Một Thân Phong Sương

Chương 12



“Sư muội, đừng làm chuyện bốc đồng. Năm xưa khi tay phải còn nguyên, muội đấu với ta cũng chỉ hơn vài chiêu. Bây giờ muội dùng tay trái, làm sao có thể thắng?”

 

Ta nhìn hắn rồi bỗng thấy có chút buồn cười.

 

“Ngươi thử nghĩ xem, nếu tay phải ta đã bị phế thì tại sao các trưởng lão vẫn phải dùng Nhược Nhược để ép ta, nhất định bắt ta ra tay giúp ngươi?”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Dương Vi Tiêu ngẩn người.

 

“Các trưởng lão chỉ muốn… muốn mọi chuyện chắc chắn hơn sau khi muội dưỡng thương…”

 

Người xung quanh lại bắt đầu bàn tán.

 

“Dương công t.ử quen nàng sao?”

 

“Họ đang nói gì vậy?”

 

“Nhìn sắc mặt Dương công t.ử kìa, chẳng lẽ hai người từng có chuyện gì?”

 

Người vừa nói bị ai đó đặt tay lên vai.

 

Quay lại, hắn thấy một nam nhân mặc trường bào quý giá, gương mặt tuấn mỹ, khóe môi đang cười nhưng ánh mắt lại lạnh vô cùng.

 

“Vị cô nương kia là người có hôn ước với ta, chẳng liên quan gì tới Dương tiện… Dương công t.ử.”

 

Thẩm Tiễu nghe vậy lập tức phản đối.

 

“Nàng còn chưa đồng ý gả cho ngươi!”

 

Thẩm Độ Chu chẳng để tâm.

 

Hắn ngồi vào vị trí ta vừa rời đi rồi hỏi.

 

“Hứa cô nương đã ổn chưa?”

 

Thẩm Tiễu cụp mắt.

 

“Ta nghĩ kỹ rồi. Có lẽ ta không thật sự yêu Uyển Ninh, ta…”

 

Thẩm Độ Chu đưa tay lên môi.

 

“Yên lặng, A Vũ sắp xuất kiếm.”

 

Dung Tưởng Vi tiến tới trước mặt ta.

 

“Trình Linh Vũ, ngươi nghĩ mình vẫn còn là kiếm chủ năm ấy sao? Hôm nay ta sẽ để ngươi hiểu người thật sự xứng cầm Lăng Tiêu kiếm là ai.”

 

Ta gật đầu.

 

“Ngươi muốn nói là bản thân à? Ta biết rồi, không cần nhắc lại.”

 

Sắc mặt Dung Tưởng Vi lạnh đi.

 

“Nếu đã tới khiêu chiến, vậy ra tay đi.”

 

Dương Vi Tiêu bị kéo vào giữa trận, lúc này cũng chẳng thể lùi.

 

Hai người cùng đ.á.n.h một người, nhưng vẻ mặt lại chẳng thoải mái như lời nói.

 

Ngay chiêu đầu tiên, cả hai đồng thời dùng Lăng Tiêu tam thập lục thức.

 

Kiếm khí quét khắp đại sảnh.

 

Vô số bóng kiếm giao nhau trong không trung, nhìn từ xa như cánh mai bay giữa một trận mưa.

 

Thật giả xen lẫn khiến người ngoài gần như chẳng phân biệt được.

 

“Đó là chiêu thứ ba mươi sáu của Lăng Tiêu kiếm pháp!”

 

“Vừa mở đầu đã dùng tuyệt chiêu sao?”

 

“Xem ra người khiêu chiến kia cũng khiến kiếm chủ phải coi trọng.”

 

“Kim Ngọc kiếm của Dương thiếu hiệp đúng là danh khí.”

 

“Kiếm khí bên kiếm chủ quá mạnh, ta ngồi xa thế này còn cảm thấy mặt đau.”

 

“Nhưng Trình cô nương sao vẫn chưa động? Chẳng lẽ bị dọa rồi?”

 

Giữa lúc mọi người đang nói, một người bỗng nhìn lên.

 

“Khoan… sao có cánh mai rơi?”

 

Một trưởng lão ngồi gần võ đài lập tức đổi sắc mặt.

 

“Không phải hoa, là kiếm của Trình Linh Vũ.”

 

Ta dùng cùng một chiêu.

 

Mai Hoa Lạc Vũ.

 

Nhưng nhanh hơn.

 

Kiếm ý cũng sắc hơn.

 

Bóng kiếm dày tới mức ngay cả người có võ công cũng khó biết đâu là thật.

 

Thứ rơi xuống giữa những cánh mai chẳng phải cánh hoa.

 

Mà là từng giọt m.á.u.

 

Bàn tay Dương Vi Tiêu run lên, m.á.u chảy từ cổ tay xuống chuôi kiếm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dung Tưởng Vi phun ra một ngụm m.á.u, Lăng Tiêu kiếm cũng rơi khỏi tay.

 

Trận đấu kết thúc.

 

Hai người cùng thua.

