Sau khi chính thức ở bên nhau, mối quan hệ giữa Lục Du và Hoắc Mạc ngày càng ngọt ngào và thân mật. Dù Hoắc Mạc luôn dịu dàng, kiềm chế, nhưng trước sự chủ động đầy bản năng của Lục Du, anh cuối cùng cũng không thể giữ khoảng cách nữa. Đêm đầu tiên của hai người diễn ra trong sự vụng về nhưng đầy yêu thương, để rồi sáng hôm sau Lục Du xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống đất khi nhớ lại mình đã “đè” Hoắc Mạc như thế nào.
Từ đó, mẹ Lục, Thành Tiểu Thuận và cả những người xung quanh đều ngầm hiểu mối quan hệ của họ đã tiến thêm một bước, còn Hoắc Mạc thì vẫn bình thản như thường ngày, chỉ lặng lẽ cưng chiều cô hơn trước.
Trong khi đó, Hoắc Mạc tiếp tục thi đấu cờ vây và dễ dàng giành chiến thắng, khiến giới cờ vây càng thêm tò mò về thiên tài từng từ bỏ tất cả ở Nhật Bản để trở về Trung Quốc này. Nhưng với anh, danh vọng hay gia tộc đều không quan trọng bằng việc ở cạnh Lục Du.
Còn Lục Du thì vẫn miệt mài luyện tập cho mục tiêu Olympic. Dù chấn thương tái phát và áp lực ngày càng lớn, cô vẫn cố gắng chống đỡ. Hoắc Mạc luôn âm thầm ở bên chăm sóc, che ô cho cô giữa trời mưa, dịu dàng dỗ dành và dùng cách riêng của mình để tiếp thêm sức mạnh cho người con gái anh yêu.
Trước kỳ thi đấu quan trọng, Lục Du nghiêm túc yêu cầu Hoắc Mạc “đừng quyến rũ mình nữa” để cô tập trung thi đấu. Nhưng Hoắc Mạc lại mỉm cười, đeo cho cô chiếc vòng tay mới rồi ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói:
“Lần cuối cùng trước khi thi đấu… anh quyến rũ em.”
Sau cơn mưa đầu thu, không khí trong con hẻm nhỏ mang theo mùi đất ẩm và hơi lạnh nhè nhẹ. Lục Du bật cười rồi ngã người vào lòng Hoắc Mạc, đôi mắt cong cong nhìn anh đầy ý cười.
“Tiểu Miêu, anh trưởng thành rồi.”
Những giọt nước mưa còn đọng trên tay áo Hoắc Mạc. Lục Du cúi đầu phủi nhẹ cho anh, chiếc vòng tay kim cương trên cổ tay cô phản chiếu ánh đèn lấp lánh.
Đúng lúc ấy, Hứa Lộ vừa nhìn thấy liền trợn tròn mắt.
“Trời ạ, Lục Du, cậu phát tài rồi hả?”
Cô ấy c.ắ.n bánh hành, mắt dán c.h.ặ.t vào chiếc vòng tay xa xỉ của hãng G trên cổ tay bạn mình. Lục Du thì hoàn toàn không biết giá trị của nó, chỉ rất bình thản nói:
“Tiểu Miêu tặng tớ.”
Hứa Lộ lập tức hiểu ra.
Cô từng nghĩ Hoắc Mạc chỉ là một kỳ thủ cờ vây bình thường, cho đến khi nghe người trong giới nhắc tới cái tên ấy với thái độ kính nể. Anh không chỉ là Hoắc Mạc cửu đẳng nổi tiếng, mà còn có xuất thân khiến giới nhà giàu ở đế đô cũng phải dè chừng.
Nhưng điều khiến người ta ghen tị hơn cả tiền bạc hay thân thế, chính là cách Hoắc Mạc nhìn Lục Du.
Chỉ cần nhắc đến cô, anh sẽ cười.
Một nụ cười dịu dàng đến mức người khác không thể chen vào.
