Một Thân Phong Sương

Chương 13



 

Nhược Nhược trừng hắn.

 

“Im miệng! Sư tỷ ta đã định rời khỏi giang hồ rồi.”

 

Mọi người tiếp tục đi.

 

Ta quay đầu lại mới phát hiện Thẩm Độ Chu vẫn đứng phía sau.

 

Ta gọi.

 

“Còn đứng đó làm gì? Chẳng lẽ chàng thật sự muốn quay lại uống tiếp?”

 

Thẩm Độ Chu lập tức cười, bước nhanh tới, tiện đường chen Thẩm Tiễu sang một bên rồi đi sát cạnh ta.

 

Nhược Nhược lại bắt đầu lo.

 

“Sư tỷ, nếu tỷ thật sự không trở lại giang hồ, sau này chúng ta lấy gì sống? Có phải nên tìm một việc đứng đắn không?”

 

Ta nghiêm túc suy nghĩ.

 

“Ngoài kiếm thuật với đập đá, sư tỷ của muội chẳng biết làm gì khác. Hai thứ ấy hình như cũng chẳng dễ kiếm bạc lâu dài. Nhưng ta không muốn để muội chịu khổ nên đã chuẩn bị một con đường rồi.”

 

Nhược Nhược lập tức tò mò.

 

“Con đường gì?”

 

Ta ho một tiếng.

 

“Làm thế t.ử phi.”

 

Thẩm Độ Chu lập tức quay sang, vẻ vui mừng chẳng giấu được.

 

“A Vũ, nàng thật sự đồng ý?”

 

Thẩm Tiễu lại chen đầu tới.

 

“Khoan đã! Thẩm Độ Chu là thế t.ử?”

 

Ba người chúng ta cùng lúc quay sang.

 

“Im miệng!”

 

Phiên Ngoại

 

Hai năm trước, ngay trước trận chung kết của Đại hội Võ lâm, một nữ t.ử chẳng ai biết lai lịch bất ngờ xuất hiện, một mình đ.á.n.h bại Dương Vi Tiêu của Lăng Tiêu Tông cùng Kiếm chủ Dung Tưởng Vi.

 

Sau trận ấy, nàng không để lại tên tuổi trong giang hồ mà hoàn toàn biến mất.

 

Dương Vi Tiêu vì vết thương ở tay nên không thể tham gia những trận tiếp theo.

 

Ngôi võ lâm minh chủ năm đó cuối cùng thuộc về đại đệ t.ử Thánh Đao Môn.

 

Ba năm sau, triều đình bắt đầu chỉnh đốn các thế lực giang hồ, thành lập Võ Lâm Minh.

 

Từ đó, rất nhiều việc giữa các môn phái đều phải thông qua Võ Lâm Minh quản lý.

 

Điều khiến người ngoài bất ngờ nhất là người trở thành minh chủ đầu tiên lại chính là Dương Vi Tiêu.

 

Có người mắng sau lưng rằng hắn đã thành ch.ó săn cho quan phủ.

 

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Cũng có kẻ cho rằng hắn vì quyền thế mà quên mất thể diện của người giang hồ.

 

Dương Vi Tiêu nghe được chỉ lạnh nhạt nói.

 

“Nếu không phục, cứ tới Võ Lâm Minh tìm ta nói chuyện.”

 

Sau đó chẳng còn mấy ai dám công khai phản đối.

 

Dung Tưởng Vi sau khi trở về Lăng Tiêu Tông đã bị thu hồi danh hiệu kiếm chủ.

 

Từ đó vị trí Lăng Tiêu kiếm chủ cũng bỏ trống.

 

Không còn một kiếm chủ đủ sức trấn môn, thanh thế Lăng Tiêu Tông dần suy giảm, cuối cùng trở thành môn phái yếu nhất trong bảy đại phái.

 

May mà Dương Vi Tiêu ngồi vào vị trí minh chủ, Lăng Tiêu Tông nhờ vậy mới lấy lại được chút thể diện.

