"Nam Cung Mộc Nhan" nhìn Khương Ngưng rót trà uống nước, sau đó nghe nàng hỏi ngược lại thì bật cười: "Tâm lý đ.á.n.h cược trong đàm phán sao? N à, đối với ta thì đừng dùng mấy chiêu đó nữa, bản lĩnh của ngươi đều là do ta dạy cả, ngươi làm thế này khiến ta có cảm giác như tay trái đang đấu với tay phải vậy."
"Không phải, là ta khát thật." Khương Ngưng nói xong lại tự rót thêm một ly.
Lúc này Nam Cung Nha đang bị nhốt ngoài cửa gõ cửa: "Linh nhi, để phụ thân vào."
Khương Ngưng nhìn về phía cửa, suy nghĩ một chút rồi đáp: "Phụ thân, người đưa phu nhân về nghỉ ngơi đi, con muốn nói chuyện riêng với nhị tỷ một lát."
Nam Cung Nha lại nói thêm gì đó nhưng Khương Ngưng vẫn phớt lờ, chỉ lặp lại đúng lý do ấy. Cuối cùng Nam Cung Nha đành bất lực đưa La Tư Y rời đi trước.
Sự đả kích trong buổi sáng hôm nay quá lớn khiến La Tư Y không thể trụ vững được nữa, Nam Cung Nha cần phải đưa bà về an nghỉ.
Đợi đến khi ngoài cửa cuối cùng cũng yên tĩnh, "Nam Cung Mộc Nhan" nhìn về phía Khương Ngưng, chỉ nói đúng hai chữ: "Xuyên không?"
Khương Ngưng khẽ "ừm" một tiếng, đứng dậy đi đến bàn trang điểm tìm một chiếc gương rồi ném cho nàng ta.
"Nam Cung Mộc Nhan" cầm gương, soi kỹ khuôn mặt của người trong gương, một lát sau mới đặt xuống. Nàng ta nhìn Khương Ngưng, lộ ra vẻ mặt cười như không cười: "N, xem ra ngươi đã đến đây trước ta một thời gian rồi, vậy làm phiền ngươi giới thiệu cho ta về bối cảnh nhân vật ở đây đi."
"Được." Khương Ngưng không hề do dự gật đầu, nhưng sau đó đổi giọng: "Tuy nhiên, ngươi phải trả lời câu hỏi của ta trước đã."
"Nam Cung Mộc Nhan" cười khẽ, cũng thong thả cầm ấm nước trên bàn tự rót cho mình một ly trà. Sau khi nhấp vài ngụm, nàng ta mới thong thả nói: "Cánh của ngươi cứng rồi đấy."
"Phải." Khương Ngưng hào phóng thừa nhận: "Sớm đã cứng rồi. Từ lúc ta thay thế ngươi trở thành N, ta đã không còn sợ ngươi nữa."
"Nam Cung Mộc Nhan" đ.á.n.h giá người trước mặt từ trên xuống dưới một lượt rồi lại cười, trong mắt hiện lên vài phần tán thưởng.
"Ta bảo ngươi đi lấy Huyết liên t.ử, Hắc Xà đã bán đứng hành tung của ngươi, cuộc triển lãm đó vốn là một tấm thiên la địa võng. Ta nhận được tin định báo cho ngươi nhưng không kịp, lúc đó ngươi đã vào trong rồi. Trong triển lãm bị chặn toàn bộ tín hiệu liên lạc, ta chỉ còn cách tự mình xông vào để cứu ngươi."
"Nam Cung Mộc Nhan" nói đến đây, trong mắt lóe lên một tia hung hiểm: "Hóa ra cái bẫy đó là dành cho cả hai chúng ta. Ta vừa lẻn vào mật thất đặt Huyết liên t.ử thì thấy ngươi bị một nhóm người vây quanh bằng s.ú.n.g. Chưa kịp làm gì thì ngươi đã kích nổ b.o.m, rồi sau đó ta cũng t.ử vong."
