Thương Tình Xuyên đứng yên như trời trồng, kêu cô xin lỗi ông ta, cô không làm được. Cô sai ở chỗ nào, tại sao phải xin lỗi chứ? Chợt, ông ta tức giận đẩy mẹ cô sang một bên, một chút nương tay cũng không có.
Cô vội vàng chạy đến đỡ mẹ cô dậy: "Mẹ, mẹ có sao không?"
"Mẹ... mẹ không sao, con đừng lo."
"Ông làm gì vậy? Có gì thì nhắm vào tôi đây này." Cô bực bội quát, chưa bao giờ mà cô lại chịu ủy khuất đến như vậy.
"Nhắm vào mày? Tao nói cho mày biết, nếu mày mà ly hôn với Mộc Phi thì sau này mày đừng hòng mang họ Thường nữa, tốt nhất là cút khỏi mắt tao, cả mẹ mày cũng vậy. Đường bao giờ nghĩ đến việc bước vào Thường hia một lần nữa." Ông ta vô cùng nghiêm túc, chắc chắn là không phải hù doạ.
Cô nghiến c.h.ặ.t răng: "Đuổi thì đuổi, tôi cũng chẳng thèm ở lại đây."
Nói xong cô đỡ mẹ cô vậy: "Mẹ, mẹ con mình đi, đừng ở đây chịu thêm tủi nhục nữa."
Nhưng mẹ cô lại nắm lấy tay cô khóc than: "Tình Xuyên, rốt cuộc con bị sao vậy? Sao con có thể nói với cha con như vậy? Con mau xin lỗi đi, mau nhẫn sai với ba con rồi trở về Mộc gia đi con. Con nghe lời mẹ, nghe con."
Cô không hiểu tại sao mẹ cô lại nói như vậy, sao bà ấy có thể nhẫn nhục, chịu đựng ông ta bao nhiêu năm như thế. Còn muốn cô tiếp tục cầu xin sự thương hại của Mộc Phi, cầu xin anh ta đừng ly hôn?
Nếu không có Thương gia, mẹ cô và cô sẽ thật sự không sống được hay sao chứ?
"Mẹ à!"
Cô muốn nói gì đó khuyên bà ấy nhưng lại bị bà ấy đ.á.n.h gãy lời nói: "Đừng chọc ba con giận, sức khoẻ ông ấy không tốt."
Vừa dứt cô, ông ta đã ôm n.g.ự.c trái ngã xuống sofa, mẹ cô hốt hoảng, vội vàng đi đến: "Lão gia, ông sao rồi?"
Bà ấy vội vàng đi lấy t.h.u.ố.c cho ông ta uống, sau đó quay sang nói với cô: "Con mau đi đi, để mẹ khuyên ông ấy giúp con. Sau này cũng đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, cho dù không nhịn được thì cũng phải nhịn. Có hiểu không?"
Mẹ cô liên tục hối thúc cô, còn cô thì từ đầu đến cuối đều không làm gì được, chủ có thể c.ắ.n c.h.ặ.t răng xách hành lý rời khỏi nơi hỗn loạn này.
Trước đây cô luôn nghĩ rằng nữ chính nhu nhược và yếu đuối, nhưng cho đến bây giờ cô mới biết, nữ chính đã phải kiên cường như thế nào, mạnh mẽ như thế nào mới có thể chịu đựng được lâu như vậy.
Bị gia đình ruồng bỏ, còn bị người mình yêu ghét bỏ, bị đối xử tệ bạc, chuyện biết bao nhiêu là khổ sở, cho đến lúc c.h.ế.t đi, cô cũng không cảm nhận được cái gì gọi là hạnh phúc thật sự.
Đúng là quá t.h.ả.m.
Mà người t.h.ả.m nhất bây giờ chính là cô đây nè, tự nhiên lại xuyên không vào đây làm gì không biết. Để rồi bây giờ không có chỗ để về, lang thang đầu đường xó chợ. Đúng là không còn gì tuyệt vọng hơn nữa.
Làm ơn, ai đó hãy cứu vớt cuộc đời của cô đi.
Cô ngẩng đầu khóc than với ông trời, nhưng trời cao luôn luôn không có mắt, còn đổ dầu vào lửa. Lúc nãy còn nắng mà bây giờ bầu trời lại âm u, xám xịt, rõ ràng là muốn tuyệt đường sống của cô mà.
