, túm lấy tóc Tình Xuyên giật mạnh ra sau, gầm lên: "Nếu không có mày, anh ấy đã là của tao! Mười năm trước mày dùng hôn ước gia tộc để ép anh ấy kết hôn. Mười năm sau mày lại dùng cái vẻ hiền thục giả tạo để quyến rũ anh ấy khi anh ấy mất trí nhớ! Mày là đồ ăn cắp!"

Dù da đầu đau buốt, Tình Xuyên vẫn thẳng thắn nhìn vào mắt cô ta, cười một cách giễu cợt: "Tôi ăn cắp? Từ Chỉ Giai, cô quên rồi sao? Năm đó chính cô là người chủ động bỏ rơi Mộc Phi khi anh ấy gặp khó khăn trong việc giành quyền thừa kế để theo gã đại gia nước ngoài. Là tôi đã ở bên anh ấy, dùng cả thanh xuân và gia thế nhà họ Thương để nâng đỡ anh ấy lên vị trí hôm nay! Cô yêu anh ấy, hay yêu cái danh Mộc thiếu phu nhân và khối tài sản của anh ấy?"

"Mày câm miệng!" Bị nói trúng tim đen, Từ Chỉ Giai điên cuồng tát một cú nảy lửa vào mặt Tình Xuyên. Khóe môi Tình Xuyên lập tức rỉ m.á.u, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, không hề khuất phục. Cô ta cười gằn, rút điện thoại ra bấm số của Mộc Phi rồi bật loa ngoài: "Để xem, người đàn ông mày yêu mười năm sẽ chọn mày, hay chọn tao!"

Điện thoại vừa kết nối, giọng nói lo lắng, mất kiểm soát của Mộc Phi lập tức vang lên: "Từ Chỉ Giai! Cô đang giữ Tình Xuyên đúng không? Mau thả cô ấy ra, nếu cô ấy có một mệnh hệ gì, tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t!"

Từ Chỉ Giai nghe vậy thì bật cười nắc nẻ, bật d.a.o găm kêu "cạch" một tiếng sát cổ Tình Xuyên: "A Phi, anh đừng dọa em, em sợ lắm đấy. Hiện tại con khốn này đang nằm trong tay em. Nếu anh muốn nó sống, hãy một mình lái xe đến kho bãi bỏ hoang ở khu Tây. Nhớ kỹ, chỉ một mình anh thôi! Nếu em thấy bóng dáng một cảnh sát nào, con d.a.o này sẽ rạch nát khuôn mặt xinh đẹp của vợ yêu anh đấy!"

"Được! Tôi đến ngay! Cô đừng động vào cô ấy!"

Ba mươi phút sau, tiếng phanh xe ch.ói tai vang lên bên ngoài. Cửa nhà kho bị một lực mạnh mẽ đá văng, Mộc Phi lao vào trong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Khi nhìn thấy Tình Xuyên bị trói, gương mặt sưng đỏ và có vết m.á.u ở khóe môi, đôi mắt anh đỏ ngầu lên vì xót xa và giận dữ.

"Tình Xuyên!" Anh định lao đến nhưng Từ Chỉ Giai đã nhanh ch.óng kề sát lưỡi d.a.o vào động mạch cổ của cô.

"Đứng lại! Anh bước thêm một bước nữa, em sẽ c.ắ.t c.ổ nó!" Cô ta hét lên. "A Phi, nhìn em đi! Em mới là người yêu anh nhất! Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Năm đó em rời bỏ anh là có nỗi khổ, em bị gã kia ép buộc..."

"Nỗi khổ?" Mộc Phi cười lạnh, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm trước cơn giông: "Từ Chỉ Giai, cô đừng diễn kịch nữa. Suốt mười năm qua, tôi giữ cô bên mình không phải vì tôi yêu cô, mà là vì một hiểu lầm c.h.ế.t người!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Câu nói của Mộc Phi khiến cả Từ Chỉ Giai và Tình Xuyên đều chấn động. Tình Xuyên ngước đôi mắt đẫm nước nhìn anh, tim đập liên hồi.

Mộc Phi nhìn thẳng vào Tình Xuyên, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và chân thành dạt dào: "Tình Xuyên, anh xin lỗi. Mười năm trước, vào đêm anh bị kẻ thù ám sát và trọng thương ở con hẻm phía sau trường đại học, có một cô gái đã cứu anh, cõng anh chạy suốt ba cây số dưới mưa để đến bệnh viện. Cô gái đó đã để lại một chiếc vòng tay cỏ bốn lá. Khi anh tỉnh lại, Từ Chỉ Giai cầm chiếc vòng đó và nhận là cô ta cứu anh. Vì ơn cứu mạng đó, anh mới dung túng, bảo vệ cô ta suốt mười năm, dù anh luôn cảm thấy bản thân không thể mở lòng yêu cô ta..."