Khương Ngưng nhướng mày, có chút bất ngờ: "Ngươi mà lại đặc biệt tới cứu ta sao?"
"Nam Cung Mộc Nhan" cười nhạt: "Không tin thì thôi."
"Vậy là ngươi vừa c.h.ế.t xong liền đến đây luôn sao?"
"Không phải, ta dường như đã c.h.ế.t được một thời gian rồi." "Nam Cung Mộc Nhan" hồi tưởng lại rồi nói: "Cảm giác đó rất lạ lùng, giống như hồn phách đang phiêu dạt trong mây mù, nhưng ta lại không nhớ rõ được gì cả."
"Vậy tại sao vừa rồi ngươi lại muốn g.i.ế.c La Tư Y?" Khương Ngưng lại hỏi. May mà nàng phản ứng nhanh ngăn lại kịp, nếu không hậu quả thật khôn lường.
"Ai cơ? Ngươi nói nữ nhân đang ôm ta đó sao? Ta vừa tỉnh lại, ký ức vẫn còn dừng lại ở buổi triển lãm đó. Ta cứ ngỡ mình chưa c.h.ế.t, vừa mở mắt ra đã thấy một nữ nhân mặc cổ trang, ta lại tưởng đó là trò quỷ của Hắc Xà bày ra."
"Được rồi." Khương Ngưng không còn thắc mắc gì nữa, xem ra bọn họ c.h.ế.t cùng một ngày, nhưng nàng đã đến thế giới này trước.
"Nam Cung Mộc Nhan" nhắc nhở: "Đến lượt ngươi kể cho ta nghe về bối cảnh nhân vật bên này rồi đấy."
"Được, ngươi nghe cho kỹ, ta chỉ nói một lần thôi."
Khương Ngưng dùng ngón tay viết bốn chữ "Nam Cung Mộc Nhan" lên bàn: "Đây là tên của ngươi."
"Nam Cung Mộc Nhan? Nghe cũng khá hay, được, sau này cứ gọi như vậy đi." Nam Cung Mộc Nhan có khả năng thích nghi rất tốt.
"Đây là một triều đại lịch sử không tồn tại trong nhận thức của chúng ta..."
Khương Ngưng giống như một người dẫn truyện, kể tỉ mỉ mọi chuyện từ bối cảnh thời đại cho đến bối cảnh nhân vật cho Nam Cung Mộc Nhan nghe. Sau đó, nàng cũng thuật lại tình hình của bản thân: "Hiện tại ta là Nam Cung Linh, là muội muội của ngươi. Trước đây ngươi là một nữ nhân tâm địa độc ác..."
Nam Cung Mộc Nhan chăm chú ghi nhớ tất cả những gì Khương Ngưng nói. Đợi nàng dứt lời, nàng ta mới hỏi một câu: "Vậy nên, bây giờ ta là một nữ nhân xấu xa, phụ thân còn định dùng roi đ.á.n.h ta? Sau này ta còn phải gả cho một Vương gia nữa sao?"
"Đúng vậy." Khương Ngưng gật đầu khẳng định.
Nam Cung Mộc Nhan bưng chén trà không nói gì, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Ngươi định thế nào? Tiếp tục sát nhân sao?" Khương Ngưng thăm dò ý định của Nam Cung Mộc Nhan: "Ngươi có thể g.i.ế.c người, Nam Cung Nha muốn đ.á.n.h ngươi, ngươi cứ g.i.ế.c lão, rồi tiện tay g.i.ế.c sạch những người khác trong phủ luôn cũng được. Lão là Thừa tướng một triều, sau này triều đình phái người tới bắt, ngươi cứ việc g.i.ế.c tiếp, dù sao cũng chẳng ai cản nổi ngươi."
Nam Cung Mộc Nhan nhìn chằm chằm Khương Ngưng một hồi rồi cười nói: "N à, cách ngươi khuyên người ta buông bỏ đồ đao này cũng thật đặc biệt đấy."
