Ta ngoan ngoãn gật đầu: “Gặp người thì cười, gặp chuyện không hiểu thì đừng tùy tiện lên tiếng. Trong nhà này, ai cũng có thể lỡ đắc tội, duy chỉ có hầu gia là tuyệt đối không thể đắc tội.”
Nghe tỷ tỷ kể, hầu gia năm nay mới hai mươi hai tuổi, nhưng đã một mình chống đỡ cả hầu phủ rộng lớn.
Thuở thiếu niên chàng đã có tài trạng nguyên, nay lại là cận thần bên cạnh thiên t.ử, một thân vinh sủng khiến người người kính nể.
Các cô nương, thiếu gia trong hầu phủ đều vừa kính vừa sợ vị trưởng huynh này, ở trước mặt chàng ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.
Hầu gia trị gia nghiêm minh, vì thế gia phong hầu phủ thanh chính, không ai dám thấy sang bắt quàng, thấy nghèo liền giẫm đạp.
Đây cũng chính là nguyên do tỷ tỷ dám đón ta đến đây, không sợ có kẻ trắng trợn bắt nạt ta.
Nhưng tỷ tỷ nghĩ lại, lại nói: “Tính tình muội cổ linh tinh quái như thế, người khác muốn bắt nạt muội cũng chẳng dễ đâu.”
Lão phu nhân mở tiệc trong phủ, mời rất nhiều người tới dự.
Tỷ tỷ nắm tay ta, lần lượt giới thiệu ta với vài vị bằng hữu thân thiết của nàng.
Lão phu nhân trông thấy ta, cũng khen ta lớn lên linh tú lại trinh tĩnh.
Tỷ tỷ ta vừa nghe hai chữ trinh tĩnh, liền không dám tiếp lời, chỉ chột dạ đuổi ta ra ngoài chơi.
Đám thiếu gia cô nương đều tụ ở hoa viên phía trước ngâm thơ đối câu, ta nghe tới nghe lui cũng chẳng hiểu nổi nửa chữ.
Vì thế ta liền tìm một chỗ khuất, lặng lẽ ngồi ăn điểm tâm.
Quay đầu nhìn lại, ta thấy có người cũng đang ngồi ghế lạnh chẳng khác gì mình.
Nàng ta chạm phải ánh mắt ta, liền hòa nhã bắt chuyện: “Muội chính là A Sênh muội muội phải không?”
Ta nhìn cách nàng ta ăn mặc thanh nhã, khí chất lại có phần lạnh lẽo, trong lòng lập tức biết nàng ta là ai.
Vị biểu tiểu thư giống ta, cũng tới hầu phủ ăn nhờ ở đậu ấy, chính là Triệu Dung Tĩnh.
Địa vị của nàng ta trong hầu phủ còn lúng túng hơn cả ta.
Tỷ tỷ ta là thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận, mọi chuyện trong phủ đều có thể thuận tay chiếu cố ta.
Nhưng Triệu Dung Tĩnh chỉ là một vị thân thích nghèo cách rất xa, miễn cưỡng bám lấy chút quan hệ cũ để đến thăm lão phu nhân.
Nếu không phải nàng ta cứu tứ thiếu gia và ngũ thiếu gia, chỉ e đã sớm bị khéo léo tiễn đi rồi.
Tỷ tỷ từng nói với ta: “Triệu cô nương tưởng rằng có ân cứu mạng này là có thể gả vào hầu phủ, thật sự nghĩ quá đơn giản. Mẫu thân của tứ đệ tâm cao khí ngạo, tuyệt đối không thể nhận một cô nương sa sút làm con dâu. Còn ngũ đệ tuy trẻ tuổi có tiền đồ, nhưng mẫu thân hắn một lòng muốn hắn cưới quý nữ nhà cao cửa rộng. Phần ân tình này của Triệu cô nương, ngược lại chẳng khác nào đẩy nàng ta lên đống lửa mà nướng.”
