Người thường tới đó nhất chỉ có Dương Vi Tiêu.
Nếu nói ta từng yêu hắn rất sâu thì cũng chẳng đúng.
Có lẽ chỉ là một người đã xuất hiện quá nhiều trong những năm trưởng thành, đến mức ta quen với việc hắn luôn ở đó.
Cho tới một ngày, ta vô tình nghe thấy lời của trưởng bối.
“Vi Tiêu, Trình Linh Vũ là thanh kiếm quá sắc. Muốn dùng được thanh kiếm ấy, phải có vỏ giữ lại. Sư môn bồi dưỡng ngươi chính là muốn ngươi trở thành cái vỏ kia. Dùng tình cảm giữ nàng ở bên cạnh, đừng để nàng thoát khỏi tầm tay.”
Nghe xong, ta chẳng thấy quá đau lòng.
Thậm chí còn lười bước ra hỏi.
Sau đó Dương Vi Tiêu tìm ta.
“Linh Vũ, ban đầu dù sư môn bảo ta tiếp cận muội vì lý do gì, nhưng tình cảm về sau đều là thật. Ta thật sự yêu muội.”
Ta nghe vậy chỉ đáp.
“Huynh thích ta cũng rất bình thường, ta vốn tốt như thế mà.”
Dương Vi Tiêu lại cầu xin.
“Trong trận quyết định của đại hội võ lâm, chỉ cần muội chịu nhường ta một lần, để ta làm minh chủ, các trưởng lão sẽ không tiếp tục làm khó muội. Lý phong chủ hiện vẫn còn bị giữ trong Giới Luật Đường. Muội có thể đi, nhưng bà ấy thì sao? Linh Vũ, đừng cố chấp nữa.”
Sư phụ ta nghe tới đó liền xông ra.
“Trình Linh Vũ! Ta không cho phép ngươi thua! Nếu con vì bọn họ mà cúi đầu, cả đời sau này con chỉ là một thanh kiếm để người khác đem đi tranh quyền đoạt lợi!”
Cuối cùng, sư môn dùng tiểu sư muội uy h.i.ế.p ta.
Tay phải ta bị phế.
Ta đưa sư phụ rời khỏi Lăng Tiêu Tông.
Chuyện ấy đã qua ba năm.
Những món nợ để lâu tới đâu rồi cũng cần có ngày tính lại.
Theo giao ước cũ, ngày mai ta phải lên võ đài giúp Dương Vi Tiêu dọn sạch đối thủ cuối cùng, để hắn thuận lợi trở thành minh chủ.
Nhưng từ nhỏ ta đã chẳng thích người khác quyết định con đường của mình.
Ta đứng lên, nhìn Thẩm Độ Chu mà cười.
“Đêm nay trời trong, trăng sáng, gió cũng dễ chịu. Một đêm thế này rất thích hợp để tính nợ cũ.”
Tối hôm ấy, thế t.ử Bình Nam vương mở yến tại Thịnh Thế Lâu, mời rất nhiều người trong võ lâm.
Giữa tiệc, câu chuyện chẳng bao lâu đã chuyển tới Lăng Tiêu kiếm chủ.
“Dương công t.ử, đại hội đã bắt đầu mấy ngày mà sao vẫn chẳng thấy kiếm chủ?”
“Đúng vậy, tiệc lớn hôm nay cũng không tới sao?”
“Bọn ta ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu, chỉ mong được tận mắt nhìn một lần.”
Dương Vi Tiêu mỉm cười rất ôn hòa.
“Sư muội gần đây đang bế quan, ngày mai sẽ xuất hiện tại đại hội.”
Có người lập tức cười lạnh.
“Ba năm chẳng có tin tức, chẳng lẽ tu vi đã chẳng còn như trước?”
Người khác phụ họa.
“Ta nghe nói vài năm gần đây nàng ấy liên tục thua Dương công t.ử trong lúc luận kiếm.”
Chẳng bao lâu, trong tiệc đã xuất hiện rất nhiều lời nghi ngờ ta.
Dương Vi Tiêu lại tỏ ra khiêm nhường.
“Thắng thua khi so kiếm vốn rất bình thường. Sư muội vẫn là người rất lợi hại.”