Mộc Phi nghẹn ngào, bước thêm một bước nhỏ: "Nhưng sau vụ t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ vừa rồi, khi anh sắp xếp lại đồ đạc cũ và đọc được cuốn nhật ký năm mười tám tuổi của em... Anh mới bàng hoàng nhận ra, chiếc vòng đó là của em! Người con gái suýt mất mạng để cứu anh năm đó, người giặt chiếc áo đẫm m.á.u cho anh, người lặng lẽ chịu đựng sự tổn thương để gả cho anh... chính là em, Thương Tình Xuyên!"

Tình Xuyên bàng hoàng, nước mắt rơi như mưa. Hóa ra là vậy! Hóa ra mười năm qua anh lạnh nhạt với cô vì anh nghĩ cô là kẻ xen vào giữa anh và "ân nhân cứu mạng". Mọi khúc mắc, mọi hiểu lầm cay đắng thấu xương thịt suốt mười năm qua, cuối cùng đã được phơi bày dưới ánh sáng.

"Anh nói dối! Anh nói dối!" Từ Chỉ Giai hoảng loạn, tay run bần bật: "Anh yêu em! Anh chỉ đang tìm cớ để bênh vực nó thôi!"

Sự lựa chọn chắc chắn và cái kết của kẻ ác

"Tôi chưa bao giờ yêu cô!" Mộc Phi dứt khoát cắt ngang, ánh mắt anh nhìn Từ Chỉ Giai lạnh lẽo như nhìn một đống rác rưởi. "Dù là mười năm trước hay mười năm sau, người duy nhất có thể khiến tim tôi đập loạn nhịp, người khiến tôi muốn dùng cả đời để chở che chỉ có một mình Thương Tình Xuyên! Đây là lựa chọn chắc chắn nhất đời tôi, vĩnh viễn không thay đổi!"

Lợi dụng lúc Từ Chỉ Giai đang suy sụp và hoảng loạn tinh thần trước lời nói tuyệt tình của Mộc Phi, Tình Xuyên dùng hết sức lực còn lại, nghiêng người húc mạnh vào bụng cô ta. Từ Chỉ Giai loạng choạng ngã lùi lại phía sau, con d.a.o văng ra khỏi tay.

Ngay lập tức, Mộc Phi như một con báo săn mồi lao đến, một đá quét văng Từ Chỉ Giai xuống đất, khóa c.h.ặ.t t.a.y cô ta ra sau. Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập bên ngoài. Trợ lý Lý dẫn theo lực lượng chức năng lao vào, nhanh ch.óng áp giải Từ Chỉ Giai và đồng bọn đi.

"Mộc Phi! Anh không thể đối xử với em như vậy! Em hận anh! Em hận hai người!" Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Từ Chỉ Giai nhỏ dần rồi tắt hẳn khi chiếc xe cảnh sát lăn bánh. Cô ta sẽ phải đối mặt với án phạt nghiêm khắc của pháp luật cho tội bắt cóc và cố ý gây thương tích.

Xóa tan mọi hiểu lầm: Hạnh phúc đích thực

Trong nhà kho u tối, Mộc Phi vội vàng cởi trói cho Tình Xuyên. Ngay khi dây thừng vừa nới lỏng, anh lập tức ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, bế thốc cô lên. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, như thể anh vừa suýt đ.á.n.h mất đi báu vật trân quý nhất của cuộc đời mình.

"Tình Xuyên... Anh xin lỗi, anh đáng c.h.ế.t... Anh đã để em chịu khổ nhiều như vậy..." Mộc Phi vùi đầu vào vai cô, những giọt nước mắt hối hận của người đàn ông quyền lực thấm đẫm vai áo Tình Xuyên.

Tình Xuyên vòng tay ôm lấy cổ anh, cảm nhận hơi ấm và sự chân thành tuyệt đối từ anh. Mọi đau khổ, mệt mỏi, tuyệt vọng của mười năm qua trong phút chốc đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự thanh thản và hạnh phúc dâng trào. Cô khẽ lắc đầu, nở nụ cười dịu dàng:

"Mộc Phi, không muộn... Chỉ cần là anh, muộn một chút cũng không sao. Em không còn hận anh nữa rồi."

Mộc Phi ngẩng đầu lên, nhìn ngắm gương mặt cô, rồi chậm rãi nhưng vô cùng kiên định đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Nụ hôn đó không còn sự chiếm đoạt hay hững hờ của ngày xưa, mà chứa đựng sự trân trọng, nâng niu và một lời thề nguyền trọn đời trọn kiếp.

hằng nguyễn

Bên ngoài, cơn mưa rào dội xuống, gột rửa đi mọi bụi bặm và đau thương của quá khứ. Sau cơn mưa trời lại sáng, giông bão qua đi, bến đỗ hạnh phúc thực sự đã mở ra trước mắt hai người.