Anh hít vào một hơi thật sâu: "Nếu đã ly hôn rồi thì mau cút khỏi nhà của tôi."
Cô đi đến vỗ vỗ vào vai anh: "Đừng tuyệt tình như thế chứ. Giờ đã khuya lắm rồi, tôi ngủ lại một đêm, ngày mai sẽ đi."
Anh có hơi sững sờ nhưng rốt cuộc vẫn không làm gì được cô.
Mộc Phi cảm thấy... Thương Tình Xuyên như biến thành một người khác vậy, đúng là chọc điên anh mà.
Cô không quan tâm đến anh nữa, cứ vậy mà đi lên lầu, cô phải ngủ một giấc thật ngon, biết đâu sau khi tỉnh dậy cô sẽ trở về thế giới của mình thì sao.
Cô theo bản năng, trở về phòng của mình, sau đó thì leo lên giường, mệt mỏi nhắm mắt lại.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng lại mở ra.
Cô ngẩng đầu lên xem, bực bội quát: "Lại chuyện gì nữa đây? Sao anh lại phiền phức như vậy?"
Anh nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: "Đây là giường của tôi."
Cô dường như nhớ ra được điều gì đó, ờ thì... anh rất ghét cô mà, nên lúc trước Tình Xuyên vẫn hay ngủ ở sofa.
Cho liếc mắt nhìn qua sofa, nhìn thấy gối và chăn. Quả nhiên là vậy.
Cô nuốt nước bọt, hơi ngượng ngùng, nhưng chưa kịp nói gì thì anh đã trầm giọng: "Còn không mau cút xuống!"
hằng nguyễn
Cô không vui nhìn anh, nói nhẹ nhàng thì c.h.ế.t à.
Sau đó thì cô vẫn ngoan ngoãn bước xuống giường, đi đến sofa: "Cái đồ lưu manh, bình thường không ngủ chung giường mà khi uống say lại chơi trò người lớn với người ta."
"Cô nói gì đó?"
"Tôi nói, chúc anh ngủ ngon." Cô chả thèm so đo với anh, cứ vậy nằm xuống sofa.
Mộc Phi bị chọc đến phát điên, anh cứ vậy đi vào phòng tắm, chính thức xem cô như không khí.
Khi tiếng nước không còn, anh mở cửa phòng tắm đi ra, trên người chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang hông, hình tượng cao lãnh này... có hơi cấm d.ụ.c.
Anh nghiêng đầu nhìn sang cô, nhưng cô đã ngủ mất, hơi thở đều đều. Cơ thể quyến rũ này... uổng công anh phô ra rồi, dù sao cô cũng đâu thèm nhìn.
Mộc Phi cũng chẳng thèm nhìn cô nữa, anh mặc áo choàng ngủ vào, sao đó thì tắt đèn, lên giường.
Nhưng anh lăn qua lăn lại một lúc cũng không ngủ được, còn cô thì ngủ say như c.h.ế.t.
Đúng là càng nghĩ càng tức.
Anh mở cửa đi xuống lầu, làm một điếu t.h.u.ố.c cho lòng thanh thản.
Anh đứng bên cửa sổ, trầm mặc nhìn về phía xa xa: "Cô ta là đang lạc mềm buộc c.h.ặ.t sao?"
Anh tự suy đoán là như vậy. Nhưng trông cô lại không giống như muốn níu kéo anh lại. Hoàn toàn biến thành một người khác so với những gì anh nghĩ.
"Chắc là cô ta biết mình không so được với Từ Giai nên rút lui. Xem ra cũng biết thức thời."
Cuối cùng anh không nghĩ nữa, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác kì lạ.
Hút xong điếu t.h.u.ố.c, anh đi lên lầu, còn cố tình đóng mạnh cửa nghe một cái trầm.
Nhưng cô chỉ cay mày xoay người lại, sau đó tiếp tục ngủ, dường như không ảnh hưởng đến cô là mấy.
Anh bực mình đi đến đứng cạnh sofa, chỉ muốn bóp c.h.ế.t cô. Nhưng dưới ánh đèn mờ ảo của đèn ngủ, anh có hơi khựng lại.
Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ nhìn kĩ gương mặt cô, liếc mắt một cái thôi đã đủ cảm thấy chán ghét.
