Một Thân Phong Sương

Chương 1: 1



Năm ấy, gia cảnh của ta túng quẫn đến độ trong đầu từng nghiêm túc nghĩ rằng, nếu không còn đường nào khác thì hay là cứ đi cướp ít bạc về sống qua ngày, vậy mà đúng vào lúc nghèo đến tận cùng ấy, ta mới biết người đã có hôn ước với mình lại chính là công t.ử của nhà giàu có bậc nhất Giang Nam.

 

Ta quỳ trước phần mộ sư phụ, ôm c.h.ặ.t bức di thư người lưu lại vào lòng, ngẩng đầu nhìn trời xanh mà khóc đến t.h.ả.m thiết.

 

“Trời cao có mắt rồi! Cuối cùng những ngày tháng vinh hoa phú quý cũng chịu tìm tới ta!”

 

Thế nhưng niềm vui ấy còn chưa kịp ấm lòng, khi ta đặt chân tới Giang Nam mới hay vị công t.ử năm xưa được định làm phu quân của mình hóa ra chẳng phải huyết mạch chân chính của Thẩm gia, mà chỉ là đứa trẻ bị người ta ôm nhầm từ thuở sơ sinh.

 

Chuyện thân thế của Thẩm Độ Chu lúc ấy đã trở thành đề tài náo nhiệt nhất thành Lâm An, từ quán trà cho tới đầu phố cuối ngõ, nơi đâu cũng có người bàn tán.

 

“Các ngươi có tin nổi không, vị công t.ử phong nhã nổi danh bao năm ấy, cuối cùng lại hóa thành con của một vũ cơ.”

 

“Nghe nói vị thiếu gia thật sự đang làm khó hắn ở đầu cầu, mau qua xem đi, chậm một bước là hết náo nhiệt đấy!”

 

“Chuyện đã thành ra như vậy, Hứa tiểu thư chắc cũng chẳng chịu thành thân với hắn nữa đâu, quả nhiên ông trời đâu thể để một người chiếm hết mọi điều tốt đẹp.”

 

Nghe tới đó, ta khẽ cau mày rồi thuận theo dòng người đang chen chúc mà đi tới đầu cầu.

 

Giữa vòng người đông nghịt, Thẩm Độ Chu đứng đó trong bộ dạng chật vật, áo quần dính đầy rau úa cùng trứng hỏng, vẻ thanh quý ngày trước gần như đã bị những thứ nhơ bẩn ấy che lấp.

 

Kẻ được gọi là chân thiếu gia đứng đối diện hắn, ánh mắt đầy khinh miệt, khóe môi cong lên thành một nụ cười chế giễu.

 

“Ngươi hưởng thân phận công t.ử của Thẩm gia suốt từng ấy năm, chẳng lẽ thật sự nghĩ mình xứng đáng sao? Ta nghe người ta nói ở Lâm An, ngươi từng được tung hô là quý công t.ử, còn được gọi là Phật sống giữa nhân gian. Thế nhưng nhìn cho kỹ đi, những thứ đang ném lên người ngươi hôm nay chính là do những kẻ năm xưa từng nhận ân huệ của ngươi ném đấy. Cảm giác thế nào? Nếu trong lòng khó chịu đến mức không chịu nổi, dòng sông ngay dưới chân kia vẫn còn rộng lắm.”

 

Nói xong, hắn sai tùy tùng mang tới một sọt bạc, công khai tuyên bố rằng chỉ cần người nào dám tiến lên làm nhục Thẩm Độ Chu thì đều có thể nhận được tiền.

 

Một sọt bạc vừa xuất hiện, lòng người cũng lập tức xao động.

 

Đám đông ban đầu chỉ đứng nhìn dần trở nên náo nhiệt, không ít người chen lên trước, ánh mắt sáng lên vì món lợi trước mặt, bắt đầu dùng đủ cách để khiến Thẩm Độ Chu khó xử.

 

Trong đó còn có một tên béo đầu trọc, hai tai to bè, ánh mắt nhìn Thẩm Độ Chu chẳng hề sạch sẽ, bàn tay đã đưa ra như muốn sàm sỡ hắn.

