Mùa Hè Có Chàng Trúc Mã Của Em

Chương 14



 

Khương Thất Thất luôn cho rằng, trên thế giới này chỉ có một mình Lục Du mới có thể khiến Hoắc Mạc nở nụ cười dịu dàng như vậy.

Cho nên không ai có thể thay thế cô.

Cũng không ai có thể bước vào nơi mềm mại nhất trong trái tim anh thêm một lần nữa.

Buổi sáng cuối tuần, Hứa Lộ vừa từ Hoành Điếm trở về đã kéo Lục Du dậy từ lúc trời còn chưa sáng để đi ăn sáng ở trung tâm quyền anh. Lục Du vẫn còn ngái ngủ, bị ép thay đồ thể thao rồi lảo đảo theo bạn mình ra ngoài. Hứa Lộ vẫn như trước, là một đại minh tinh nổi tiếng nhưng lại thích ngồi trong những quán ăn sáng nhỏ ven đường, cúi đầu ăn tàu hũ nóng giữa làn khói nghi ngút.

Chỉ có Lục Du hiểu rõ, Hứa Lộ là kiểu người cực kỳ sợ thay đổi.

Từ sở thích, thói quen cho đến tình cảm.

hằng nguyễn

Giống như nhiều năm qua, cô ấy vẫn luôn không quên được Giang Nhược Trần.

Giữa lúc ăn sáng, Lục Du bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc ngoài cửa trung tâm quyền anh. Người đàn ông ngồi trên xe lăn, được mẹ đẩy chậm rãi đi vào bên trong. Chỉ một bóng lưng thôi cũng đủ để Hứa Lộ nhận ra đó là Giang Nhược Trần.

Người đàn ông từng mạnh mẽ, kiêu ngạo ấy giờ gầy đến mức cánh tay chỉ còn da bọc xương.

Lục Du muốn gọi anh một tiếng như ngày xưa, nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng cất lời:

“Chào buổi sáng, huấn luyện viên Giang.”

Đó là lần đầu tiên cô chủ động gọi anh như vậy.

Giang Nhược Trần ngẩng đầu nhìn cô thật lâu, đôi mắt đỏ hoe. Anh khẽ đáp lại, giọng nói nghẹn nơi cổ họng. Sau khi Lục Du rời đi, anh mới thấp giọng nói với mẹ:

“Con bé đó… đây là lần đầu tiên gọi con là huấn luyện viên.”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng lại khiến lòng người đau đến nghẹn thở.

Ở một nơi khác, Hoắc Mạc gặp lại Hanyu — người bạn duy nhất của anh trong những năm tháng ở Nhật Bản. Hanyu muốn mời anh đại diện gia tộc tham gia giải đấu cờ vây lớn, nhưng Hoắc Mạc từ chối.

Không ai hiểu rõ hơn anh sáu năm ở Nhật Bản đã khó khăn đến mức nào.

Bị ép từ bỏ quốc tịch, bị cắt đứt liên lạc với quê hương, sống như một quân cờ bị kiểm soát.

Nhưng cuối cùng, người thừa kế toàn bộ tinh hoa cờ vây của gia tộc Hanyu lại chính là anh.

Người đã lựa chọn quay lưng rời đi.

Đêm hôm đó, Hoắc Mạc đến trung tâm quyền anh tìm Lục Du. Trong sân tập rộng lớn chỉ còn tiếng nắm đ.ấ.m va vào bao cát liên hồi. Lục Du luyện tập đến mức hai tay bật m.á.u, cơ thể run rẩy, vậy mà vẫn c.ắ.n răng tiếp tục.

Huấn luyện viên không ngừng nói:

“Lục Du, cố thêm chút nữa.”

Cô đau đến mức muốn khóc, nhưng vẫn kiên trì đ.á.n.h hết từng cú quyền.

Cho đến khi kết thúc buổi tập, cô quay đầu lại và nhìn thấy Hoắc Mạc đứng ở cửa.

Giây phút ấy, tất cả sự mạnh mẽ của cô đều sụp đổ.

Lục Du lao đến ôm lấy anh, bật khóc như một đứa trẻ.

Cô vừa tiêm t.h.u.ố.c giảm đau để chuẩn bị thi đấu, hai vai quấn kín băng, cả người gần như kiệt sức. Hoắc Mạc chỉ lặng lẽ đứng đó, dùng khăn lau mồ hôi cho cô, dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng.