Khương Ngưng không đáp, chỉ nhấp từng ngụm trà nhỏ, chờ đợi câu trả lời của nàng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta quyết định rồi..." Nam Cung Mộc Nhan uống một ngụm trà, thong thả nói: "Chịu một trận đòn này, sau đó cứ an ổn làm thiên kim đại tiểu thư của ta, sống vô lo vô nghĩ cho hết đời này."
"Cơ thể này tốt biết bao!" Nam Cung Mộc Nhan tiếp tục cảm thán: "Chưa tới mười tám, trẻ trung lại khỏe mạnh. Có phụ có mẫu, có tiền có quyền, từ nay không còn phải sống trong lo âu thấp thỏm để tồn tại, cũng chẳng cần lo lắng về những âm mưu hèn hạ hay s.ú.n.g đạn sát sườn. Ta chỉ cần ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn như một con heo là được rồi... Chẳng phải chỉ là một trận đòn thôi sao? Quá hời!"
Khương Ngưng mỉm cười, lựa chọn này vốn nằm trong dự tính của nàng.
Những người sống trong bóng tối lâu như bọn họ, sâu thẳm trong lòng đều khao khát sự ổn định và ấm áp.
Nam Cung Mộc Nhan có gia thế tốt như vậy, có cha mẹ yêu thương, cuộc đời sau này sẽ rạng rỡ đầy ánh nắng, nàng ta sẽ không để bản thân quay lại bóng tối nữa.
Lúc này Nam Cung Mộc Nhan quay sang nhìn Khương Ngưng, nói một cách đầy ẩn ý: "Ngươi dường như hay cười hơn trước rất nhiều. Ngươi không còn là một thanh đao sắc lẹm nữa, trên người ngươi đã có hơi thở của con người rồi."
Khương Ngưng ngẩn ra, rồi lại nghe nàng ta bất ngờ hỏi: "Yêu đương rồi sao?"
Khương Ngưng chưa kịp lên tiếng, Nam Cung Mộc Nhan đã nhìn thấu tất cả qua biểu cảm của nàng, cười nói: "Xem ra ta nói đúng rồi."
Người này có đôi mắt quá nhạy bén, Khương Ngưng được nàng ta nuôi dạy hơn mười năm, mỗi cử chỉ hành động đều không thể giấu giếm nổi.
Nhìn ánh mắt cảnh giác của Khương Ngưng, Nam Cung Mộc Nhan lại cười. Khuôn mặt ấy khi cười vốn dĩ phải kiều diễm yêu kiều, nhưng khổ nỗi hai bên má đều sưng vù, dấu tay hằn rõ mồn một, trông có phần hài hước.
"N à, đừng lo, ta không đ.á.n.h gãy uyên ương đâu. Hiện tại ngươi không còn là sát thủ nữa, muốn yêu thì cứ yêu, không cần kiêng dè gì cả. Hơn nữa chẳng phải cánh ngươi đã cứng rồi sao? Ta cũng chẳng quản nổi ngươi, ta chỉ tò mò nam nhân của ngươi là ai thôi..."
"Đừng gọi ta là N," Khương Ngưng chỉ nói: "Cũng đừng có tọc mạch."
Nam Cung Mộc Nhan nghe theo: "Vậy ta gọi ngươi là gì? Vừa rồi nam nhân kia gọi ngươi là Linh nhi, ta cũng gọi ngươi là Linh nhi nhé? Hay là gọi ngươi... Tam muội?"
"... Tùy ý."
Thú thật, cả hai cách xưng hô này Khương Ngưng nghe đều thấy không quen.
Gà Mái Leo Núi
"Ồ, được thôi, Tam muội." Nam Cung Mộc Nhan chọn một cách gọi, rồi lại hỏi thêm: "Ngươi có biết những đóa sen đỏ rực kia là chuyện gì không?"
