Chỉ có Thẩm Tiễu đứng bên cạnh cứ ầm ĩ mãi không thôi.
“Cha, mẹ! Con muốn Uyển Ninh! Con tuyệt đối không cần nữ nhân hung dữ này!”
Ta chẳng nói gì, chỉ đưa tay khẽ vẫy về phía hắn.
Thẩm Tiễu lập tức ôm lấy mặt, lùi ra sau vài bước rồi trừng ta đầy đề phòng, từ đó ngoan ngoãn im miệng.
Sau khi nghe rõ những việc hỗn xược Thẩm Tiễu đã làm ngoài đầu cầu, Thẩm lão gia nổi giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, ngay tối ấy liền phạt hắn nhịn cơm.
Người cuối cùng đứng ra hòa giải vẫn là Thẩm Độ Chu.
Hắn nhẹ giọng khuyên.
“Phụ thân chớ tức giận, Nhị đệ chỉ muốn đùa với nhi t.ử đôi chút mà thôi.”
Thẩm lão gia nhìn hắn, bất lực thở dài.
“Độ Chu, con cũng biết A Tiễu từ bé lưu lạc ngoài đường, những năm ấy chẳng được sống yên ổn bao nhiêu ngày. Con là huynh trưởng, sau này chịu khó nhường nó thêm một chút.”
Ta đứng bên cạnh vừa khéo nhìn thấy Thẩm Tiễu nấp sau lưng phụ thân, còn tranh thủ nhếch miệng cười đắc ý với Thẩm Độ Chu.
Ta chỉ âm thầm cười lạnh.
Cứ đắc ý thêm một lúc đi, lát nữa rồi sẽ biết thế nào là vui quá hóa buồn.
Thẩm phu nhân nhìn Thẩm Độ Chu, đứa trẻ bà tự tay nuôi lớn hơn hai mươi năm, lại nhìn sang nhi t.ử ruột vừa tìm được không bao lâu, cuối cùng chỉ có thể khẽ thở dài.
Sau đó bà quay sang ta, trong mắt mang theo áy náy.
“Bao năm qua chúng ta vẫn không biết tung tích của con, cho nên mới thay Độ Chu định hôn sự với Hứa gia. Nay con đã trở về, hôn ước năm xưa đương nhiên vẫn phải tính cho đúng người. Con cứ an tâm ở lại, thiếu phu nhân của Thẩm gia này vốn nên là con.”
Thẩm Tiễu nghe xong liền phản đối đến cùng, không chỉ khóc lóc om sòm mà ngay cả tuyệt thực cũng đem ra dùng.
Cứ cách vài hôm hắn lại tìm tới viện của ta, nghĩ đủ mọi cách dụ ta chủ động mở lời từ hôn.
Đáng tiếc ta vốn chẳng phải người dễ bị người khác ép buộc.
Huống chi một món nợ tự đưa tới trước mặt, không thu lại thì thật có lỗi với bản thân.
Ta ôm n.g.ự.c, cố ý làm ra vẻ phiền muộn.
“Gần đây túi tiền trống rỗng, ngay chuyện cơm áo ta còn phải nghĩ, nào còn tâm trí suy xét chuyện hôn nhân.”
Thẩm Tiễu chẳng nói thêm nửa lời, lập tức ném năm mươi lượng bạc tới trước mặt ta.
“Bạc đây, cầm lấy rồi suy nghĩ cho đàng hoàng!”
Vài ngày sau hắn lại tới.
Ta lại thở dài.
“Cơm nước mấy hôm nay chẳng hợp khẩu vị, bụng còn đói thì đầu óc làm sao tỉnh táo mà quyết chuyện chung thân.”
Thế là từ ngày hôm ấy, Thẩm Tiễu gần như ngày nào cũng chạy tới nhà bếp thúc giục, nhất định phải để ba bữa của ta đầy đủ hơn bất kỳ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn còn kiên nhẫn khuyên.