Nhưng khi nhìn kĩ... cô thật sự là một người phụ nữ đẹp, có thể nói còn đẹp hơn cả Từ Chỉ Giai.
Nhớ năm đó khi học đại học, cô đã thích anh từ ánh nhìn đầu tiên.
Sau đó ngày nào cô cũng lẽo đẽo đi theo anh, tròn bốn năm vẫn vậy.
Thậm chí ngày nào cô cũng đem cơm cho anh, đương nhiên, anh đều vứt.
Vì lúc đó, nữ sinh mến mộ anh không ít, anh chỉ thấy bọn họ phiền và cô, còn phiền hơn cả bọn họ. Cứ như một cái đuôi bám dính lấy anh.
Bây giờ nghĩ lại... không đến đến mức ghét bỏ. Bởi vì cô như ánh nắng mặt trời, lúc nào cũng tươi cười trước mật anh vô cùng xinh đẹp, vô cùng ngây thơ và hồn nhiên. Cho dù anh có nặng lời cô cũng không buồn, chỉ cười cười, nói xin lỗi.
Thật ra lúc đó anh đã có chút cảm tình với cô rồi mà ngay cả anh cũng không biết.
Nhưng khi Từ Chỉ Giai chuyển trường đến, trở thành hoa khôi của trường, trở thành bạch nguyệt quang của lòng anh thì anh đã bỏ cái đuôi là cô sang một bên rồi.
Chợt, chiếc chăn của cô bị rơi xuống sàn, có thể là do nằm sofa nên không được thoải mái cho lắm.
Mộc Phi cúi người, anh bất giác muốn đắp lại chăn cho cô, nhưng chợt nhớ ra gì đó, anh lại quăng chiếc chăn xuống sàn, bực tức trở về giường.
Khi mặt trời chiếu rọi vào trong căn phòng, ánh nắng ch.ói mắt làm cho Thương Tình Xuyên bừng tỉnh giấc, cô mở mắt lại vì chưa kịp thích nghi với ánh sáng mà nhắm mắt lại. Sau đó cô lấy tay che đi ánh nắng ch.ói chang và dần mở mắt ra.
Đột nhiên cô ngồi bật dậy, nhìn xung quanh, nhưng quả nhiên cô vẫn ở thế giới hư ảo này, không thể trở về được.
Lúc này chắc anh đã đi làm, mà cô cũng nên mau mau rời khỏi căn biệt thự này thôi, vì nó vốn chẳng thuộc về cô. Sau khi ly hôn, chắc hẳn anh sẽ dẫn nữ chủ nhân thật sự trở về đây, mở ra một câu chuyện hạnh phúc.
Cô thở dài rồi đi vào phòng vệ sinh, sau khi tắm rửa, vệ sinh cá nhân và thay đồ xong, cô liền bước ra ngoài, bất đầu dọn hành lý để rời khỏi đây.
Trong lúc dọn dẹp, cô đã vô tình nhìn thấy tấm ảnh tốt nghiệp mà anh và cô chụp chung.
Trong ảnh là một cô gái vô tư, hồn nhiên, tươi cười nhìn vào máy ảnh, còn anh thù ngượng nghịu nhìn đi chỗ khác, nhìn thôi đã biết là bị ép chụp chung cùng người mà anh không thích.
"Haizz! Cần gì phải tự làm khổ mình như vậy chứ?" Cô tự cảm thán, sau đó thì xé tấm ảnh làm tư, dứt khoát bỏ vào thùng rác, vì cô không phải là nữ chính, cô không yêu anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi thu dọn hành lý xong, Tình Xuyên đi xuống lầu.
Nhìn thấy cô xách nhìn hành lý như vậy, dì Trương liền bàng hoàng đi đến: "Thiếu phu nhân, cô định đi đâu vậy?"
Trước đây, trong căn biệt thự lạnh lẽo này chỉ có dì Trương là tốt với nữ chính, chỉ có dì mới nhìn ra tình cảm mà nữ chính dành cho anh có bao nhiêu là thật lòng, có bao nhiêu là dày vò.
Chỉ có anh là có mắt như mù, một chút cũng không nhìn thấy.
"Dì Trương à, con phải đi rồi, sau này cũng sẽ không trở về nữa. Nhưng không sao, lúc rảnh con vẫn có thể thăm dì." Cô cố trấn an dì.