"Ể? Hình như là... nữ chính còn có một người bạn tốt mà nhỉ?" Cô chợt nhớ ra gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem thử.
Lướt lướt trong danh bạ một hồi liền tìm ra, mà đồng thời cô cũng phát hiện, nữ chính dường như không có nhiều bạn, trong danh bạ chỉ có vài người.
"Ngu Yến, chắc chắn cô ấy có thể cứu vớt cuộc đời khốn khổ của mình." Cô lập tức gọi cho cô ấy, quả nhiên, cô ấy liền bắt máy.
"Ngu Yến à, mình có thể đến ở nhờ nhà của cậu vài hôm không?" Cô hớn hở, chắc chắn là cô ấy sẽ đồng ý.
"Hả? Đến ở nhờ sao? Mình... thật ra không phải là không được, nhưng lâu nhất mình chỉ có thể cho cậu ở nhờ ba ngày thôi. Mình đang ở cùng bạn trai, anh ấy đi công tác, ba ngày nữa là về rồi." Cô ấy có hơi khó xử nhưng không tiện từ chối.
Cô thở dài, suy nghĩ một lúc. Ba ngày thì ba ngày vậy, chỉ cần cô sớm tìm ra chỗ ở là được.
"Không sao, mình cũng không ở lâu, ba ngày là đủ rồi." Cô nói.
"Sao? Cậu nói cậu ký giấy ly hôn cùng Mộc Phi rồi? Thật luôn sao? Suy nghĩ kĩ rồi?" Ngu Yến sững số đến mức hét lớn, tuy cô ấy cũng biết đâu là một cuộc hôn nhân thương mại. Nhưng mà Thương Tình Xuyên không phải rất yêu Mộc Phi hay sao? Dễ dàng buông tay như vậy.
Cô nhàn nhạt nói, chẳng lộ ra một chút bi thương nào: "Ừm. Không yêu thì níu kéo làm gì chứ. Đôi bên đều đau khổ. Thay vì vậy thì mình giải thoát cho anh ta, để anh ta cứ đến bên người mà mình yêu đi.
Ngu Yến nhìn cô chằm chằm, thật sự không tin người ngồi trước mặt mình là Thương Tình Xuyên. Chỉ mới một năm không gặp mà cô đã thay đổi đến mức này rồi sao? Hay là vì cuộc sống hôn nhân không như ý đã khiến cô tuyệt vọng đến mức muốn buông xuôi? "Cậu nghĩ được như vậy cũng tốt. Không sao, ly hôn thì cứ ly hôn vậy. Chỉ trách anh ta, có mắt mà như mù, cái con nhỏ Từ Chỉ Giai thì có gì tốt đẹp chứ, Thương Tình Xuyên mớ là tốt nhất." Ngu Yến cười vui vẻ với cô, khích lệ tình thân cho cô.
Quả nhiên, cô ấy chính là người bạn tốt nhất của cô, không giống như những người khác, luôn luôn soi mói, nói xấu ở sau lưng.
"Mình cũng thấy là vậy, mình xứng đáng có một cuộc sống tốt hơn hiện tại." Cô cười tươi rói, vô cùng lạc quan, không giống như một người phụ nữ vừa mới ly hôn.
Làm cho Ngu Yến cảm thấy, chắc là do cô đau lòng quá nên mới vậy, cô ấy thở dài, đau lòng thay cho cô: "Mình có quen rất nhiều chàng trai tốt, để sau này mình sẽ giới thiệu cho cậu. Chính thức vứt bỏ Mộc Phi sang một bên, để anh ta hối hận không kịp luôn."
Nghe đến đây, hai mắt Tình Xuyên liền phát sáng, cô bỏ bịch bánh xuống bàn, nắm lấy hai tay Ngu Yến, cô gấp gáp nói: "Tối nay luôn đi."
"H... Hả?" Ngu Yến ngây người, không hiểu ý cô cho lắm.
"Tối nay cậu giới thiệu cho mình luôn đi, càng nhiều càng tốt."
Ngu Yến hoá đá tại chỗ, nếu không được nhìn tận mắt, cô ấy nhất định không tin cô là Thương Tình Xuyên.
...
Tối hôm đó, Tình Xuyên cùng Ngu Yến đến quán bar, còn cố tình mặc một bộ váy thật gợi cảm, thật nóng bỏng, trang điểm vô cùng xinh đẹp.
