Ta tò mò hỏi hắn: “Sao ngươi nhận ra ta?”
Ngũ thiếu gia đỏ mặt, thành thật nói: “Không dám giấu, lúc ấy ta mơ mơ màng màng, vẫn luôn tưởng là thủy hầu t.ử cứu mình.”
Ta nhớ lại khi ấy mình mặc một thân đoản đả màu nâu, tóc tai rối bù, lại bị nắng phơi đến đen sì.
Lúc cứu ngũ thiếu gia, để mượn lực, ta còn túm dây thừng đu qua đu lại.
Nghĩ kỹ một chút, quả thật cũng khá giống thủy hầu t.ử.
Ta ngượng ngùng nói: “Trước khi ta lên kinh, tỷ tỷ sợ ta bị kẻ xấu để mắt, nên mới bảo ta ăn mặc thô kệch một chút.”
Ngũ thiếu gia nhìn ta một cái rồi đáp: “Nỗi lo của nhị tẩu quả thật không sai.”
Hắn nói xong câu này, mặt lại càng đỏ hơn, lập tức vội nói tiếp: “Ta còn nhớ mùi hương trên người nàng, có một mùi thảo d.ư.ợ.c thanh ngọt rất dễ nhận ra.”
Ta nhìn túi thơm đeo trên người, lúc này mới bừng tỉnh.
Nam Châu nóng ẩm, muỗi và côn trùng rất nhiều, ta đã quen đeo túi hương xua muỗi bên mình.
Ta trả ngọc bội cho hắn, rồi hỏi thẳng: “Ta đã cứu mạng ngươi, vậy ngươi định báo đáp thế nào?”
Ngũ thiếu gia nắm c.h.ặ.t ngọc bội, nhìn ta đến đỏ mặt tía tai rồi nói: “Ta nghe nói nhị tẩu đang giúp nàng xem xét người ta. Nếu nàng không chê, ta có thể đến cầu thân với nhị tẩu.”
Ta nhìn gương mặt ôn hòa của hắn, lại thấy hắn nói chuyện cũng hòa nhã.
Hắn có mắt nhìn người, ít nhất không nhận nhầm ân nhân cứu mạng.
Nếu gả cho hắn, ta có thể ngày ngày gặp tỷ tỷ, ngẫm lại cũng không tệ.
Ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng ta nghe tỷ tỷ nói, mẫu thân ngươi đặt kỳ vọng rất cao vào ngươi, một lòng muốn ngươi cưới quý nữ nhà cao cửa rộng.”
Ngũ thiếu gia lập tức nói: “Ta sẽ đi cầu đại ca. Chỉ cần huynh ấy mở miệng đồng ý, sẽ không có chuyện gì không thành.”
Ta thầm nghĩ, hầu gia lúc này còn đang vì tình mà thương tổn tâm can, liệu có rảnh lo cho ngươi không?
Ta đưa cho ngũ thiếu gia một cái bánh thịt, nói với hắn: “Được, vậy ngươi thử xem. Nếu thành, chúng ta cứ cùng nhau sống qua ngày.”
Đúng như ta đoán, hầu gia mắng ngũ thiếu gia không lưu tình chút nào.
Hầu gia lạnh giọng nói: “Nếu đệ thật sự yêu trọng nàng, thì nên nghĩ cách thuyết phục mẫu thân mình. Đệ vòng vo tìm đến chỗ ta, chỉ cần ta vừa nhả lời, nàng gả cho đệ chẳng phải vẫn phải chịu khổ hai bề sao?”
Ngũ thiếu gia bị quở đến đỏ bừng mặt, nhưng vẫn cãi lại: “Đại ca, A Sênh có ân cứu mạng với đệ, đệ nhất định phải báo đáp nàng.”
Hầu gia xoa mi tâm, chỉ cảm thấy từng kẻ trong nhà đều không nên thân.