“Ngươi xem, trước khi về Thẩm gia, ta chỉ là kẻ nay đây mai đó, chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, phẩm hạnh cũng chẳng có gì đáng nói. Thẩm Độ Chu thì khác, hắn có dung mạo, có học thức, tính tình lại ôn hòa. So với ta, chuyện gì hắn cũng tốt hơn, ngươi chọn hắn chẳng phải hợp lý hơn sao?”
Ta nghe xong thật sự có chút bất ngờ.
Ít ra tên này vẫn còn biết bản thân có bao nhiêu cân lượng.
Ta vuốt nhẹ lớp áo đang mặc, vẻ mặt càng thêm buồn bã.
“Tiết trời sắp sang thu rồi, vậy mà trên người ta vẫn chỉ có vài lớp y phục mỏng. Thân lạnh đã đành, đêm xuống lòng cũng lạnh theo. Nếu lúc ấy có một vị trượng phu khỏe mạnh giúp ta sưởi ấm chăn gối thì tốt biết bao, mà nhìn kỹ, thân thể ngươi hình như cũng chẳng tệ.”
Hai mắt Thẩm Tiễu lập tức mở lớn.
Ngay sau đó hắn quay đầu hét khắp sân.
“Người đâu! Các ngươi để mắt ở đâu vậy? Mau chuẩn bị thêm y phục mùa thu cho Trình cô nương!”
Bởi vậy, hai tháng ta sống trong Thẩm phủ trôi qua vô cùng dễ chịu.
Ngày nào cũng có đồ ngon để ăn, rượu ngon để uống, lúc rảnh rỗi còn có mèo ch.ó trong phủ cho ta trêu, cuộc sống nhàn nhã đến mức chẳng khác gì thần tiên hạ phàm.
Một hôm, ta vừa đi dọc hành lang vừa khe khẽ hát, trong tay còn cầm trái cây nhấm nháp.
Khi ngang qua viện của Thẩm Độ Chu, ta thấy hắn đang đứng ngoài cửa, tay xách một hộp thức ăn.
Hộp vừa mở, bên trong chỉ có một bát cháo nhạt tới mức gần như nhìn thấy đáy cùng một chiếc màn thầu.
Nhìn thứ cơm ấy, ta lập tức cho rằng lại là Thẩm Tiễu bày trò.
Thẩm Độ Chu lại bình thản như chẳng thấy có gì không ổn, đưa tay định cầm chiếc màn thầu lên.
Ta nhặt một viên đá nhỏ bên chân, b.úng nhẹ ngón tay.
Viên đá bay đi, vừa vặn đ.á.n.h chiếc màn thầu văng khỏi tay hắn.
Thẩm Độ Chu ngẩng lên nhìn ta, sau đó chẳng nói gì mà lại cúi xuống định nhặt.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Nhìn hắn cứ im lặng chịu đựng như vậy, trong lòng ta tự nhiên dâng lên một cơn bực.
Ta bước tới túm cổ áo hắn, chẳng cho hắn cơ hội phản đối, trực tiếp kéo người về phòng mình.
Trên bàn vừa hay có sẵn một bàn cơm nóng.
Ta dúi đôi đũa vào tay hắn.
“Ăn đi, gầy thêm nữa thì chẳng còn gì để nhìn. Sau này nếu thật sự lên giường cùng ta, ta còn sợ chưa dùng bao nhiêu sức đã làm gãy eo ngươi.”
Gương mặt vốn trắng nhạt của Thẩm Độ Chu lập tức nhuốm đỏ.
Hắn ngồi thẳng người, nghiêm túc nhắc nhở.
“Trình cô nương hiện vẫn là người có hôn ước với Nhị đệ, những lời như vậy không nên tùy tiện nói ra.”
Dáng vẻ hắn càng nghiêm chỉnh, ta lại càng muốn trêu.
Ta nghiêng người lại gần, đặt tay lên tay hắn, cười đến cong mắt.