Thẩm Tiễu ngồi bên cạnh ta nghe tới phát run vì tức.
“Ta bây giờ mới nhìn ra tên họ Dương này nói chuyện thật khó chịu. Miệng thì bảo kiếm chủ lợi hại, nhưng câu trước chẳng khác nào thừa nhận nàng ấy thường xuyên thua hắn. Ta từng ở ngoại môn Lăng Tiêu Tông nhiều năm mà chưa từng nghe chuyện bọn họ luận kiếm. Vì sao tông môn lại mặc người khác đồn như vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người hâm mộ Lăng Tiêu kiếm chủ trong sảnh vốn không ít.
Nghe thêm mấy câu ấy, hai bên lập tức tranh cãi.
Đúng lúc tiếng người đang ồn nhất, Dương Vi Tiêu bỗng nhìn lên cầu thang.
“Sư muội tới rồi.”
Cả đại sảnh lập tức yên xuống.
Một nữ t.ử mặc thanh y, trong tay cầm Lăng Tiêu kiếm, từ tầng trên chậm rãi đi xuống.
Nàng có dung mạo rất đẹp, vẻ mặt lạnh nhạt, khí chất cũng thanh cao.
Mọi người xung quanh vô thức nín thở.
Không ít người lập tức tin đây chính là Lăng Tiêu kiếm chủ trong lời đồn.
Ta nhìn một hồi rồi hiểu.
Hóa ra những năm qua tông môn luôn tránh để người ngoài thấy rõ dung mạo ta, là để có ngày hôm nay.
Người đang cầm Lăng Tiêu kiếm kia là Dung Tưởng Vi, con gái chưởng môn.
Nàng đã trở thành người thay thế ta.
Lời sư phụ năm ấy quả nhiên không sai.
Từ đầu tới cuối, thứ tông môn cần chẳng phải Trình Linh Vũ.
Họ chỉ cần một thanh kiếm đủ mạnh, nghe lời, có thể dùng để dọn đường.
Dung Tưởng Vi đứng giữa mọi người, bình tĩnh nói.
“Dương sư huynh mấy năm qua tiến bộ rất nhiều. Có những lần ta không thắng được huynh ấy cũng chẳng có gì lạ.”
Chính người được gọi là kiếm chủ đã thừa nhận, những kẻ vừa tranh cãi cũng không còn gì để nói.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Ngay cả Thẩm Tiễu cũng im rất lâu.
Sau cùng hắn mới nhỏ giọng.
“Không biết vì sao, ta cứ thấy kiếm chủ hôm nay khác với tưởng tượng.”
Ta hỏi.
“Khác chỗ nào? Chẳng lẽ nàng ấy không được phép thua?”
Thẩm Tiễu suy nghĩ.
“Không phải… chỉ là nếu thật sự là nàng, có lẽ nàng sẽ nói… nói…”
Hắn lặp đi lặp lại mà chẳng tìm được câu.
Ta bỏ một quả nho vào miệng rồi đứng dậy.
“Nếu là nàng, nàng sẽ nói: Dương Vi Tiêu quả thật không yếu, ta từng thua hắn, nhưng lần sau chưa chắc.”
Thẩm Tiễu lập tức sáng mắt.
“Đúng! Phải là như vậy! Chính là cảm giác chẳng chịu cúi đầu ấy!”
Ta thuận tay rút một thanh kiếm trên bàn gần đó, bước ra giữa đại sảnh.
Dương Vi Tiêu vừa nhìn thấy ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ta gõ nhẹ đầu ngón tay lên sống kiếm.
“Trình Linh Vũ, không môn không phái. Hôm nay muốn lĩnh giáo kiếm pháp của Dương Vi Tiêu và Dung Tưởng Vi thuộc Lăng Tiêu Tông.”
Cả sảnh lập tức ồn lên.
“Nàng là ai vậy?”
“Một nữ t.ử dùng kiếm tay trái mà dám trực tiếp thách cả hai người, chắc chắn chẳng phải người bình thường.”
“Một đấu hai? Có phải quá tự tin rồi không?”
Dương Vi Tiêu nhanh ch.óng bước tới, dùng truyền âm nói với ta.