Chàng uống một chén trà, đè xuống lửa giận trong lòng, rồi dạy dỗ đệ đệ: “Nàng vào kinh nương nhờ tỷ tỷ, vốn đã là chuyện bất đắc dĩ. Nàng ở hầu phủ vốn đã khó xử, đệ còn nhất quyết dây dưa chuyện tình nam nữ với nàng, nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ nhìn nàng thế nào? Cậy ân cầu báo, vội vàng trèo cao sao? Nếu đệ thật lòng muốn báo đáp nàng, cho nàng vài trăm lượng bạc còn tốt hơn bất cứ thứ gì.”
Ngũ thiếu gia thấy vẻ mặt đại ca đã mất kiên nhẫn, liền không dám nói thêm.
Hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, đại ca tuy ngày thường nghiêm khắc, nhưng vốn là người nói lý.
Sao hôm nay vừa mở miệng đã mắng xối xả như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngũ thiếu gia trong lòng không phục, nhịn không được cãi thêm một câu: “Chẳng lẽ đại ca bị tình vây khốn, cho nên mới không nhìn được cảnh hữu tình nhân thành quyến thuộc?”
Hắn đang ám chỉ chuyện đại ca và Thôi tiểu thư định thân không thành, nhưng cũng chẳng biết nguyên do thật sự.
Lời vừa thốt ra, ngũ thiếu gia lập tức hối hận.
Hắn chỉ vì cuống quá nên mới nói năng không lựa lời.
Nhìn sắc mặt trắng bệch của đại ca, ngũ thiếu gia vội hối hận nói: “Đại ca, là đệ sai rồi.”
Hầu gia ổn định tâm thần, qua một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Ta phải tới chùa Pháp Hoa thắp hương, sau khi trở về sẽ gặp vị cô nương kia.”
Đây chính là đã nhả lời.
Ngũ thiếu gia lập tức lộ ra nụ cười.
Hầu gia không mặn không nhạt nói tiếp: “Đi quỳ một canh giờ, tự kiểm điểm cho tốt.”
Ngũ thiếu gia không dám cãi, ngoan ngoãn nói: “Là đệ đệ không gánh nổi việc nhà, không dám tranh luận với mẫu thân, nên mới làm phiền đại ca. Đệ đi quỳ ngay, sau này nhất định sẽ nỗ lực gấp bội.”
Đợi ngũ thiếu gia rời đi rồi, hầu gia mới lấy ra một sợi đai lưng cũ nát, lặng lẽ nhìn rất lâu.
Chàng nhớ tới khi ở Nam Châu, lúc vào rừng mê chướng, chàng đã trúng độc của kẻ địch.
Chàng trốn trong sơn động, chờ thị tòng đến tìm mình.
Mắt chàng khi ấy không thể nhìn, trước mắt chỉ còn một mảnh đen kịt, nhưng vẫn phải cố gắng giữ sự trấn định.
Cho đến khi bên tai vang lên một giọng nói trong trẻo.
Chàng gần như vẫn có thể tưởng tượng ra khung cảnh ấy.
Tiểu bộ khoái thò đầu thò cổ bước vào, vừa mừng rỡ vừa phát sầu.
Mừng là vì tìm được chàng, chắc chắn có thể kiếm được một khoản bạc.
Sầu là không biết phải làm thế nào mới đưa được chàng ra ngoài.
Tiểu bộ khoái báo thân phận: “Ngài chính là hộ vệ của khâm sai đại nhân phải không? Ta là bộ khoái Nam Châu, Trần Tiểu Thắng.”
Hắn cứ lẩm bẩm nói mãi không ngừng.
“Nhìn ngài thế này là trúng độc Thụy Dương thảo rồi, chắc sốt đến hồ đồ rồi nhỉ?”
“Thả lỏng nào, đại ca, ngài thả lỏng đi, đừng cầm kiếm chĩa vào ta như vậy.”
“Được rồi, vậy ngài cứ chĩa vào ta đi. Kiếm pháp của ngài thật lợi hại, mắt không nhìn thấy mà vẫn nghe tiếng đoán được vị trí.”
Hắn lấy tín vật Diệp Trúc đưa cho ra, lại nói mấy sở thích riêng của chàng.
Đến lúc ấy, chàng mới thật sự yên lòng.
Chàng biết đây là Diệp Trúc đã phát động người ở Nam Châu đi tìm mình.