"Thiếu phu nhân, sao lại như vậy chứ? Sao lại thành ra như vậy? Cô tốt như thế, tại sao thiếu gia lại..." Giọng dì run rẩy như sắp khó, có lẽ hai năm nay, dì đã thật sự xem cô là người thân.
"Không sao đâu mà. Con không cảm thấy buồn, dù sao anh ấy cũng đâu yêu con, con cần gì phải mặt dày níu kéo khiến đôi bên khó xử." Cô nói với vẻ mặt tươi cười, vì rõ ràng là cô đang nói nữ chính chứ không phải mình. Vì thật ra... cô cũng không thật sự hiểu nữ chính, bởi cô không nhu nhược như cô ấy, cô có lòng tự trọng và sự bướng bỉnh của mình.
"Cũng phải. Vậy sau này thiếu phu nhân hãy sóing cho thật tốt. Đừng đau buồn vì thiếu gia nữa." Dì Trương nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, có chút không nỡ.
Cô cười cười: "Dì Trương à, sau này đừng gọi con là thiếu phu nhân nữa, dì gọi con là Tình Xuyên được rồi."
"Ừm, Tình Xuyên." Dì Trương thở dài, cuối cùng cũng chịu buông tay cô ra.
"Vậy con đi trước đây. Dì bảo trọng." Sao đó thì cô tạm biệt dì và rời đi, một chút quyến luyến cũng không có.
Dì Trương cũng chỉ có thể nhìn cô mà thở dài: "Sao thiếu gia lại không chịu thử mở lòng dù chỉ một lần chứ."
Sau khi rời khỏi căn biệt thự của Mộc Phi, cô đã bắt một chiếc taxi.
"Cô gái, cô muốn đi đâu?" Vị tài xế kia hỏi.
Cô nhẹ nhàng trở lời: "Đến Thương gia."
Khi quyết định trở về nơi đó, cô đã chuẩn bị tâm lý trước rồi nhưng vẫn cảm thấy có chút sợ hãi.
Một người cha mà nhẫn tâm đẩy con gái mình cho một kẻ điên như Mộc Phi để hưởng lợi, thì sẽ cầm thú đến mức nào chứ? Cô thật sự không muốn nghĩ cũng không dám nghĩ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, vì mạch của câu chuyện đã bị cô làm rối tung hết cả lên rồi.
Thương Tình Xuyên trở về Thương gia, cô hít một hơi thật sâu sau đó mới dám bấm chuông.
Một lúc sau liền có người ra mở cửa, dì giúp việc nhìn thấy cô liền cau mày: "Tiểu thư? Sao cô về đây?"
Cô khó hiểu, chuyện này thì liên quan gì đến bà ta chứ: "Đây là nhà too, tôi không thể về sao?"
Cô ta xách hành lý vào, đi lướt qua bà ta khiến bà ta giật mình, bà ta cảm thấy... chỉ mới vài tháng không gặp sao cô đã thay đổi nhiều như vậy rồi. Cũng còn bộ dạng khép nép, lo trước lo sau như ngày xưa nữa.
Cô hiên ngang bước vào trong trước ánh mắt của người làm trong biệt thự.
Lú nào ba của cô đang ngồi đọc báo ở sofa, còn mẹ cô thì ngồi gọt trái cây, cô hít một hơi thật sâu, gọi một tiếng: "Ba, mẹ, con về rồi."
Ba cô nhìn thấy cô liền bỏ tờ báo xuống cau mày, rõ ràng là không hoan nghênh: "Mày không ngoan ngoãn ở bên cạnh Mộc Phi đi, về đây làm gì?"
Mẹ cô không gọt trái cây nữa, gương mặt già nua hiện lên nét khó xử: "Nếu con về thăm ba mẹ thì cũng phải nói một tiếng chứ, để mẹ còn chuẩn bị nữa."
"Không cần phải chuẩn bị gì đâu, con sẽ về đây ở luôn, con cũng đã đem hành lý đến rồi." Cô thản nhiên nói, cô không tin, ông ta sẽ tàn nhẫn đến mức bỏ mặc con gái ruột của mình mà không lo.
Nhưng hình như cô sai rồi, cực kì sai luôn, ông ta đứng phắt dậy, tức giận quát: "Mày nói cái gì?"
