Lục Du lè lưỡi l.i.ế.m sạch phần kẹo cao su dính nơi khóe môi, tức giận trừng bóng lưng Hoắc Mạc.
Hoắc Tiểu Miêu đúng là càng ngày càng quá đáng.
Cánh cứng rồi nên bắt đầu bắt nạt cô phải không?
Ngay từ lúc bước vào cửa, Hoắc Mạc đã cảm thấy trong lòng nặng nề khó chịu.
Ba Hoắc ngồi bên bàn trà đọc báo, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi lên tiếng:
“Lúc thi đấu giải thanh thiếu niên, biểu hiện của con không tệ.”
Hoắc Mạc không trả lời, chỉ đặt cặp xuống rồi thay dép đi trong nhà.
“Ba tháng nữa còn có trận đấu khác, con chuẩn bị tới đâu rồi?”
Ông tiếp tục hỏi.
Hoắc Mạc lê dép đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Ba đang hỏi con.”
Giọng ông bình thản đến mức gần như không có cảm xúc.
Hoắc Mạc dừng bước.
“Con sẽ giành hạng nhất.”
Tay cậu siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cả người như bị rút sạch sức lực.
Hai cha con im lặng hồi lâu.
Phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên.
Một lúc sau, ba Hoắc mới phá vỡ bầu không khí ngột ngạt ấy.
“Mẹ con từ Nhật Bản trở về…”
“Không gặp.”
“Rầm.”
Cánh cửa gỗ bị đóng mạnh lại.
Sau khi điền xong phiếu báo danh, Lục Du nộp lại cho huấn luyện viên.
Ông nhanh ch.óng chuẩn bị cho cô một bảng kế hoạch huấn luyện mới.
Lục Du nhìn từ trên xuống dưới một lượt, chỉ cảm thấy cường độ tập luyện lần này thật sự quá lớn.
Huấn luyện viên nói:
“Trong khoảng thời gian này con cứ tạm gác chuyện học hành sang một bên, tập trung chuẩn bị thi đấu trước đã.”
Lục Du ngậm bịch sữa Vệ Cương, hờ hững đáp:
hằng nguyễn
“Vâng ạ.”
Lúc gần tan học, hoàng hôn cũng dần buông xuống.
Trước cổng cung thiếu niên chỉ còn lác đác vài phụ huynh tới đón con.
Lục Du ngẩng cổ nhìn thật lâu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Hoắc Mạc đâu.
Một ngày.
Hai ngày.
Ròng rã suốt một tuần, Hoắc Mạc đều không xuất hiện.
Lục Du bực bội đá viên sỏi dưới chân.
Tên nhóc này tìm được chỗ dựa mới rồi sao?
Hay là hôm đó cô hung dữ quá, làm tổn thương trái tim thiếu nam mong manh của Hoắc Tiểu Miêu rồi?
Nếu thật sự là vậy thì cậu đúng là quá thù dai.
“Hây, Lục Du!”
Hứa Lộ từ đầu ngõ chạy tới, dáng vẻ vẫn kiêu ngạo như mọi khi.
Bao nhiêu phiền muộn trong lòng Lục Du lập tức biến mất sạch.
“Lấy được đĩa Sakura chưa?”
Hứa Lộ đắc ý lấy từ trong áo khoác ra một hộp đĩa CD.
“Có rồi đây.”
Những năm đó, đầu DVD vẫn còn là món đồ điện t.ử rất xa xỉ.
Cũng chỉ có nhà Lục Du mới đủ điều kiện mua một cái.
Vì thế hai người phân công cực kỳ rõ ràng.
Hứa Lộ phụ trách tìm phim hay.
Lục Du phụ trách cung cấp địa điểm xem phim.
Lục Du nhận lấy đĩa CD, lật qua lật lại xem xét.
Hứa Lộ nhìn quanh một vòng rồi hỏi:
“Hoắc Mạc đâu?”
“Cả tuần nay không thấy tới.” Lục Du hỏi lại: “Cậu ấy có đi học không?”
Hứa Lộ nhún vai.
“Tớ không biết.”
Lục Du nghẹn lời.
“Hai người cãi nhau à?”
