Lục Du còn chưa kịp hiểu Hoắc Mạc đang trốn tránh điều gì thì cậu đã kéo mũ lên, vội vã lao vào màn mưa.
Cậu chạy nhanh đến mức giống như phía sau có thứ gì đang đuổi theo.
Lục Du cầm cây kem sắp tan chảy trên tay, nhón chân nhìn theo bóng lưng Hoắc Mạc đang dần khuất xa.
Mưa lộp bộp rơi trên mặt ô, men theo viền rồi tí tách nhỏ xuống mặt đất.
Lục Du vốn lười suy nghĩ nhiều, rất nhanh đã quên mất chuyện đó. Cô xoay chiếc ô một vòng rồi thuận tay vác lên vai.
Từ ngã tư về đến nhà vẫn còn một đoạn đường khá xa.
Đường nhỏ gập ghềnh, trời lại mưa nên Lục Du đi rất chậm.
Mà đi chậm, đôi khi sẽ nhìn thấy những thứ trước giờ chưa từng để ý.
Ví dụ như cửa hàng tạp hóa nằm sâu trong con ngõ kia.
Trước đây cô chưa từng chú ý, cũng chưa từng biết cửa tiệm đó là của gia đình Hứa Lộ.
Nhiều năm sau, Lục Du từng nhìn thấy vô số dáng vẻ chật vật và xấu hổ của Hứa Lộ.
Nhưng cảnh tượng ngày hôm đó vẫn là thứ khiến cô nhớ rõ nhất.
Tiệm tạp hóa nhỏ xíu, mái ngói cũ kỹ xiêu vẹo như sắp bị gió hất tung.
Hứa Lộ mặc áo khoác đen đinh tán, giữa hai ngón tay còn kẹp một điếu t.h.u.ố.c đã tắt.
Cô đưa tay xua lớp khói nhàn nhạt còn vương trước mặt, ánh mắt vô hồn nhìn bố mẹ đang điên cuồng cãi nhau trong nhà.
Tiếng c.h.ử.i bới, giằng co, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang lên liên tiếp.
Bát đĩa vỡ loảng xoảng, chậu đồng rơi xuống nền đất tạo nên những âm thanh ch.ói tai.
Hứa Lộ chỉ đứng đó, đờ đẫn nhìn tất cả.
Ngón tay siết c.h.ặ.t chiếc máy cassette trong túi áo, hết xoay rồi lại xoay, như muốn dùng âm nhạc che lấp toàn bộ ồn ào sau cánh cửa kia.
Đúng lúc ấy, cô bất ngờ quay đầu lại.
Ánh mắt chạm phải Lục Du đang đứng phía sau.
Trong thoáng chốc, vẻ bình tĩnh trên mặt Hứa Lộ lập tức vỡ vụn.
Cô luống cuống vuốt mái tóc rối bời của mình, giống như bị người khác nhìn thấy bí mật đáng xấu hổ nhất.
Đôi ủng đi mưa của Lục Du giẫm xuống vũng nước phát ra tiếng “bõm bõm” vui tai, bùn nước còn b.ắ.n lên ống quần Hứa Lộ vài giọt.
Hứa Lộ ngẩng đầu lên.
Lúc này cô mới nhận ra trên đỉnh đầu mình đã có thêm một chiếc ô màu đen.
Lục Du khoác vai cô, tiện tay lấy một bên tai nghe nhét vào tai mình.
Ngay lập tức, tiếng nhạc quen thuộc vang lên bên tai.
“Này, cậu cũng thích Châu Kiệt Luân à?”
Trong tai nghe đang phát bài “Bố ơi, con đã về” vừa ra mắt hồi tháng chín.
Hứa Lộ biết khi Lục Du cười lên sẽ rất đẹp.
Má lúm đồng tiền sâu hoắm nơi khóe môi vừa ngọt ngào vừa ấm áp.
“Ừm…”
Cô cố gắng kìm nước mắt.
