Tứ thiếu gia lập tức ngoan ngoãn như chim cút, không dám hé răng thêm lời nào.
Tuy hầu gia không tận mắt trông thấy ta đá ngã tứ thiếu gia, nhưng cũng đã nghe qua đầu đuôi sự việc, lúc này mới phạt tứ thiếu gia vì không học vấn không nghề nghiệp.
Có hầu gia ra mặt, tỷ tỷ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi trở về, ta lấy hai khối ngọc bội kia ra, kể lại chuyện cứu người cho tỷ tỷ biết.
Tỷ tỷ vừa nghe xong, lập tức muốn đi bẩm báo với lão phu nhân.
Nàng tức giận nói: “Triệu Dung Tĩnh vậy mà dám mạo nhận ân tình! Nghe A Sênh kể như vậy, tám phần là nàng ta vì muốn ở lại hầu phủ nên mới hạ độc tứ đệ! Đúng là biết mặt mà chẳng biết lòng.”
Tỷ phu vội giữ nàng lại, trầm ổn nói: “Nàng đừng kích động. Lúc ấy nàng ta nói nàng ta cứu tứ đệ và ngũ đệ, kỳ thật cũng không tính là sai. Dẫu sao quả thật nàng ta đã dùng t.h.u.ố.c gọi tỉnh được tứ đệ và ngũ đệ.”
Tỷ tỷ giận đến mức giọng cũng cao hơn: “Đây gọi là dùng b.út pháp xuân thu, rõ ràng là A Sênh cứu bọn họ lên, lại còn gọi người đi tìm đại phu, kết quả công lao đều thành của Triệu Dung Tĩnh. Đáng hận hơn là nàng ta còn dẫn dắt mọi người, nói tặc nhân nhân lúc nàng ta đi lấy t.h.u.ố.c đã trộm mất ngọc bội tùy thân của tứ đệ và ngũ đệ.”
Tỷ phu cũng thở dài: “Đúng vậy, cho nên lúc này nàng mà đi nói rõ, mới thật là có lý cũng nói không thông. Triệu Dung Tĩnh im hơi lặng tiếng, đã chặn hết đường lui của A Sênh rồi.”
Tỷ tỷ càng nghe càng giận, quay đầu trừng ta một cái: “Còn ăn nữa! Ân tình tới tay đã mất rồi!”
Ta đang gặm viên thịt kho tàu, trong lòng lại hoàn toàn chẳng để ý.
Cứu người vốn là thuận tay mà làm, có người báo ân tự nhiên tốt, không ai báo ân cũng chẳng sao.
Tỷ tỷ phát sầu vì hôn sự của ta, còn ta lại chỉ phát sầu vì chuyện ăn cơm.
Ta lưu luyến nhìn cái đĩa đã trống không trước mặt.
Nhà huân quý này mỗi món đều tinh xảo, nhưng lượng thức ăn ít đến đáng thương.
Nếu ở Nam Châu, món thịt viên kho tàu này chắc chắn phải làm to bằng hai nắm tay mới đủ gọi là đã miệng.
Kinh thành thế này mà cũng dám gọi là đầu sư t.ử kho tàu, chi bằng đổi tên thành đầu mèo nhỏ thì còn hợp hơn.
Tỷ tỷ dùng khăn tay lau nước sốt bên khóe miệng cho ta, nghiêm mặt nói: “Ta sẽ không xin thêm món cho muội nữa đâu. Mấy ngày nay tiền đồ ăn trong viện chúng ta đã tăng gấp ba. Người sáng mắt đều biết là muội ăn, để người ta ở sau lưng cười muội là tiểu Thao Thiết.”
Đâu phải ta ăn nhiều, rõ ràng là bọn họ ăn quá ít.
Ta sờ bụng, rốt cuộc cũng không dám nói mình còn chưa no.
Hầu phủ quy củ nghiêm ngặt, ăn gì, ăn bao nhiêu, phòng bếp đều ghi chép rõ ràng.
Nghe nói các cô nương thiếu gia trong phủ nếu thèm ăn, thường sẽ sai tiểu tư nha hoàn ra ngoài mua đồ ăn vặt.
Ta sờ chút vụn bạc trong túi tiền, trong lòng lập tức có quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tỷ phu an ủi tỷ tỷ, hòa nhã nói: “Nàng nhìn Triệu Dung Tĩnh mà xem, tốn bao tâm tư mạo nhận ân tình, ngược lại khiến cả nhà sinh lòng cảnh giác, chỉ sợ nàng ta cậy ân cầu báo. Ngày mai ta sẽ nói rõ chuyện của Triệu Dung Tĩnh với tổ mẫu và đại ca. Để họ thay A Sênh làm vẻ vang hơn, rồi tìm vài nhà không tệ trong kinh thành cho A Sênh xem mắt. Ân cứu mạng ấy cứ xem như đã được bù lại rồi.”
Tỷ tỷ nghĩ một lát, cuối cùng cũng cảm thấy có lý.
Đến khi ấy nàng mới chịu thả ta đi ngủ.
Ta dưới chân như bôi dầu, thay một bộ nam trang, men theo tường lặng lẽ chuồn ra ngoài.
Trong kinh thành có món ngon nào, ta đều đã hỏi thăm rõ ràng từ sớm.
Thịt bò tương và chân giò kho của Lục Vị trai.
Băng tuyết lãnh viên t.ử cùng cao vải ở Tây phố.
Bánh thịt nhà Tào bà bà ăn kèm canh cay nóng hổi.
Đi ngang qua viện của hầu gia, ta thấy thị vệ của hầu gia đang đi cùng một đại phu, bước chân vội vã.
Ta lập tức trốn vào bụi hoa gần đó.
Đại phu thở dài nói: “Ngoại thương của hầu gia đã dưỡng gần khỏi rồi, nhưng uất kết trong lòng, hao tâm tổn phổi, mới là thứ khó dưỡng nhất. Diệp Trúc, ngươi nói thật với ta, hầu gia có phải bị tình thương không? Trước khi ngài ấy đến Nam Châu, rõ ràng đã xem mắt đích nữ nhà họ Thôi, vậy mà sau khi trở về, chuyện định thân lại không giải quyết được gì. Ta chữa được thân thể ngài ấy, nhưng chẳng chữa được tâm bệnh.”
Bí văn động trời!
Ta vội vểnh tai lắng nghe, ngay cả cái bụng đói cũng chẳng còn để ý, chỉ sợ mình bỏ sót mất nửa chữ.
Giọng Diệp Trúc buồn buồn vang lên: “Hầu gia giấu tên đi tra án, từng kết giao với một tiểu bộ khoái. Nhưng tiểu bộ khoái kia vì cứu hầu gia, trọng thương không qua khỏi. Sau khi hầu gia nhận được tin thì…”
Giọng hắn càng lúc càng thấp, ta nghe không rõ nữa.
Mượn chút ánh sáng từ đèn l.ồ.ng, ta trông thấy vẻ chấn kinh trên mặt đại phu.
Trong lòng ta âm thầm ngẫm nghĩ.
Chậc, chẳng lẽ hầu gia thật sự thích vị tiểu bộ khoái kia rồi?
Ta kìm nén sự kích động trong lòng, lặng lẽ trèo tường đi mua đồ ăn.
Tin này thật sự quá đưa cơm.
Kết quả đi được mấy bước, ta lại thấy ngũ thiếu gia đang đứng ở đầu ngõ.
Hắn giống như đang ôm cây đợi thỏ, vừa trông thấy ta, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười: “Quả nhiên là nàng.”
Hai chúng ta ngồi xuống quán của Tào bà bà.