 

Chân thiếu gia thấy thế chẳng những không ngăn lại mà còn bật cười lớn.

 

“Thẩm Độ Chu, ngươi thật có bản lĩnh, ngay cả nam nhân cũng bị dáng vẻ này của ngươi hấp dẫn. Nếu Uyển Ninh tận mắt chứng kiến cảnh hôm nay, chẳng biết nàng ấy còn nhớ thương ngươi được bao lâu.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Ta ôm đao đứng ngoài đám người, ánh mắt lạnh đi khi nhìn hắn, trong lòng âm thầm cân nhắc nếu lát nữa phải động thủ thì nên đ.á.n.h gãy chân hắn, hay dứt khoát đ.á.n.h cho hắn chẳng còn cơ hội gây chuyện nữa.

 

Đúng lúc ấy, một cô nương có dung mạo thanh tú dịu dàng từ trong đám đông bước ra.

 

Nàng nhìn về phía Thẩm Độ Chu rất lâu, môi khẽ động vài lần, song những lời muốn nói cuối cùng vẫn mắc lại nơi cổ họng.

 

Chân thiếu gia vừa trông thấy nàng, thái độ lập tức đổi khác, giọng nói cũng mềm xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Uyển Ninh, sao nàng lại tới đây?”

 

Hứa Uyển Ninh cụp mi, hồi lâu mới khẽ đáp.

 

“Ta đồng ý hủy bỏ hôn ước, ngươi đừng làm khó chàng ấy nữa.”

 

Sư phụ lúc còn sống từng căn dặn ta không biết bao nhiêu lần rằng, nếu sau này có thể tránh được thì chớ nên tùy tiện xen vào những chuyện hành hiệp trượng nghĩa, bởi người thích lo chuyện bất bình thường dễ tự chuốc phiền phức về mình.

 

Ta vẫn nhớ lời người.

 

Nhưng chuyện trước mắt này, ta thật sự không nhịn được.

 

Từ trên đầu cầu, ta nhún chân nhảy xuống, tung một cước khiến tên béo đang định động tay động chân với Thẩm Độ Chu bay thẳng sang một bên.

 

Thẩm Độ Chu từ đầu tới cuối vẫn đứng lặng như thể mọi chuyện chẳng liên quan tới mình, đến lúc ấy mới khẽ động.

 

Hắn ngẩng mặt nhìn ta.

 

Đôi mắt ấy trong trẻo, dịu dàng như nước mùa xuân, chỉ một cái nhìn đã khiến lòng ta bất giác rung lên.

 

Ta thầm cảm thán, danh hiệu mỹ nam đứng đầu Giang Nam quả nhiên chẳng phải người đời tâng bốc vô cớ.

 

Chân thiếu gia thấy có người phá chuyện thì lập tức nổi giận.

 

“Ngươi từ đâu chui ra, cũng dám quản chuyện của lão t.ử?”

 

Ta không đáp ngay, chỉ mỉm cười tiến tới trước mặt hắn rồi giơ tay tặng hắn một cái tát thật vang.

 

“Lão nương là người đã có hôn ước với ngươi.”

 

Vốn dĩ người ta nói sẽ trở thành phu quân của ta là Thẩm Độ Chu thanh nhã ôn hòa, vậy mà vừa tới Giang Nam đã đổi thành Thẩm Tiễu ngang ngược khó chiều, nghĩ thế nào cũng khiến ta có phần khó chịu.

 

Có điều chuyện này cũng không quá đáng ngại.

 

Thẩm Tiễu nếu biết điều thì thôi, còn nếu dám khiến ta chịu thiệt, ta đ.á.n.h hắn một trận là xong.

 

Khi phu thê Thẩm gia biết sư phụ ta đã qua đời, cả hai người đều đỏ hoe mắt.

 

Thẩm Tiễu tuy khiến người khác đau đầu, nhưng phụ mẫu hắn lại là người t.ử tế đàng hoàng.

 

Thẩm phu nhân giữ lấy tay ta, hỏi han rất lâu, từ chuyện đường xa có mệt không cho tới những năm qua ta sống thế nào, sau đó còn tự tay sắp xếp nơi ở trong phủ cho ta.