Sau đó, Hoắc Mạc nhận lời tới nhà họ Khương dạy cờ vây cho Khương Thất Thất — cô cháu gái được cưng chiều của Khương lão. Khương Thất Thất thông minh, kiêu ngạo, từ nhỏ đã quen với việc mọi người nhường nhịn mình. Nhưng Hoắc Mạc thì không.
Cô đ.á.n.h không lại anh, giận dỗi trách anh không biết nhường con gái.
Hoắc Mạc chỉ lạnh nhạt hỏi lại:
“Tại sao tôi phải nhường cô?”
Câu trả lời khiến Khương Thất Thất tức đến nghẹn lời.
Thế nhưng cô lại chẳng thể nổi giận nổi với người đàn ông ấy. Gương mặt lạnh lùng kia đẹp đến mức ngay cả tức giận cũng trở nên vô lực.
Cuối cùng cô không nhịn được mà hỏi:
“Anh có bạn gái chưa?”
Hoắc Mạc đáp rất ngắn gọn:
“Có.”
“Ai vậy?”
“Lục Du.”
Chỉ hai chữ thôi nhưng ánh mắt anh đã mềm xuống thấy rõ.
Khương Thất Thất âm thầm đem bản thân so với Lục Du từ ngoại hình đến gia thế, cuối cùng lại phát hiện mình không thắng nổi người con gái ấy.
Không phải vì Lục Du đẹp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mà bởi vì khi Hoắc Mạc nhắc đến cô, ánh mắt anh giống như đang nhìn cả thế giới của mình.
Sau này Khương lão hỏi anh có định quay lại Nhật Bản hay không. Dù sao nhà họ Hanyu vẫn còn cả một cơ nghiệp cờ vây khổng lồ chờ anh kế thừa.
Hoắc Mạc nhìn ánh đèn phía xa, rất lâu sau mới khẽ nói:
“Cháu sẽ không quay lại.”
“Vì sao?”
“Đó không phải nhà của cháu.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Đây mới là.”
Nơi có Lục Du, mới là nhà của anh.
Khi Lục Du kết thúc thi đấu trở về, trung tâm quyền anh tổ chức tiệc chúc mừng cô. Mọi người đều kỳ vọng cô sẽ giành vé tham dự Olympic. Nhưng giữa bữa tiệc ồn ào ấy, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Ra khỏi khách sạn, vừa định gọi điện cho Hoắc Mạc thì điện thoại đã sáng lên trước.
Anh đến đón cô.
Dưới ánh đèn đêm mùa thu, hai người sóng vai đi dọc theo con phố dài. Lục Du kể linh tinh đủ chuyện, từ việc đồng đội rớt môn toán cao cấp cho đến chuyến dã ngoại của đội tuyển.
Rồi cô tò mò hỏi:
“Hoắc Mạc cửu đẳng, anh với Thành Tiểu Thuận rốt cuộc có bí mật gì vậy?”
hằng nguyễn
Hoắc Mạc bình tĩnh đáp:
“Cậu ấy gửi cho anh một hộp áo mưa.”
Lục Du lập tức giả vờ như không nghe thấy, quay sang hỏi chuyện khác.
Hoắc Mạc lại rất nghiêm túc nói:
“Cậu ấy bảo anh dùng cho tốt.”
Anh nói chuyện ấy bằng vẻ mặt vô cùng đứng đắn, khiến Lục Du xấu hổ đến mức chỉ muốn bỏ chạy.
Cuối cùng cô lặng lẽ nắm lấy tay anh.
Năm ngón tay đan vào nhau giữa tiết trời đầu đông lạnh giá.
“Trời lạnh.” Cô nhỏ giọng giải thích.
Hoắc Mạc cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, khóe môi chậm rãi cong lên.
Nụ cười ấy dịu dàng đến mức khiến người ta rung động.
Ở phía xa, Khương Thất Thất ngồi trong xe nhìn thấy tất cả.
Cô gọi điện cho bạn thân, rất lâu sau mới nhỏ giọng nói:
“Cậu đừng thích Hoắc Mạc nữa.”
“Tại sao?”
Khương Thất Thất nhìn bóng dáng hai người dần khuất dưới ánh đèn đêm, khẽ đáp:
“Bởi vì cậu không thể nào sánh bằng Lục Du.”