 

Một ngày, Dương Vi Tiêu đứng trước bức tường treo Lăng Tiêu kiếm, rất lâu không nói gì.

 

Sư muội, ta đã đi tới vị trí này.

 

Vì sao vẫn chẳng tìm thấy muội?

 

Rốt cuộc muội đang ở nơi nào?

 

Dung Tưởng Vi lúc ấy bưng một chiếc hộp gấm đi vào.

 

“Sư huynh, ta vừa chọn được lễ mừng sinh thần cho vương phi, huynh xem có thích hợp không.”

 

Trong hộp là một đôi vòng ngọc cực kỳ quý giá.

 

Ba năm trước, thế t.ử Bình Nam vương đã kế vị vương vị, không bao lâu sau liền tổ chức đại hôn.

 

Dương Vi Tiêu nhìn đôi vòng rồi hỏi.

 

“Muội đã ở Lâm An lâu như vậy mà vẫn chưa có cách gặp riêng vương phi sao?”

 

Dung Tưởng Vi hơi buồn bực.

 

“Cả Lâm An ai mà chẳng biết vương gia quý vương phi hơn bất kỳ thứ gì. Ta tới vương phủ lần nào cũng có người nhìn chằm chằm. Muốn chính thức cầu kiến rất khó, mà muốn tạo một cuộc gặp tình cờ cũng chẳng dễ. Huống hồ vương phi rất ít ra ngoài, bình thường ngay cả tiệc lớn nàng ấy cũng chẳng tham dự.”

 

Trong thành ai cũng biết.

 

Làm vương phi vui chính là con đường nhanh nhất để làm vương gia vui.

 

Chỉ tiếc con đường ấy với Dương Vi Tiêu gần như chẳng thể đi.

 

Hắn cũng chỉ có thể tiếp tục chờ cơ hội.

 

Hôm ấy, Dương Vi Tiêu chỉnh lại y phục rồi tới vương phủ báo công vụ.

 

Khi đi ngang Tàng Phong viện, một người vừa lúc từ bên trong bước ra, dáng đi có chút mệt mỏi, không chú ý nên va phải hắn.

 

Người kia chỉ khẽ nói một câu xin lỗi.

 

Dương Vi Tiêu ngẩng đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Rồi cả người hắn bất động.

 

Là sư muội.

 

Ba năm không gặp, nàng đã khác rất nhiều.

 

Trước kia ở Lăng Tiêu phong, nàng quanh năm chỉ mặc thanh y, mái tóc buộc đơn giản, chưa bao giờ quan tâm son phấn.

 

Gương mặt khi ấy luôn lạnh nhạt, sạch sẽ như tuyết.

 

Hôm nay nàng lại mặc một bộ váy màu yên hà, tóc b.úi tinh tế, môi điểm son nhạt, đôi mắt sáng hơn trước.

 

Vẻ lạnh lẽo vốn có hòa cùng xiêm y quý giá khiến nàng giống một vị tiên t.ử vốn nên ở trên cung trăng.

 

Nàng sửa lại tà váy, hoàn toàn chẳng để ý tới Dương Vi Tiêu, xoay người chuẩn bị đi.

 

Hắn lập tức kéo tay áo nàng.

 

“Sư muội! Ta tìm muội rất nhiều năm, ta…”

 

Một luồng kiếm khí lập tức quét tới.

 

Dương Vi Tiêu phải buông tay.

 

Hắn chỉ kịp giữ lại một mảnh áo nhỏ bị xé khỏi tay áo nàng.

 

Nếu vừa rồi né chậm hơn một bước, thứ bị cắt có lẽ đã là cánh tay hắn.

 

Ngẩng lên, Dương Vi Tiêu nhìn thấy vương gia đứng phía xa.

 

Ám vệ cạnh người kia vừa thu kiếm.

 

Ánh mắt Thẩm Độ Chu lạnh tới mức khiến người đối diện tự nhiên thấy sống lưng lạnh theo.