Chỉ bằng một trận mưa ngắn ngủi như thế, Hứa Lộ và Lục Du đã trở thành bạn bè cả đời.
Lên sơ trung, thời gian tập luyện của Lục Du ít đi đáng kể.
Huấn luyện viên và mẹ Lục đều cho rằng nếu muốn trở thành vận động viên chuyên nghiệp thì ít nhất cô cũng phải học được chút kiến thức văn hóa cơ bản.
Vì thế, Lục Du bị nhét vào lớp học hình học, học “Ngũ Liễu tiên sinh truyện”, học đủ thứ cô không hề muốn học.
Chủ nhiệm Tần ngay từ đầu đã chuẩn bị sẵn tâm lý khi nhận lớp này.
Ông năm nay ba mươi lăm tuổi, cuộc sống hiện tại gần như dồn hết cho chuyện xem mắt kết hôn.
Thầy Tần đứng trên bục giảng giảng bài đến khô cả miệng.
Lục Du nghe không hiểu, cũng chẳng muốn nghe, liền lén truyền giấy với Hứa Lộ.
Trên tờ giấy là lời bài hát của Châu Kiệt Luân được viết bằng b.út máy vô cùng ngay ngắn, từ “Tình yêu trước công nguyên” cho tới “Côn nhị khúc”.
Mấy hôm trước, Hứa Lộ còn thuê được từ tiệm sách bên cạnh một cuốn tiểu thuyết “Lần đầu tiếp xúc thân mật”, khiến cả hai vừa trốn dưới gầm bàn đọc vừa khóc đến đỏ mắt.
Thầy Tần chép một bài toán nâng cao lên bảng, dự định để cả lớp giải tới hết tiết.
Còn bản thân ông tranh thủ ngẩn người suy nghĩ xem tối nay nên nói gì với đối tượng xem mắt.
Ai ngờ vừa quay xuống đã nhìn thấy Lục Du và Hứa Lộ đang chụm đầu vào nhau, vai run lên bần bật.
Ông tức đến mức bẻ đôi viên phấn ném xuống.
Không ngờ lại ném trúng Hoắc Mạc đang ngủ ở bàn đầu.
Hoắc Mạc bị đ.á.n.h thức, ngẩng đầu nhìn thầy vài giây bằng ánh mắt mờ mịt.
Sau đó lại lạnh nhạt quay đầu sang chỗ khác, tiếp tục ngủ.
Thầy Tần cảm thấy cuộc đời mình thật thất bại.
Trước mặt đối tượng xem mắt thì không dám ngẩng đầu, còn trước mặt học sinh lại chẳng có chút uy nghiêm nào.
Ông tức đến đỏ mặt:
“Hoắc Mạc! Em lên bảng giải bài đầu tiên!”
Lúc này Lục Du mới ngẩng đầu lên khỏi cuốn tiểu thuyết, che miệng cười trộm, thầm cảm thấy may mắn vì người bị gọi không phải mình.
Thầy Tần phải gọi tới lần thứ hai mới kéo được Hoắc Mạc ra khỏi giấc ngủ.
Cậu lười biếng dựa vào ghế, duỗi người rồi liếc lên bảng.
“34,8.”
“Hả?”
“Đáp án.”
Thầy Tần đẩy kính, bán tín bán nghi lật sách giáo án ra xem.
Quả nhiên đáp án đúng là 34,8.
Ông lập tức nhìn Hoắc Mạc bằng ánh mắt khác hẳn.
“Vậy em lên bảng viết cách giải đi.”
Chẳng lẽ học sinh này thật ra đang âm thầm học hành chăm chỉ?
“Em không biết làm.”
Hoắc Mạc chống cằm, cực kỳ ngoan ngoãn trả lời.
“Không biết làm mà em biết đáp án?”
“Thị lực em mười trên mười.” Hoắc Mạc bình tĩnh nói: “Đáp án trong sách của thầy em nhìn thấy rất rõ.”
Cả lớp lập tức cười ầm lên.
Thầy Tần đứng c.h.ế.t lặng trên bục giảng.
Ông chỉ có thể điên cuồng tự nhủ trong lòng:
Không được tức giận.
Tức giận hại thận.
Thận không tốt thì không lấy được vợ…
Hoắc Mạc quay đầu lại.
Lục Du ở bàn cuối lập tức giơ ngón tay cái với cậu.
Khóe môi Hoắc Mạc khẽ cong lên, lười nhác nháy mắt đáp lại.
Sau đó cậu quay lên, nằm xuống bàn và tiếp tục ngủ bằng tốc độ ánh sáng.
Hứa Lộ chọc chọc tay Lục Du:
“Tớ phát hiện Hoắc Mạc đáng yêu thật đó.”
“Đáng yêu?” Lục Du nhìn Hoắc Tiểu Miêu đang ngủ ngon lành: “Ừm… đúng là rất giống con mèo bà nội tớ nuôi.”
Hứa Lộ lập tức ôm đầu:
“Trời ơi!”
hằng nguyễn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chớp mắt đã tới cuối năm.
Bảng điểm cũng được phát xuống.
Điều khiến mọi người bất ngờ nhất chính là thành tích của Lục Du cuối cùng cũng tiến bộ đôi chút, tăng liền hai hạng, đứng thứ bảy mươi mốt trong lớp.
Lục Du cầm bài thi phe phẩy trước mặt Hoắc Mạc:
“Nhìn này, Toán của tớ được hơn bốn mươi điểm!”
Hoắc Mạc ngồi bàn đầu im lặng nhìn vẻ mặt đắc ý của cô, sau đó chậm rãi giơ bài thi chín mươi ba điểm của mình lên.
Lục Du lập tức trợn mắt lườm cậu.
Học sinh giỏi Hoắc Mạc rất thức thời thu bài thi lại.
Tin vui thường sẽ kéo đến cùng lúc.
Lúc Lục Du đang giãn cơ trên sân thể d.ụ.c, huấn luyện viên đưa cho cô một tờ giấy đăng ký.
“Đây là danh sách thi đấu cấp tỉnh.”
Cơ hội tham gia giải tỉnh cực kỳ hiếm.
Thông thường trường học sẽ chọn người trước, sau đó lên tỉnh tiếp tục sàng lọc thêm một lần nữa, cuối cùng mới tuyển ra đội hình chính thức.
Mỗi lần thi đấu đều là một cơ hội tiến vào đội tuyển tỉnh.
Lục Du lau mồ hôi trên mặt, hai tay nhận lấy tờ giấy:
“Huấn luyện viên, em nhất định sẽ cố gắng!”
Cô đứng nghiêm, gương mặt trắng trẻo nở nụ cười rạng rỡ.
Huấn luyện viên nhìn cô, ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Lần này là cơ hội rất khó có được. Thầy hy vọng em sẽ trở thành học sinh đầu tiên của Giang Trung được tuyển vào đội tỉnh.”
“Nhất định ạ!”
Ông luôn rất tin tưởng Lục Du.
Tuy cô tiếp xúc với điền kinh chưa lâu, nhưng lại là đứa trẻ chăm chỉ và có thiên phú nhất mà ông từng gặp.
Trên người cô luôn có một nguồn sức mạnh rất đặc biệt.
Ông tin rằng cô gái vẫn còn đầy nét trẻ con trước mắt mình rồi sẽ có ngày tỏa sáng trên đường chạy.
Tan học, Lục Du đeo cặp đứng trong sân thể d.ụ.c, miệng ngậm một bịch sữa Vệ Cương.
Vừa bước ra cổng, cô đã nhìn thấy Hoắc Mạc đứng dưới gốc cây cổ thụ từ sớm.
Một chiếc lá vàng bị gió cuốn tới chân cậu.
“Hoắc Mạc!”
“Hoắc Tiểu Miêu!”
Hoắc Mạc vừa quay đầu đã nhìn thấy từ xa Lục Du đang chạy như bay về phía mình, tay không ngừng phe phẩy tờ giấy đăng ký.
“Tớ được tham gia giải tỉnh rồi!”
Cô hưng phấn thông báo tin vui với cậu, giống hệt dáng vẻ lúc khoe mình thi Toán được bốn mươi ba điểm mấy hôm trước.
Hoắc Mạc im lặng nhìn cô nhảy nhót trước mặt.
Một lúc sau cậu mới hỏi:
“Không về nhà à?”
Lúc này Lục Du mới nhớ ra bộ phim truyền hình yêu thích của mình sắp chiếu tập cuối.
Cô vội vàng chạy tới ven đường dắt chiếc xe đạp mới ra.
“Ba tớ mới mua xe cho tớ đó, lên đi, tớ chở cậu về.”
“Không cần…”
Hoắc Mạc còn chưa kịp từ chối thì xe đã dừng trước mặt cậu, kèm theo ánh mắt mong chờ của Lục Du.
“Đi mau, phim của tớ sắp bắt đầu rồi!”
Hoắc Mạc đành ngoan ngoãn ngồi lên yên sau.
Lục Du đạp xe rất khỏe, chỉ hơi lấy đà là chiếc xe đã lao đi vun v.út.
Con đường nhỏ đầy đá vụn và ổ gà.
Lục Du vừa đạp xe vừa khe khẽ hát:
“Tình yêu em dành cho anh
Được viết từ trước công nguyên…”
Mái tóc ngắn trước kia giờ đã dài hơn một chút.
Mùi dầu gội nhàn nhạt theo gió bay tới bên cạnh Hoắc Mạc.
Rất thơm.
Tim cậu bỗng dưng lệch mất một nhịp.
“Lục Du.”
“Hửm?”
Đến đoạn đường ray xe lửa, Lục Du thuận tay nhét một viên kẹo cao su vào miệng.
“Khi nào cậu thi đấu?”
“Ngày hai mươi mốt tháng mười hai.”
Hoắc Mạc khẽ “ừ” một tiếng, âm thầm ghi nhớ.
Đúng lúc ấy đoàn tàu chạy ngang qua, tiếng còi vang lên ch.ói tai.
Đèn tín hiệu chuyển xanh.
Lục Du tiếp tục đạp xe xuyên qua con hẻm cũ kỹ.
Khắp nơi đều là mùi thức ăn của bữa tối.
“Tối nay tới nhà tớ ăn cơm nhé.”
“Nhà tớ hôm nay có khách.”
Lục Du lập tức sáng mắt:
“Vậy chắc cậu sẽ được ăn nhiều món ngon lắm!”
Nghĩ đến những dịp lễ tết ở nhà mình, cô lập tức phấn khích đến mức đạp xe lảo đảo hai cái.
Theo phản xạ, Hoắc Mạc đưa tay ôm lấy eo cô.
Lục Du vừa tập luyện xong nên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng.
Khoảnh khắc chạm vào, Hoắc Mạc cảm nhận rõ vòng eo gầy mảnh dưới tay mình.
Lục Du cúi đầu nhìn thoáng qua.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Hoắc Mạc cũng nhanh ch.óng rút tay về, giả vờ như chưa có gì xảy ra.
Rất nhanh đã tới ngã tư quen thuộc.
Hoắc Mạc nhảy xuống xe, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Thi đấu thật tốt.”
Lục Du đang nhai kẹo cao su, cúi đầu thổi bong bóng.
“Lục Du.”
Hoắc Mạc lại gọi cô thêm lần nữa.
Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Balo đeo lệch trên vai, vài sợi tóc rũ xuống trước mắt Hoắc Mạc.
Cậu hơi nheo mắt, giơ tay chọc vỡ cái bong bóng vừa được thổi lên.
“Bốp.”
“Thi đấu thật tốt nhé.”
Lục Du ngẩn người vài giây, sau đó tức đến mức hét lớn:
“Hoắc Mạc! Cậu đúng là đồ gà con!”