 

Nhanh tới mức phần lớn người trong sảnh còn chưa nhìn rõ ta đã xuất bao nhiêu kiếm.

 

Ta nhìn thanh kiếm mượn tạm trong tay đã gãy, có chút tiếc.

 

Sau đó ta nói với Dương Vi Tiêu.

 

“Bây giờ ngươi hiểu rồi chứ? Những năm trước ta không dùng tay trái khi đấu với ngươi không phải vì tay trái yếu, mà bởi các trưởng lão sợ nếu ngươi ngay cả một chiêu cũng không đỡ được thì sau này sẽ chẳng còn lòng tin cầm kiếm.”

 

Dương Vi Tiêu đứng đối diện, nụ cười trở nên đắng.

 

“Sư muội, muội lúc nào cũng đứng quá cao. Ở trước mặt muội, ta luôn cảm thấy bản thân chẳng bao giờ đủ tốt. Muội cho rằng ta thật sự muốn cái danh minh chủ đến vậy sao?

 

“Ta chỉ muốn thay muội lo những chuyện ngoài kiếm đạo, để người trong môn không cần ngày ngày lo cơm áo.

 

“Chỉ khi trở thành minh chủ, ta mới có cơ hội được Bình Nam vương phủ coi trọng, mới có thể gom các môn phái lại dưới một trật tự.”

 

Ta nghe nhưng chẳng còn muốn tranh luận.

 

Đường của hắn không giống đường ta chọn.

 

Đạo khác nhau thì chẳng cần miễn cưỡng đi chung.

 

Ta cũng chẳng có hứng thú với giấc mộng thống nhất giang hồ của hắn.

 

Một kiếm tối nay đã đủ trả hết thứ ta muốn trả.

 

Từ sau hôm nay, Lăng Tiêu Tông sẽ phải tự tìm con đường của mình.

 

Ta quay lại đưa thanh kiếm gãy cho người đàn ông mặt đen ngồi ở chủ vị.

 

“Xin lỗi, ta làm hỏng kiếm của huynh. Bao nhiêu bạc, ta sẽ trả.”

 

Người kia hai tay run lên khi nhận.

 

“Không cần… phu quân của cô nương đã bồi thường rồi.”

 

Ta lập tức quay sang.

 

Thẩm Độ Chu đang đứng không xa, cười rất vui.

 

Ta kéo nhẹ đuôi tóc hắn.

 

“Chàng lại tùy tiện nhận danh phận gì vậy?”

 

Hắn giữ tay ta rồi kéo ra ngoài.

 

“A Vũ, ta chỉ đang nhắc nàng rằng ta vẫn còn chờ một danh phận chính thức.”

 

Thẩm Tiễu chạy theo phía sau.

 

“Hai người đừng nắm tay nữa! Trình Linh Vũ, vì sao trước đây ngươi chưa từng nói ngươi lợi hại như vậy!”

 

Gió thu ngoài phố thổi nhè nhẹ.

 

Ở đầu đường có một thiếu nữ mặt tròn, đôi mắt lớn đang đỏ hoe vì khóc.

 

Vừa nhìn thấy ta, nàng lập tức chạy tới ôm c.h.ặ.t.

 

“Sư tỷ! Tỷ làm ta đợi lâu quá!”

 

Ta đặt tay lên đầu nàng.

 

“Nhược Nhược, xin lỗi, sư tỷ tới trễ.”

 

Nàng lau nước mắt, lập tức lắc đầu.

 

“Không cho tỷ xin lỗi. Ta biết ba năm trước tỷ không đưa ta theo vì sợ ta chịu khổ. Còn sư phụ…”

 

Nói đến đó, nước mắt nàng lại rơi.

 

Ta im lặng một chút rồi nhẹ giọng kể.

 

“Ba năm qua ta đưa sư phụ đi rất nhiều nơi. Chúng ta sống không giàu có, nhưng người không chịu khổ. Đến lúc rời đi, người cũng rất bình an.”

 

Nhược Nhược nghe vậy mới thở ra.

 

“Như thế là tốt. Nhưng sư tỷ, tỷ từ nhỏ chỉ biết luyện kiếm, ba năm ở ngoài một mình cùng sư phụ, hai người lấy gì sinh sống?”

 

Ta im lặng khá lâu.

 

“Bán nghệ.”

 

Nhược Nhược trợn mắt.

 

Ta giải thích.

 

“Chính là thứ muội đang nghĩ. Dùng n.g.ự.c đập đá. Muội muốn xem không, ta có thể biểu diễn lại.”

 

Nhược Nhược lập tức giậm chân.

 

“Sư tỷ! Tỷ nhỏ tiếng thôi! Tỷ từng là Lăng Tiêu kiếm chủ đó! Nếu để người ngoài nghe thấy thì mặt mũi còn để đâu!”

 

Ở bên cạnh, Thẩm Tiễu vẫn luôn lén nghe, lúc này kinh hãi hét lên.

 

“Cái gì? Ngươi chính là Lăng Tiêu kiếm chủ?”