 

Dương Vi Tiêu lập tức hành lễ.

 

Thẩm Độ Chu lại đi thẳng tới chỗ Trình Linh Vũ rồi nắm lấy tay nàng.

 

Giọng hắn rất thấp.

 

“A Vũ, ta biết sai rồi. Sau này ta không dám bày trò nữa.”

 

Trình Linh Vũ quay sang nhìn.

 

Chỉ một ánh mắt, Thẩm Độ Chu lập tức im lặng.

 

Ám vệ bên cạnh lúc ấy mới quát.

 

“Gặp vương phi mà còn đứng đó, không biết hành lễ sao?”

 

Dương Vi Tiêu nhìn bàn tay hai người đang nắm nhau, đầu óc vốn đã rối, nghe thêm hai chữ vương phi càng như vừa bị sét đ.á.n.h.

 

Hắn theo phản xạ định quỳ.

 

Nhưng đầu gối còn chưa chạm đất đã bị ai đó khẽ đá sang.

 

Trình Linh Vũ phất tay.

 

“Không cần.”

 

Thẩm Độ Chu lập tức kéo nàng rời đi.

 

Dương Vi Tiêu vẫn đứng đó, mơ hồ nghe giọng nàng vọng lại từ xa.

 

“Thẩm Độ Chu, ta với Nhược Nhược có nhắc đến Dương Vi Tiêu cũng chẳng phải vì còn tình ý gì. Ta chỉ cảm thấy hắn quá cố chấp, nhất định phải tự gánh cả Lăng Tiêu Tông trên vai. Chàng không cần vì mấy câu ấy mà cố ý gọi hắn tới đây rồi khiến hắn khó xử. Ta với hắn không cùng đường, nhưng hắn dù sao vẫn là một kiếm tu.”

 

Dương Vi Tiêu khép mắt.

 

Nước mắt nóng lên nơi khóe mắt, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn nuốt xuống.

 

Hắn chợt nhớ tới nhiều năm trước.

 

Tuyết phủ trắng cả Lăng Tiêu phong.

 

Dưới cây tùng già, hắn từng cầm kiếm cười với nàng.

 

“Tiểu sư muội, chiêu này ta vẫn chưa hiểu.”

 

Hóa ra chuyện ấy đã xa tới vậy.

 

Sư muội.

 

Năm ấy muội từng nói, nếu muốn yêu một người thì phải yêu bằng tình cảm mạnh nhất, thuần khiết nhất, chẳng giữ lại cho mình đường lui.

 

May mà cuối cùng muội thật sự đã gặp được người yêu muội như vậy.

 

Dương Vi Tiêu rời khỏi vương phủ.

 

Đi chưa xa, hắn lại nghe tiếng người đuổi theo.

 

Người tới chính là Thẩm Độ Chu.

 

Trên cổ vương gia vẫn còn một vệt son rất nhạt.

 

Ánh mắt hắn nhìn Dương Vi Tiêu chẳng có chút thiện ý.

 

Dương Vi Tiêu im lặng một hồi rồi đưa mảnh vải vừa bị mình kéo rách ra bằng hai tay.

 

Thẩm Độ Chu nhận lấy.

 

Sau đó hắn hất cằm về phía áo ngoài của Dương Vi Tiêu.

 

Dương Vi Tiêu chẳng hiểu.

 

Thẩm Độ Chu lạnh nhạt nói.

 

“Phu nhân ta vừa đá vào chân ngươi. Bộ y phục đã bị nàng chạm qua, còn đầu gối cũng từng bị nàng đá. Ngươi muốn giữ áo hay giữ đầu gối, tự chọn.”

 

Dương Vi Tiêu nghiến răng.

 

Cuối cùng hắn đành cởi áo ngoài đưa sang.

 

Đứng giữa gió lạnh, hắn nhìn bóng lưng Thẩm Độ Chu rời đi, trong lòng chỉ còn một câu.

 

“Đồ điên.”

 

HẾT.