Chợt, có ba người đàn ông vẫy tay với bọn họ.
"Ba người đó là người mà mình muốn giới thiệu cho cậu, không những đẹp trai còn tài giỏi. Chắc chắn là không kém cạnh Mộc Phi."
Tình Xuyên cau mày: "Cậu nhắc đến anh ta làm gì?"
"Phải rồi, không nhắc, không nhắc nữa."
Sau đó bọn họ cũng nhau đi đến chỗ của ba người đàn ông kia, quả thật như lời Ngu Yến nói, ba người họ thật sự rất tuấn tú, đã vậy còn lịch sự, nhã nhặn, nửa điểm lạnh nhạt cũng không có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Em là Thương Tình Xuyên sao?" Có một anh chàng cố tình tiếp cận cô, dường như là đã nhìn trúng cô.
Cô nâng ly rượu lên, khẽ gật đầu: "Ừm."
"Còn anh là Mặc Chấn Huy, rất vui được làm quen với em, sau này chúng ta có thể thường xuyên liên lạc không?" Anh ấy lấy điện thoại ra, muốn xin cách liên lạc của cô.
Cô uống cạn ly rượu, nở nụ cười quyến rũ, vươn tay ra kéo cà vạt của anh ấy: "Mới gặp lần đầu đã tính đến chuyện sau này? Chắc là anh cũng không phải là trai ngoan gì đâu nhỉ?"
"Hả?" Anh ấy ngẩn người, nhất thời bị giật mình.
Cô giúp anh chỉnh lại cà vạt, sau đó cầm lấy điện thoại của anh ấy, bấm bấm gì đó, rồi trả lại cho anh ta.
"Đó là số của tôi, nhưng mà hiện tại tôi và chồng tôi vẫn chưa làm xong thủ tục ly hôn, vẫn là phải chờ thêm một thời gian nữa." Thật ra Tình Xuyên chỉ muốn đùa với anh ấy mà thôi, còn tính đến mối quan hệ nghiêm túc... chuyện đó làm sao có thể chứ.
Mặc Chấn Huy vẫn còn ngây ngốc, sau đó thì mỉm cười đáp lại: "Vậy thì em nghĩ sao về việc ngoại tình với tôi?"
"Khụ!" Tình Xuyên bị sặc rượu, cô không ngờ anh lại nói như vậy, còn nói với vẻ mặc nghiêm túc. Xem ra một cô gái hai mươi tuổi như cô vẫn còn ngây thơ chán.
"A... hơ hơ hơ, không... không cần đâu." Cứ tưởng bản thân là gà, không ngờ chỉ là hạt thóc, đúng là quá xấu hổ.
Lúc này Mộc Phi cùng một vài người bạn đi đến quán bar uống rượu giải khuây, bọn họ đang định đi vào phòng riêng thì anh vô tình nhìn thấy Tình Xuyên đang cười cười nói nói cùng một người đàn ông.
"Cô ta... quả nhiên là loại đàn bà lẳng lơ." Anh nghiến răng nghiến lợi, không khỏi cảm thấy tức giận, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô cười tươi rói như vậy từ khi kết hôn tới giờ.
Bình thường cô nhìn thấy anh chỉ toàn khép nép, sợ hãi, cúi đầu. Với anh thì tỏ ra vẻ đáng thương còn với người đàn ông khác thì thân mật, quyến rũ? Chỉ có thể nói, đê tiện.
"Có chuyện gì vậy?"
Người này là bạn thân của anh, tên là Hải Tấn Sang, Tấn Sang nhìn theo hướng mà anh đang nhìn cũng không khỏi bất ngờ.
"Đó không phải là Thương Tình Xuyên sao?"
Hải Tấn Sang cũng là người biết rõ nhất cuộc tình tay ba lộn xộn của Mộc Phi, đối với chuyện này anh ta không có ý kiến gì, cũng chẳng có gì để góp ý. Dù sao Mộc Phi cũng là người ngoại tình trước, bây giờ cũng sắp ly hôn đến nơi rồi còn gì nữa.
"Đừng nói là cậu cảm thấy tức giận vì cô ấy uống rượu cùng người đàn ông khác đó nha?" Tấn Sang giở giọng giễu cợt, chỉ đang chọc anh mà thôi, nhưng với dáng vẻ giận dữ này của anh, anh ta có chút cảm thấy không đúng nhưng lại không biết là sai ở chỗ nào.