Khương Ngưng nheo mắt, bàn tay đặt trên đùi chậm rãi siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Xem ra việc họ hồn xuyên đến dị thế này đều có liên quan đến Huyết liên t.ử.
Vừa rồi vì chuyện Nam Cung Mộc Nhan cải t.ử hoàn sinh quá đỗi kinh hoàng, Khương Ngưng mải lo khống chế cục diện nên không rảnh để tâm đến tình hình bên trong không gian.
Nay nghe Nam Cung Mộc Nhan hỏi vậy, Khương Ngưng cảm nhận lại không gian trong cơ thể, phát hiện nó đã trở lại trạng thái ban đầu.
Khương Ngưng không trả lời trực tiếp mà hỏi ra nỗi thắc mắc bấy lâu nay trong lòng: "Ta không hiểu nổi, tại sao đang yên đang lành ngươi lại bắt ta đi lấy Huyết liên t.ử cho bằng được? Chỉ vì nó là báu vật truyền quốc sao? Nhưng ngươi đâu phải hạng người ham tiền hay thích săn lùng của lạ..."
Cứ ngỡ câu hỏi này sẽ vĩnh viễn không có lời đáp, không ngờ bọn họ lại tình cờ tương phùng ở thế giới này.
"Bởi vì..." Nam Cung Mộc Nhan mỉm cười, đưa tay bắt đầu cởi cúc áo của mình.
Khương Ngưng không rõ lý do, nhưng lại thấy Nam Cung Mộc Nhan kéo vạt áo xuống, ngay phía trên trái tim, trên bầu n.g.ự.c trắng ngần là một đóa sen đỏ yêu dã. Toàn bộ đồ án to bằng quả trứng gà, tinh xảo lại sống động, giống như mọc ra từ trong da thịt vậy.
"Thứ này quả nhiên cũng đi theo tới đây." Nam Cung Mộc Nhan cúi đầu liếc mắt nhìn, không hề tỏ ra ngạc nhiên mà nói.
"Đây là-"
Khương Ngưng lời còn chưa dứt, bên ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân.
Hai người nhìn nhau một cái, Nam Cung Mộc Nhan cài lại cúc áo, thấp giọng nói: "Lát nữa nói sau, ta đi chịu đòn trước đã."
Khương Ngưng gật đầu, tiếng bước chân đã tới rất gần, nàng đứng dậy kéo cửa ra, Nam Cung Nha đang giơ tay định gõ cửa, phía sau là Kim Diệu và Kim Huy.
"Linh nhi." Nam Cung Nha nhíu mày nhìn Khương Ngưng, thủy chung vẫn không hiểu nàng bày ra màn này là có ý gì.
Khương Ngưng biết ông ta có nghi vấn, nhưng cũng không định giải thích, chỉ lùi sang một bên, để Nam Cung Mộc Nhan ở phía sau bước ra.
Kim Diệu và Kim Huy nhìn Nam Cung Mộc Nhan, trong mắt đều đầy rẫy sự kinh hãi. Hai người bọn họ tận mắt nhìn thấy nàng ta treo trên xà nhà, lúc đưa người xuống cũng đã xác nhận nàng ta đã c.h.ế.t thấu rồi.
Nay Nam Cung Mộc Nhan lại sống sờ sờ đứng trước mặt hai huynh đệ bọn họ, trên cổ vẫn còn vết hằn rõ rệt, khiến lòng bọn họ đều cảm thấy có một tia quỷ dị không sao nói rõ được.
"Phụ thân, nhi nữ biết sai rồi, nguyện chấp nhận chịu phạt."
Nam Cung Mộc Nhan ngoan ngoãn nói, dáng vẻ thành khẩn nhận lỗi khác hẳn với bộ dạng khóc lóc om sòm lúc trước, khiến Nam Cung Nha có chút hụt hẫng, cảm thấy không chân thực.