Hứa Lộ vừa hỏi vừa lắc bao t.h.u.ố.c lá dưới ánh nắng, cố tìm điếu cuối cùng còn sót lại.
“Không biết.”
Hứa Lộ lập tức khoác tay Lục Du, cười híp mắt:
“Du Du bé nhỏ à, cậu còn có tớ mà. Tớ sẽ không bỏ rơi cậu đâu.”
Lục Du ghét bỏ rút tay ra.
“Buồn nôn c.h.ế.t đi được.”
“Đồ bạc tình.”
Hứa Lộ cười tủm tỉm kéo cô đi.
“Đi thôi, tập này Sakura với Lý Tiểu Lang…”
Cô còn chưa nói hết thì một đám nam sinh đã đạp xe từ trong cung thiếu niên lao ra như gió.
Người chạy đầu tiên là một thiếu niên mặc áo thun trắng.
Vạt áo bay lên theo gió, tóc cắt gọn gàng, gương mặt dưới ánh đèn đường vô cùng nổi bật.
Lục Du và Hứa Lộ ôm đĩa CD đứng ngây người dưới cột đèn.
Lúc đi ngang qua các cô, thiếu niên kia còn khẽ cong môi cười.
Hứa Lộ lập tức nhận ra.
“Tớ biết cậu ta. Từ Đông lớp một.”
“Từ Đông là ai?”
Câu hỏi của Lục Du khiến Hứa Lộ sững sờ mất mấy giây.
“Chính là người đứng hạng nhất đó.”
Hạng nhất.
Lục Du trời sinh đã có thiện cảm với hai chữ này.
Giống như phần lớn nữ sinh ở Giang Trung, ở cái tuổi còn chưa hiểu chuyện, cô rất dễ rung động với những người nổi bật như vậy.
Mà Từ Đông lại đúng là nhân vật nổi tiếng nhất trường.
Thế là Lục Du bắt đầu học theo phim truyền hình, mua một đống giấy viết thư màu mè, vắt óc dùng vốn từ ít ỏi của mình để viết thư bày tỏ lòng ngưỡng mộ.
Bình thường Hứa Lộ gan rất lớn.
Nhưng đụng tới mấy chuyện tình cảm kiểu này thì lại xấu hổ đến mức không dám làm gì.
Lục Du ngẩng đầu nói:
“Có gì mà phải sợ?”
Cô vuốt phẳng lá thư trong tay.
“Thứ bảy tuần này cậu ấy học lớp Olympic Toán đúng không? Tớ sẽ tới chặn cậu ấy lại rồi nói thẳng là tớ thích cậu ấy.”
“Hả?”
Mặt Hứa Lộ lập tức đỏ bừng.
“Tớ… tớ đi với cậu.”
Lục Du còn nghiêm túc đề xuất:
“Nếu thành công thì thứ ba, năm, bảy là của cậu. Hai, tư, sáu là của tớ.”
“Chủ nhật để cậu ấy nghỉ ngơi.”
Hứa Lộ nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương dành cho kẻ ngốc.
Dù sao cuối cùng hai người vẫn quyết định thứ bảy sẽ tới lớp Olympic Toán tìm Từ Đông.
Có mục tiêu mới, khoảng thời gian huấn luyện cực khổ cũng trôi qua nhanh hơn nhiều.
Gần tới cuối tuần, huấn luyện viên có việc nên cho cả nhóm tan sớm.
Lục Du cầm ba tệ định đi gọi điện thoại cho Hứa Lộ để bàn bạc “kế hoạch tác chiến”.
Ai ngờ vừa bước ra cổng đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng dưới gốc cây.
Là Hoắc Mạc.
Chỉ mới một tuần không gặp mà cậu gầy đi thấy rõ.
Lục Du nhớ tới câu “lãng t.ử quay đầu quý hơn vàng”, lập tức hết giận.
Cô chạy tới trước mặt cậu.
“Hoắc Tiểu Miêu.”
Hoắc Mạc cúi đầu nhìn cô.
Giây tiếp theo, cậu đột nhiên ôm lấy cô.
Cằm nhẹ nhàng tựa lên vai cô.
