Một Thân Phong Sương

Chương 10



Vương quản sự chẳng hề có ý thương lượng.

 

“Trước kia bởi ngươi là muội muội của Lý phong chủ nên tông môn mới cho Thẩm gia hưởng phần ưu đãi ấy. Hiện giờ Lý phong chủ đã không còn, đương nhiên quy củ cũng phải đổi. Nếu Thẩm gia không muốn nộp thì từ nay đừng trông mong người của chúng ta tiếp tục bảo vệ thương thuyền. Đến lúc gặp thủy phỉ trên sông, tự các ngươi gánh lấy hậu quả.”

 

Nói xong hắn phất tay áo bỏ đi.

 

Sau bình phong, Thẩm Tiễu tròn mắt.

 

“Lăng Tiêu Tông từ bao giờ lại làm chuyện ép người nộp bạc thế này?”

 

Ta bình tĩnh giải thích.

 

“Một môn phái lớn phải nuôi rất nhiều người, cơm áo t.h.u.ố.c men đều cần bạc. Bao năm qua thương thuyền của Thẩm gia đi đâu cũng có đệ t.ử Lăng Tiêu Tông hộ tống, việc trả tiền vốn chẳng có gì sai. Chỉ có điều từ ba phần tăng lên bảy phần thì thật sự quá tham.”

 

Thẩm Tiễu lập tức nói.

 

“Ta sẽ đi tìm kiếm chủ! Chuyện này để nàng phân xử!”

 

Thẩm phu nhân lập tức quay sang gõ đầu hắn.

 

“Ngươi bớt gây chuyện đi.”

 

Thẩm lão gia ngồi một bên, gương mặt đầy mệt mỏi.

 

“Năm xưa Thẩm gia có thể đứng vững ở Giang Nam cũng nhờ tông môn giúp đỡ. Nếu bây giờ họ muốn lấy lại nhiều hơn thì cũng chẳng thể nói chúng ta hoàn toàn vô lý. Bảy phần tuy nặng, nhưng cố gắng một chút có lẽ vẫn chịu nổi.”

 

Ta nghe vậy chỉ nghĩ, hôm nay họ lấy bảy phần, ngày mai rất có thể sẽ muốn tất cả.

 

Lăng Tiêu Tông bây giờ đã chẳng còn giống nơi ta từng lớn lên.

 

Ta bước khỏi bình phong.

 

“Từ nay Thẩm gia không cần đưa cho họ một đồng nào nữa.”

 

Vợ chồng Thẩm gia lập tức nhìn ta.

 

Thẩm phu nhân định khuyên, song ta chỉ nhẹ giọng nói.

 

“Phu nhân biết tính ta rồi. Chuyện ta đã quyết, rất khó có người đổi được.”

 

Đại hội võ lâm lần này khiến thanh danh Lăng Tiêu Tông vang lên rất lớn.

 

Trong số đệ t.ử trẻ, người được chú ý nhất chính là đại sư huynh Dương Vi Tiêu.

 

Không ít người đều tin rằng ngôi võ lâm minh chủ gần như chắc chắn sẽ thuộc về hắn.

 

Trên võ đài, Dương Vi Tiêu cầm Kim Ngọc kiếm, phong thái nhã nhặn, lời nói khiêm tốn.

 

Thắng người khác cũng không hề kiêu ngạo.

 

Bởi vậy tiếng khen xung quanh càng nhiều.

 

Ta ngồi gần cửa sổ nhìn một lúc rồi bỗng nói.

 

“Thẩm Độ Chu, ngươi nghĩ một người đóng vai quân t.ử suốt hai mươi năm, đến cuối cùng có khi nào chính hắn cũng quên mất mình đang diễn không?”

 

Thẩm Độ Chu đứng phía sau, cúi đầu tựa vào cổ ta, hít nhẹ một hơi rồi cười.

 

“Năm trước A Vũ còn nói ta có đôi chỗ giống hắn. Giờ nghĩ lại, ta thật sự bị oan.”

 

Ta quay đầu liếc hắn.

 

“Ít nhất ở chuyện giả vờ hiền lành, hai người các ngươi quả thật chẳng khác nhau bao nhiêu.”

 

Ánh mắt Thẩm Độ Chu lướt ra ngoài, sát ý hiện lên rất rõ.

 

“Chỉ cần nhớ nàng từng để ý hắn, ta đã chẳng muốn để hắn sống yên.”