Nhìn bộ dạng Triệu Dung Tĩnh bị người ta lạnh nhạt, ta liền hiểu ý tỷ tỷ.
Nàng ta đã nhận lễ tạ của hầu phủ rồi mà vẫn không chịu rời đi, người sáng mắt vừa nhìn đã biết trong lòng nàng ta có tính toán gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vị Triệu cô nương này đúng là người rất biết nhẫn nhịn.
Ta vừa ăn bánh táo nghiền vừa thầm nghĩ, vậy hai người mà ta từng cứu kia, chỉ e cũng chưa chắc đã chịu lấy thân báo đáp.
Thôi thì đòi bọn họ chút bạc cũng được.
Chúng ta ngồi cạnh nhau nhưng chẳng thân thiết gì, tự nhiên cũng không có bao nhiêu lời để nói.
Ta nhìn đĩa điểm tâm trên bàn nàng ta, tốt bụng khuyên một câu: “Triệu cô nương, trời nóng thế này, điểm tâm để lâu sẽ dễ đổi vị, cô mau ăn đi.”
Triệu Dung Tĩnh nghe xong, lập tức bưng hết đĩa điểm tâm ấy sang cho ta.
Ta đang ăn, bên tai bỗng vang lên tiếng cười: “Ngươi đúng là ăn khỏe thật đấy, nghe nói mấy ngày nay bạc chi cho đồ ăn ở Tồn Thiện đường đã tăng gấp ba. Mẫu thân xem sổ sách còn giật mình, suýt nữa tưởng trong nhà có Thao Thiết chui vào.”
Người cười ta là tiểu cô của tỷ tỷ, nhị cô nương con vợ cả của trưởng phòng hầu phủ.
Tính tình nàng xưa nay hoạt bát, trong lòng nghĩ gì thì miệng nói nấy.
Tỷ tỷ từng dặn ta rằng nàng chưa chắc có ác ý, bảo ta chớ nên so đo với nàng.
Ta thong thả nuốt miếng bánh đậu vàng xuống, chỉ cười cười, cũng không vội đáp lời.
Triệu Dung Tĩnh lại xấu hổ đến đỏ bừng mặt, lập tức lùi ra xa mấy bước, như hận không thể vạch rõ giới hạn với ta ngay tại chỗ.
Nhị cô nương vẫn tò mò nhìn ta: “Ngươi tên A Sênh phải không? Ta thấy ngươi cũng không béo, sao mỗi ngày lại ăn nhiều đến vậy?”
Ta thành thật đáp: “Ta sức lớn, cho nên ăn cũng nhiều.”
Nhị cô nương lập tức hỏi: “Ồ, sức lớn đến mức nào?”
Ta nghĩ một lát, rồi đứng tấn vững vàng, giơ ngang hai tay nói: “Nhị cô nương, ta nghe nói người rất giỏi múa, chi bằng đứng lên thử xem.”
Nhị cô nương vốn là người gan lớn, thân thể cũng linh hoạt.
Nàng xách váy, nhẹ nhàng giẫm lên tay ta, vậy mà thật sự đứng vững.
Ta liền giơ nàng lên cao.
Nhị cô nương đưa tay hái một đóa ngọc lan trên cành, kinh ngạc cười nói: “Lợi hại quá! A Sênh, ngươi thật sự lợi hại quá đi mất!”
Nàng cười đến vui vẻ, tiếng cười ấy lại làm kinh động cả phía lão phu nhân.
Mọi người cùng đi tới, vừa hay trông thấy cảnh ấy.
Lão phu nhân là người bật cười trước: “Ôi chao! Chẳng trách vừa rồi ta khen A Sênh trinh tĩnh, cháu dâu thứ hai lại lúng túng như vậy, hóa ra là vì chuyện này. Nhị nha đầu cả ngày cứ như con khỉ nhỏ, một khắc cũng chẳng chịu ngồi yên. Lần này hay rồi, có A Sênh bầu bạn náo loạn với nó, hai đứa tụ lại thành một đôi, còn chẳng lật tung cả trời lên sao.”