Hoắc Mạc bây giờ đã cao hơn Lục Du một chút, hương bạc hà nhàn nhạt trên tóc cậu lập tức bao phủ lấy cô.
Lục Du ngây người.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Hai tay cô không biết nên đặt ở đâu, cuối cùng chỉ có thể cứng đờ giang ra hai bên.
“Tớ mệt quá.”
Giọng Hoắc Mạc khàn khàn, mang theo cảm giác mỏi mệt rất rõ ràng.
Lục Du nghiêng đầu nhìn cậu.
Cả người Hoắc Mạc đều toát ra vẻ uể oải chán chường.
“Cậu… đi đâu vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bắc Kinh.”
Lông mi cậu rũ xuống, khẽ chớp hai cái.
Lúc này Lục Du mới phát hiện ngũ quan của Hoắc Mạc thật sự có chút giống mấy người nước ngoài trên TV.
“Cậu đi du lịch à?”
Hoắc Mạc buông cô ra.
“Đi thôi.”
Lục Du cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lấy chìa khóa xe đạp trong túi ra.
Trên đường về, cô vừa đạp xe vừa ríu rít kể hết chuyện thú vị trong tuần qua cho Hoắc Mạc nghe.
Nhắc nhiều nhất vẫn là chuyện cô định đưa thư tình cho Từ Đông.
Hoắc Mạc ngồi phía sau yên lặng lắng nghe.
Rất lâu sau cậu mới chậm rãi lên tiếng:
“Thứ bảy tớ cũng đi.”
“Cậu đi làm gì?”
Hoắc Mạc nhảy xuống xe, đôi mắt tối sầm lại.
“Đi xem náo nhiệt.”
Xem náo nhiệt?
Hoắc Mạc đúng là nhìn xa trông rộng.
Bởi vì cuối cùng chuyện Lục Du tỏ tình với Từ Đông thật sự trở thành trò cười.
Hôm đó trời mưa rất lớn.
Hứa Lộ cầm chiếc ô đen cũ kỹ, gương mặt sạch sẽ không trang điểm.
Cô còn đặc biệt mặc váy trắng, trông cực kỳ giống học sinh ngoan ngoãn.
Cùng là váy trắng, nhưng Hứa Lộ mặc vào giống học sinh tốt.
Còn Lục Du mặc vào lại giống nữ lưu manh hoàn lương.
Đôi mắt hồ ly linh động, hàng mi cong cong khẽ nheo lại cũng đủ khiến người ta thất thần.
Hứa Lộ có chút ghen tị.
Lục Du sinh ra đã quá hoàn hảo.
Gia đình tốt.
Ngoại hình đẹp.
Dường như thứ gì cũng có.
Phía sau Lục Du, Hoắc Mạc lười biếng dựa vào cửa.
Ánh mắt không hề che giấu mà dừng trên người cô.
Hứa Lộ vô tình nhìn sang Hoắc Mạc.
Đúng lúc cậu cũng nhìn chiếc ô đen trong tay cô.
Sau đó Hoắc Mạc bỗng cười với cô.
Hứa Lộ sững người.
Đây thật sự là Hoắc Tiểu Miêu gầy yếu trong miệng Lục Du sao?
“Này, Hứa Lộ!”
Lục Du nhảy xuống bậc thềm gọi cô.
Hứa Lộ hoàn hồn, lập tức bị Lục Du kéo lên lầu.
“Xem thư tình của tớ này.”
Lục Du đắc ý lắc phong thư trong tay.
Trên mặt còn vẽ một trái tim đỏ cực kỳ ngốc nghếch.
Đúng lúc chuông tan học vang lên.
Hoắc Mạc đứng thẳng dậy, tay đút túi bước vào cung thiếu niên.
Lục Du và Hứa Lộ cũng vội vàng chạy theo.
Lớp Olympic Toán của Từ Đông vừa tan học.
Học sinh tràn ra ngoài như ong vỡ tổ.
Lục Du chỉ nhìn một cái đã thấy Từ Đông cao gầy giữa đám người.
Cô chen ngược dòng người chạy tới.
Cuối cùng cũng giữ được cánh tay cậu ta.
“Từ Đông, đợi chút.”