 

Từ khi biết Thẩm Độ Chu có thân phận thế t.ử, ta cũng hiểu hắn chắc chắn đã tra rõ mọi chuyện liên quan tới quãng đời trước của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Người ngoài thường nói triều đình cùng giang hồ mỗi bên một đường, chẳng can dự nhau.

 

Nhưng người nắm quyền thật sự sao có thể yên tâm để bảy đại môn phái tự do phát triển mà chẳng có ai giám sát.

 

Trong những môn phái ấy, kẻ âm thầm đưa tin cho quan phủ chắc chắn chẳng ít.

 

Ta rất ít khi chủ động nhắc chuyện cũ với Thẩm Độ Chu.

 

Một phần bởi năm ấy mọi chuyện đã ồn ào khắp thiên hạ.

 

Phần khác là vì chính ta cũng chẳng thấy quá khứ ấy có gì đáng kể.

 

Nhưng hôm nay nhìn thấy cố nhân, bỗng nhiên lại muốn kể đôi chút.

 

Ta chống cằm.

 

“Ta cầm kiếm từ lúc ba tuổi. Mười tuổi, kiếm pháp đã được coi là có thành tựu. Mười ba tuổi ta bắt đầu đi khiêu chiến những môn phái khác. Đến mười lăm tuổi, ta nhận Lăng Tiêu kiếm, trở thành kiếm chủ, từ đó rất ít người có thể thắng ta.

 

“Người bên ngoài thường bảo ta sinh ra đã có thiên phú hơn người. Nhưng muốn đứng được trên đỉnh Lăng Tiêu, làm gì có chuyện chỉ dựa vào hai chữ thiên phú. Từng chiêu kiếm ta có đều là luyện từng ngày mà thành.

 

“Những năm ta lớn lên cũng là lúc Lăng Tiêu Tông ngày một suy yếu. Các trưởng lão đều hy vọng ta đoạt vị trí võ lâm minh chủ để đưa tông môn trở lại thời huy hoàng.”

 

Thẩm Độ Chu nắm lấy tay ta.

 

“Khi ấy chắc nàng rất cô đơn.”

 

Ta bật cười.

 

“Không đến mức đó. Ta rất biết tìm niềm vui cho mình.”

 

Chẳng hạn lúc buồn, ta sẽ lén xuống núi.

 

Có lần ta dùng kiếm cạo sạch râu một trưởng lão Tùng Sơn Môn, bởi lão từng mắng sư phụ ta.

 

Có lần ta đ.á.n.h một đệ t.ử Hoa Dương Môn quá mức ngạo mạn tới mức về sau chỉ cần nghe nhắc tới kiếm chủ là hai chân đã run.

 

Cũng từng có lần ta nửa đêm đổ nước nóng vào chăn trưởng lão Thánh Đao Môn để cảnh cáo lão đừng tiếp tục làm khó nữ đệ t.ử trong môn.

 

Nói chung, thời thiếu niên của ta chẳng thiếu chuyện để các trưởng lão đau đầu.

 

Có một lần sáu đại môn phái cùng kéo tới Lăng Tiêu Tông hỏi tội.

 

Một vị trưởng lão tức tới giậm chân.

 

“Đây mà là kiếm chủ gì? Rõ ràng là một tiểu ma đầu! Các ngươi giấu mặt nàng ta suốt mấy năm, chắc là sợ để giang hồ biết dung mạo rồi sau này nàng vừa xuống núi đã bị người ta trùm bao đ.á.n.h!”

 

Các trưởng lão Lăng Tiêu Tông khi ấy phải vừa xin lỗi vừa bồi thường mới đưa được mọi người về.

 

Giới Luật Đường muốn phạt ta.

 

Dương Vi Tiêu lại đứng ra nhận thay.

 

Sư phụ ta thì chẳng những không mắng, còn lén vui vẻ nói.

 

“Ta còn lo con bé này từ nhỏ chỉ biết luyện kiếm, sau này thành một khúc gỗ thì phiền. Biết gây chuyện như vậy mới giống người trẻ tuổi chứ. Đánh cũng đ.á.n.h khá lắm, sư phụ ủng hộ!”

 

Không may lời đó bị trưởng lão Giới Luật Đường nghe thấy.

 

Thế là người cũng bị mắng cùng ta.

 

Hai sư đồ chúng ta chẳng để tâm, quay lưng đã lén xuống núi uống rượu.

 

Từ nhỏ, ta không sống chung với những đệ t.ử cùng tuổi.

 

Ta ở một mình trên đỉnh Lăng Tiêu, bảy vị phong chủ thay nhau dạy.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện