Khi ta lên kinh nương nhờ tỷ tỷ, giữa đường từng thuận tay cứu hai vị công t.ử quý tộc đang bị đám thủy phỉ vây cướp.
Nghe người ta nói, quý nhân chốn kinh thành khi mang ơn thường thích dùng chuyện lấy thân báo đáp để đền tình nghĩa.
Vì thế, ta liền giữ lại ngọc bội tùy thân của hai người bọn họ.
Ta vốn định sau khi vào kinh, trước hết sẽ âm thầm dò xét nhân phẩm của họ ra sao, rồi mới thong thả quyết định có nên nhận phần ân tình ấy hay không.
Nào ngờ vừa mới gặp lại tỷ tỷ, ta đã nghe được một chuyện khiến người ta phải nghiêng tai.
Biểu tiểu thư của hầu phủ trên đường vào kinh đã cứu tứ thiếu gia và ngũ thiếu gia, nay đang được cả phủ kính trọng phụng làm thượng khách.
Còn ta, một nha đầu lớn lên hoang dã từ Nam Châu mà tới, vừa đặt chân vào phủ đã bị vị biểu tiểu thư tri thư đạt lễ ấy làm nền đến mức chẳng khác nào một tiểu ăn mày lạc bước.
Tỷ tỷ cũng vì thế mà ưu sầu, khẽ than: “Lần này e rằng lão phu nhân nhất định sẽ ưu tiên lo liệu hôn sự cho biểu tiểu thư trước. Muội phải tính sao đây?”
Tỷ tỷ vừa mang thai, liền nói trong lòng nhớ ta, bèn sai người từ Nam Châu đón ta vào kinh.
Nàng vừa trông thấy ta, nước mắt đã lã chã rơi xuống.
Nàng ôm c.h.ặ.t lấy ta mà khóc: “Ôi, đều là tỷ tỷ vô dụng, mãi đến tận hôm nay mới có thể đón muội tới bên cạnh.”
Năm năm trước, tỷ phu được phái đến Nam Châu làm quan, rồi cùng tỷ tỷ nảy sinh tình cảm, cuối cùng cưới nàng làm thê t.ử.
Sau khi tỷ tỷ xuất giá, trong nhà chẳng còn ai thật lòng quán xuyến cho ta, phụ thân liền cưới thêm kế thất.
Trong mắt kế mẫu vốn chẳng có chỗ cho ta, bà mặc kệ ta như một nha đầu hoang, chạy khắp trời nam đất bắc mà chơi đùa lớn lên.
Đói thì ta tự vào bếp tìm chút đồ ăn lót dạ, lạnh thì tự cầm bạc ra ngoài mua thêm y phục.
Có đôi khi nhìn thấy phụ thân ôm đệ đệ vào lòng, dịu giọng dỗ nó ăn cơm, lại kiên nhẫn dạy nó đọc sách, ta cũng sẽ lặng lẽ hâm mộ một hồi.
Nhưng chỉ cần nhận được thư nhà của tỷ tỷ, lòng ta lại như được ánh nắng sưởi qua, chẳng còn thấy quạnh quẽ đến thế nữa.
Tỷ tỷ sợ ta tiếp tục ở lại Nam Châu, một ngày nào đó sẽ bị kế mẫu tùy tiện gả cho hạng buôn thúng bán mẹt nào đó.
Bởi vậy, nàng mới sốt ruột muốn đón ta vào kinh cho bằng được.
Ban đầu tỷ tỷ đã tính toán rất chu toàn, muốn để ta học chút quy củ, đọc thêm chút sách vở.
Sau đó nàng lại định nhờ lão phu nhân hầu phủ nâng đỡ thể diện cho ta, giới thiệu vài nhà thanh quý để ta có thể xem xét.
Nhưng nay, bàn tính ấy đã bị phá hỏng mất rồi.
Tỷ tỷ thở dài nói: “Ôi, sao mọi chuyện lại không khéo đến vậy chứ. Biểu tiểu thư đến trước muội một bước, lại còn là ân nhân cứu mạng của tứ thiếu gia và ngũ thiếu gia. Cả đại gia đình đều vây quanh nàng ta hỏi han ân cần, ngược lại càng làm muội trông giống một kẻ tới đây ăn nhờ ở đậu.”
Ta ngồi trong thùng tắm nghịch nước, cười hì hì đáp: “Vốn dĩ muội chính là tới ăn nhờ ở đậu mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tỷ tỷ đưa tay gõ nhẹ lên trán ta: “Ta xem ai dám nói muội như vậy!”
Nàng sờ gương mặt ta, lại không nhịn được mà thở dài: “Khuôn mặt nhỏ này của muội bị nắng phơi đến đen sì cả rồi. May mà muội trắng lại nhanh, bằng không mang gương mặt này quay đầu đi xử án cũng có thể giả làm Bao Công được.”
Tỷ tỷ lại nhìn mấy vết sẹo trên người ta, hận không thể lập tức quay đầu viết thư mắng cữu cữu một trận.
Ta chột dạ bóp vai cho nàng, ngoan ngoãn không dám tiếp lời.
Khi còn ở Nam Châu, mỗi tháng tỷ tỷ đều đều gửi tiền về cho ta.
Nhưng số tiền ấy, phần lớn đều bị ta dùng để chữa bệnh cho cữu mẫu.
Vì mưu sinh, cữu cữu lợi dụng chức vụ của mình, đưa ta vào nha môn làm bộ khoái.
Ta gan lớn, võ nghệ cũng không tệ, lại thêm vận may luôn miễn cưỡng coi như tốt.
Đợt trước có đại quan từ kinh thành tới Nam Châu phá án, ta theo chân người ta làm việc, cũng lập được chút công lao.
Tuy trên người bị vài vết thương nhẹ, nhưng đổi lại được không ít bạc thưởng.
Còn có một chuyện ta giấu kín trong lòng, không dám nói ra với tỷ tỷ.
Để lĩnh được một khoản bạc tuất, cữu cữu đối ngoại nói ta trọng thương không qua khỏi, đã c.h.ế.t rồi.
Vừa hay ta cũng phải lên kinh, nơi này không ai quen biết ta, đúng là một công đôi việc.
Tỷ tỷ vừa bôi t.h.u.ố.c mỡ lên người ta, vừa bất đắc dĩ nói: “Một thân võ nghệ của cữu cữu, muội lại học được hơn phân nửa. Chỉ tiếc người kinh thành kết thân chẳng nhìn võ nghệ của muội, bọn họ chỉ nhìn tài học và gia thế mà thôi.”
Ta mới đến được một ngày, miệng tỷ tỷ đã toàn là chuyện hôn sự của ta, có thể thấy trong lòng nàng thật sự phát sầu.
Dẫu sao ta không có tài học, cũng chẳng có gia thế gì đáng nói.
Ta buồn ngủ đến mơ màng, trong đầu lại nhớ tới hai vị quý nhân từng được mình cứu.
Thật ra võ nghệ cao cường cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Chờ ta tìm được hai vị quý nhân ấy, tỷ tỷ sẽ chẳng cần vì ta mà phát sầu nữa.
Ta yên ổn ở hầu phủ nửa tháng, cuối cùng cũng dưỡng cho da dẻ trắng trẻo hơn đôi chút, lại miễn cưỡng học được vài phần quy củ.
Theo lời tỷ tỷ ta nói, lúc này ta trông cũng đã ra dáng một người t.ử tế, không còn giống con khỉ hoang vừa được thả khỏi núi nữa.
Tỷ tỷ may cho ta mấy bộ y phục mới, nhìn đi nhìn lại một phen rồi mới hài lòng gật đầu.
Nàng vẫn không yên tâm, lại hỏi ta thêm lần nữa: “Những điều tỷ dạy muội, muội đều nhớ kỹ rồi chứ?”