Từ Đông dừng bước, lạnh nhạt nhìn cô.
“Cho cậu.”
Lục Du nhét phong thư vào tay cậu ta.
Nhưng Từ Đông không nhận.
Lục Du hơi sững người.
Bạn học bên cạnh Từ Đông lập tức cười nói:
“Đây là Lục Du đó, cậu nể mặt người ta chút đi.”
Từ Đông nhếch môi.
“Đây là đang tỏ tình với tôi à?”
Lục Du đứng thẳng người.
“Đúng vậy.”
Từ Đông nhìn cô rồi lại nhìn sang Hứa Lộ đứng bên cạnh.
Xung quanh đã có không ít học sinh tụ tập xem náo nhiệt.
Cậu ta mở lá thư ra.
“Từ Đông thân mến, tớ và Hứa Lộ đã thích cậu từ rất lâu rồi…”
Mỗi chữ cậu ta đọc ra đều kéo theo tiếng cười ầm ĩ xung quanh.
Lòng tự trọng của Lục Du bị những tiếng cười ấy giẫm nát từng chút một.
Giống như bị người ta đẩy thẳng xuống hồ băng lạnh buốt.
Hứa Lộ siết c.h.ặ.t t.a.y cô, mắt đỏ hoe.
“Từ Đông, cậu không thích thì thôi, đọc ra làm gì?”
Lục Du tức giận túm lấy cổ áo cậu ta.
“Cậu bị điên à?”
Cô giật lại lá thư tình, mặt đỏ bừng lên vì tức.
Từ Đông vẫn giữ nguyên vẻ mặt thờ ơ.
“Tại sao tôi phải để ý tới các cậu?”
Lời nói của cậu ta ngày càng cay nghiệt.
“Một đứa là con gái của gái điếm.”
“Một đứa là con ông chủ lớn nhưng ngu ngốc.”
Ánh mắt cậu ta lại liếc sang Hoắc Mạc đứng phía sau.
“Còn có cả tên chỉ biết ngủ trong lớp.”
Những lời này lập tức khiến đám đông xung quanh cười càng lớn hơn.
Từ Đông cũng bật cười theo.
“Lục Du, cậu nghĩ mình có tư cách tham gia thi đấu sao?”
“Chẳng qua vì ba cậu có tiền thôi.”
“Còn muốn thích tôi?”
“Các cậu xứng à?”
Lục Du chậm rãi buông cổ áo cậu ta ra.
Hơi thở càng lúc càng gấp.
Từ Đông nhìn cô như đang nhìn một kẻ vừa ngu ngốc vừa vô lý.
“Ngu ngốc.”
Cậu ta lạnh nhạt hất tay cô ra.
Đám bạn phía sau cũng ôm vai cậu ta cười ầm lên.
Rất nhanh, tất cả ánh mắt đều chuyển sang nhìn Lục Du và Hứa Lộ.
Hứa Lộ đã quá quen với kiểu ánh mắt đó rồi.
Ngay từ khi sinh ra, cô đã luôn bị người khác nhìn bằng ánh mắt như thế.
Nhưng Lục Du thì khác.
Cô được cha mẹ nâng niu lớn lên.
Đây là lần đầu tiên lòng tự trọng của cô bị người mình từng có hảo cảm giẫm đạp không thương tiếc.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Du thậm chí không còn đủ dũng khí để đuổi theo.
“Từ Đông.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc tường.
Từ Đông dừng bước, cười nhạt quay đầu lại.
“Sao?”
Hoắc Mạc ngẩng mắt nhìn cậu ta.
“Hạng nhất Giang Trung?”
“Ừ.”
Từ Đông vẫn đầy vẻ kiêu ngạo.
“Cho nên cậu nghĩ mình có tư cách đứng trên cao phán xét người khác sao?”
Hoắc Mạc chậm rãi lặp lại:
“Hạng nhất Giang Trung…”
Ánh mắt cậu lạnh đến đáng sợ.
“Sau này sẽ không còn là cậu nữa.”
Từ Đông bật cười.
“Không phải tôi thì còn ai?”
Hoắc Mạc nhìn thẳng vào cậu ta.
“Là tôi.”