Sau khi tắm xong, Lục Du lại trở về dáng vẻ hoạt bát quen thuộc. Cô kéo anh đến con hẻm cũ uống sữa chua trong chai thủy tinh, ngồi xổm bên bồn hoa vừa hút sữa vừa nói chuyện phiếm.

Hoắc Mạc nhìn cô rất lâu rồi hỏi:

“Du Du, em mệt sao?”

Lục Du ôm cổ anh, vùi mặt vào vai anh thật khẽ:

“Ừm… hôm nay em thật sự rất mệt.”

Cô nói xong liền dựa hẳn lên người anh như một con gấu túi nhỏ.

Mà Hoắc Mạc chỉ khẽ cười, ánh mắt dịu dàng đến vô hạn.

 

Chương 15

 

Sau khi giải nghệ, Lục Du bỗng cảm thấy cuộc đời mình trống rỗng.

Cô giống như một người đã chạy quá lâu trên một con đường duy nhất, đến khi thật sự chạm vào điểm cuối thì lại không biết tiếp theo nên đi đâu nữa.

Thế nhưng bên ngoài, cả thế giới đều đang phát cuồng vì cô.

Trận chung kết quyền anh nữ Olympic vừa kết thúc, video Lục Du đứng trên bục nhận huy chương vàng đã lan truyền khắp mạng xã hội.

Trong video ấy, cô cầm huy chương, ngẩng đầu nhìn quốc kỳ đỏ năm sao từ từ kéo lên giữa tiếng quốc ca vang vọng.

Ống kính vô tình quét qua Hoắc Mạc đang đứng dưới khán đài.

Người đàn ông luôn lạnh nhạt trong mọi giải đấu cờ vây, dù thắng hay thua cũng chưa từng để lộ cảm xúc, vậy mà giờ đây lại lặng lẽ rơi nước mắt.

Giọt nước mắt chảy dọc quai hàm rồi thấm vào cổ áo sơ mi.

Anh nhớ đến rất nhiều năm trước, cô bé đen nhẻm hay chạy quanh cung thiếu niên từng ghé đầu qua cửa sổ phòng cờ nói với anh:

“Tiểu Miêu, sau này tớ nhất định sẽ vô địch Olympic.”

Khi ấy, Hoắc Mạc chỉ là cậu bé gầy gò thường xuyên bị bắt nạt ở lớp cờ vây.

Còn Lục Du là cô nhóc nổi tiếng đ.á.n.h nhau giỏi nhất lớp điền kinh bên cạnh.

Không ai ngờ lời nói năm đó lại thật sự trở thành hiện thực.

Sau Olympic, Lục Du cùng đội tuyển trở về nước.

Sân bay kín đặc fan hâm mộ.

Fan của Lục Du chen lẫn fan của Hoắc Mạc, tiếng gọi vang lên khắp nơi.

“Lục Du!”

“Hoắc Mạc cửu đẳng nhìn bên này!”

Lục Du kéo khẩu trang xuống một chút, ghé sát tai Hoắc Mạc thì thầm:

“Tiểu Miêu, sao đông dữ vậy?”

Hoắc Mạc kéo mũ cô xuống thấp hơn rồi ôm cô vào lòng.

Cửa sân bay vừa mở, đèn flash lập tức sáng rực.

Lục Du ch.óng mặt đến mức vội rúc vào n.g.ự.c anh.

Trong lúc hỗn loạn, cô còn tiện tay nhận lấy một con ch.ó bông màu vàng từ fan.

Ra tới xe, cô đặt con ch.ó trước mặt Hoắc Mạc rồi bật cười:

“Tiểu Miêu, nó giống anh ghê.”

Ngay giây sau đã bị Hoắc Mạc xách lên xe như xách mèo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi giải nghệ, rất nhiều công ty giải trí tìm đến Lục Du.

Danh tiếng của cô lúc ấy quá lớn, hình tượng lại đẹp, gần như chỉ cần gật đầu là có thể bước chân vào giới giải trí.

Người đại diện của Hứa Lộ cũng gọi điện khuyên cô:

“Nhân lúc còn nổi tiếng, gia nhập showbiz là lựa chọn tốt nhất.”