Mẹ cô không biết làm thế nào, liền đi đến chỗ của cô: "Con... rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi? Có phải con và Mộc Phi cãi nhau không?"
Cô mím môi, chần chừ một lúc rồi rồi mới hắng giọng, nói to rõ một lượt: "Con và Mộc Phi ly hôn rồi."
Sắc mặt ông ta càng lúc càng khó coi khiến cô có chút sợ hãi, lỡ như một lát nữa ông ta đ.á.n.h cô thì sao? Nhưng mà đã đến bước đường này rồi, cô cũng không thể lùi bước, trở về cầu xin Mộc Phi đừng ly hôn nữa đó, chuyện đó là không thể nào.
"Mày nói lại tao nghe xem?" Ông ta trầm trọng, hơi thở đã bắt đầu không ổn định.
Cô bước lên một bước, siết c.h.ặ.t t.a.y, to gan nói lại một lần: "Con và Mọc Phi ly hôn rồi."
"Chát!"
Vừa dứt lời, ông ta đã cho cô một cái tát, một chút nương ray cũng không có, khiến cô choáng váng, xây xẩm mặt mày, nếu không có mẹ cô đỡ cô thì e rằng cô đã ngã sấp mặt rồi.
Cô ấm ức trừng mắt nhìn ông ra, xem như là cô đã hiểu rồi, ông ta vốn dĩ không phải là con người, là loài cầm thú vô tình, không có chút tình cảm.
"Bây giờ mày mau trở về đó, tao không cần biết mày dùng cách nào, quỳ xuống cầu xin hay khóc lóc gì đó cũng được, nếu mày dám ly hôn thì sau này đừng gọi tao là ba nữa." Giọng ông ta khàn đặc, đáng sợ còn hơn cả quỷ dữ.
Cô bật cười, trấn an mẹ cô sau đó mới nói: "Con không làm. Tại sao con phải cầu xin sự thương hại từ anh ta chứ? Không lẽ lợi ích của công ty còn quan trong hơn con gái của mình hay sao?"
Ông ta đen mặt, hậm hực nói: "Ý mày là gì đây? Mày đang trách tao?"
Mẹ cô sợ hãi, vội vàng ngăn cô lại, nhưng cô lại đẩy mẹ cô sang một bên, hôm nay cô không thể không nói, cho dù có bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thể không nói thay cho nữ chính: "Con không có ý gì hết, con chỉ muốn hỏi ba, rốt cuộc là ba có chút tình người nào không vậy? Va biết rõ là Mộc Phi không thích con, anh ta ghét con vậy mà ba vẫn quyết định đẩy con vào hố lửa? Không lẽ ba một chú nghĩ cho con cũng không có sao? Con cũng là con của ba kia mà. Với cả, con chịu đựng hai năm nay là đủ lắm rồi, con sẽ không vì cái lợi ích của ba mà chịu đựng thêm nữa. Con sẽ không rút lời đâu."
Ông ta như sắp nổi cơn thịnh nộ, lại muốn đi đến đ.á.n.h cô nhưng mẹ cô lại lao ra, ôm c.h.ặ.t lấy ba cô: "Đừng mà, lão gia, ông đừng đ.á.n.h con nữa." Sau đó mẹ cô lại quay sang nói với cô: "Con mau xin lỗi ba con đi, nhanh lên."
Xem ra bây giờ cô biết Thương Tình Xuyên nhu nhược như vậy là giống ai rồi.
Thật ra mẹ cô là vợ lẻ của ông ta, lúc trước được ông ta b.a.o n.u.ô.i bên ngoài, sau đó thì vợ ông ta mất, ông ta mới chính thức đưa mẹ cô về, cô bà ấy một danh phận, cũng cho cô một danh phận.
Khi ấy cô chỉ mới năm tuổi, trên cô có hai người anh và một người chị. Bọn họ đều được yêu thương, chiều chuộng.
Chỉ có cô và mẹ là phải sống khép nép qua ngày, lo này, sợ kia, lo một ngày nào đó ông ta sẽ đuổi mẹ con cô đi.
Có thể nói, ông ta luôn dùng mẹ cô để uy h.i.ế.p cô, khiến cô nghe lời.
Haizz! Số của nữ chính sao lại khổ như vậy?