"Liên quan gì đến tôi." Anh lạnh nhạt nói một câu, sau đó thì xoay bước, hậm hực đi vào phòng riêng.
...
Trong ánh sáng mờ ảo và tiếng cười nhốn nháo, anh không nói gì, chỉ ngồi trầm mặc ở một góc tối, tập trung uống rượu của mình, cũng không biết là đang nghĩ gì.
Thấy vậy, Hải Tấn Sang liền đi đến ngồi cùng anh: "Sao vậy? Vì cái gì mà không vui? Lúc vào đây còn bình thường lắm mà."
Anh ta nghĩ mãi cũng không nghĩ ra chuyện khiến anh bực bội, ngoài chuyện của Thương Tình Xuyên ra.
hằng nguyễn
Thật ra là, từ khi Tình Xuyên nói lời ly hôn là Mộc Phi đã bực dọc, tâm trạng khó chịu rồi, chỉ là anh luôn tỏ ra vui vẻ, Hải Tấn Sang sao mà không nhìn ra chứ?
Dù sao cũng làm vợ chồng hai năm, anh ta không tin Mộc Phi lại không có chút cảm giác gì.
"Rốt cuộc là cậu muốn nói gì? Cứ nói thẳng ra đi, đừng có kiểu ẩn ý như vậy." Mộc Phi lạnh giọng, ánh mắt mang theo sự mất kiên nhẫn.
"Cậu... có khi nào là..." Hải Tấn Sang úp úp mở mở, cuối cùng vẫn không nói ra được.
"Thật ra tôi biết là cậu yêu Từ Chỉ Giai, nhưng mà cậu nghĩ thử đi, thời gian trôi qua lâu như vậy, cậu thật sự vẫn một lòng với cô ta à? Còn cô ta thì sao? Vẫn chờ cậu?" Tấn Sang nâng ly rượu lên uống, cũng không trông mong gì vào câu trả lời của anh là mấy.
"Cậu đang nói nhảm gì vậy? Muốn ăn đ.ấ.m à?"
Quả nhiên, Mộc Phi không trả lời, vì ngay cả anh cũng không hiểu là rốt cuộc bản thân đang nghĩ gì. Từ hôm qua đến nay anh cứ nhớ lại quá khứ, nhớ lại có một cái đuôi nhỏ luôn đi theo anh, luôn chờ anh.
Nhưng khi nhìn thấy Tình Xuyên cười nói với một người đàn ông khác, lòng anh lại trống rỗng, chẳng rõ là vì sao lại tức giận, lại phát điên.
Đáng lẽ cô đồng ý ly hôn anh nên vui mừng, nên ăn mưng mới đúng. Cơ mà cho đến bây giờ anh vẫn chưa đưa tờ giấy ly hôn đó cho luật sư, cậy mà lại chần chừ.
"Haizz! Vậy cậu từ từ uống đi, tôi sang bên kia." Hải Tấn Sang không muốn làm phiền anh nữa, để cho anh tự suy nghĩ.
Anh lại rót một ly rượu đầy, một hơi uống cạn sau đó đi ra ngoài.
"Rầm" một tiếng, bọn người kia lẫn Hải Tấn Sang đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao chưa gì mà Mộc Phi đã bỏ đi rồi?
Anh ra ngoài, không biết là vô tình hay cố ý nhưng anh đã không còn nhìn thấy cô cùng người đàn ông kia nữa rồi, có lẽ là họ đã rời đi từ lâu.
Mộc Phi dùng lưỡi chọc chọc má, không muốn nghĩ đến Tình Xuyên nữa.
Anh bỏ tay vào túi quần, đi ra xe, châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một hơi và phả ra làn khói trắng xoá.
Trong màn đêm tối, anh dường như bị những suy nghĩ vu vơ chiếm lấy trí óc, khiến anh vô cùng khó chịu, chỉ muốn vứt chúng ra khỏi đầu.
Cuối cùng, anh đã lên xe, lái chiếc xe sang trọng chạy một vòng thành phố như là chạy đua.
Anh mặc kệ tất cả, đạp chân vào chân ga, mặt vô biểu tình, ánh mắt nhìn đăm đăm về phía trước vô cùng đáng sợ.
Chợt... một chiếc xe máy đột nhiên băng qua đường, anh không xử lý kịp, đành bẻ lái...
"Rầm!"