Nhưng Lục Du từ chối.

Cô nằm trên sofa đắp mặt nạ cùng em họ Thành Tiểu Thuận, lười biếng đáp:

“Tao muốn nghỉ phép.”

“Nghỉ cái gì?” Thành Tiểu Thuận than trời. “Bao nhiêu tiền đang chờ bà kiếm đó.”

Lục Du đạp cậu ta một cái:

“Tao bận giám sát mày đừng đi lừa con gái nhà người ta.”

Cái gọi là nghỉ phép của Lục Du thật ra rất đơn giản.

Ban ngày đi shopping cùng Hứa Lộ đang nghỉ dưỡng thai.

Buổi tối thì nằm lì trong nhà với Hoắc Mạc.

Thành Tiểu Thuận nhiều lần đau đớn phát hiện dù hai người sắp ba mươi tuổi nhưng vẫn dính nhau như học sinh cấp ba.

Có lần cậu ta nghiêm túc hỏi:

“Anh Hoắc Mạc, hai người không thấy mệt hả?”

Hoắc Mạc chỉnh lại cúc áo sơ mi, lạnh nhạt đáp:

“Có.”

“Vậy sao còn…”

“Nhưng vẫn khỏe hơn cậu.”

Một nhát d.a.o chí mạng.

Thành Tiểu Thuận ôm n.g.ự.c ngã xuống sofa.

“Vậy khi nào hai người kết hôn?”

Hoắc Mạc cười nhẹ:

“Cậu có thể bắt đầu để dành tiền từ bây giờ.”

Hứa Lộ bên kia cũng rất thuận lợi.

Năm ấy cô giành được giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất giải Bách Hoa.

Lúc tên mình được xướng lên, cô còn tưởng nhà đầu tư nào đó đã bỏ tiền mua giải.

Đứng trên sân khấu, cô cầm cúp mà đầu óc trống rỗng.

Xuống sân khấu, điện thoại sáng lên.

Là tin nhắn của Quý tiên sinh.

“Chúc mừng em.”

Hứa Lộ nhìn dòng chữ ấy rất lâu rồi bật cười.

Tiệc ăn mừng được tổ chức ở Giang Lý.

Bạn bè cũ tụ tập đông đủ, trong phòng toàn tiếng cười nói.

Lục Du ngồi cạnh Hoắc Mạc, lười biếng bóc tôm bỏ vào bát anh.

“Tiểu Miêu.”

Cô đưa một con tôm đến miệng anh.

Hoắc Mạc cúi đầu ăn, đầu lưỡi vô tình chạm vào đầu ngón tay cô.

Hứa Lộ nhìn không nổi nữa, đập bàn:

“Hai người đủ chưa vậy?”

Mọi người bật cười ầm lên.

Hứa Lộ nâng ly nước trái cây, nhìn Lục Du:

“Tôi với cậu quen nhau từ năm 2000 đến giờ đã mười bảy năm rồi.”

“Tôi là ảnh hậu, cậu là quán quân Olympic.”

“Hai học tra chúng ta như vậy có tính là công thành danh toại không?”

Lục Du nhìn cô thật lâu rồi cụng ly:

“Chúc mừng Lộ Lộ.”

“Cũng chúc mừng cậu, Lục quán quân.”

Đêm đó gió rất nóng.

Hứa Lộ được Quý tiên sinh đưa về trước, đám bạn trong giới tiếp tục kéo nhau đi chơi.

Lục Du buồn ngủ nên cùng Hoắc Mạc đứng ngoài khách sạn đợi xe.

Anh mặc vest đen, đeo kính gọng bạc, khí chất vừa nhã nhặn vừa nguy hiểm.

Lục Du đi tới nắm lấy tay anh.

“Tiểu Miêu.”

“Hửm?”

“Sau khi giải nghệ em nên làm gì đây?”

Hoắc Mạc cúi đầu nhìn cô rất lâu.

Sau đó anh lấy từ túi áo ra một chiếc nhẫn.

“Lục Du.”

“Sau khi giải nghệ, em có đồng ý làm bà Hoắc cả đời không?”

Lục Du ngẩn người vài giây.

Rồi cô bật cười, chìa tay ra trước mặt anh.

“Em đồng ý nha.”