Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 136: Nhà cũ đổi chủ, đường huynh ghé thăm



Bên trong khách sạn Quân Duyệt ở phố Tích Xuân, Chu Dực đang ở trong phòng kế toán trên tầng năm gảy bàn tính "lạch cạch" để đối soát sổ sách.

"Cộc cộc!"

Cửa phòng bị gõ tượng trưng hai cái, tiếp đó một giọng nữ sang sảng truyền vào: "Nhi t.ử, nương vào đây!"

Cửa mở, một phụ nhân ăn mặc gọn gàng đi tới trước bàn, nhìn Chu Dực đang không buồn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: "Chao ôi! Nhi t.ử của ta thật giỏi giang! Thật ngoan!"

"Nương, có chuyện gì thì nói đi, con đang bận lắm, không có thời gian nói đùa với nương đâu."

Chu Dực ngẩng đầu liếc nhìn Hồng Nguyện Bình đã ngồi sang một bên, rồi lại dời tầm mắt về phía sổ sách.

"Thế à, nương thật sự có chuyện đấy!"

Hồng Nguyện Bình thấy Chu Dực không buồn để ý đến mình, bèn tự nói tiếp: "Ngoan nhi, con có nhớ nhà ta có một tiểu viện ở phố Vãn Đông không?"

"Nhớ, con đã nói với nương rồi, con cho huynh đệ của con và nương t.ử đệ ấy ở rồi." Chu Dực vừa gảy bàn tính vừa trả lời.

"Chính là chuyện này đấy." Hồng Nguyện Bình thở dài, có chút bất lực: "Hôm nay lão Ngô tìm nương, nói có người muốn mua lại ngôi nhà đó..."

Chu Dực dừng động tác tay, nhìn nương mình hỏi: "Nương chưa bán chứ?"

Hồng Nguyện Bình mỉm cười, tiếp lời: "Lúc đó nương chắc chắn là không đồng ý rồi, nương nhớ con từng nói có huynh đệ của con đang ở đó, hơn nữa nhà ta cũng đâu có thiếu chút tiền này."

"Vậy thì không sao rồi." Chu Dực gật đầu, tiếp tục gảy bàn tính.

"Nhưng mà..." Hồng Nguyện Bình lại lên tiếng, có chút do dự.

"Nhưng mà cái gì? Nương à, nương nói chuyện có thể nói hết một lần được không?" Chu Dực dụi dụi mắt, nhìn sổ sách hồi lâu nên mắt bị đau, sẵn tiện nghỉ ngơi một chút.

Hồng Nguyện Bình tiến lại gần hơn, giọng nói cũng tự giác hạ thấp xuống: "Nhưng mà nhi t.ử à, con có biết người mua là ai không?"

Không đợi Chu Dực lên tiếng, Hồng Nguyện Bình tự hỏi tự trả lời: "Là Lâu gia! Chính là Lâu gia của Lâu Thái sư đó! Lâu gia muốn mua nhà của chúng ta, nương sao dám không bán? Cho nên vừa giao xong văn tự bán nhà là nương tới tìm con ngay, con mau đi nói với vị huynh đệ kia và nương t.ử đệ ấy một tiếng, ngôi nhà đó không ở được nữa rồi. Nhà ta vẫn còn những viện t.ử khác, con cứ tùy ý tìm cho họ một cái."

Chu Dực nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt, không kìm được mà thốt ra: "Lâu gia này có bệnh à, bọn họ-"

Hồng Nguyện Bình bịt c.h.ặ.t miệng Chu Dực, nhỏ giọng mắng: "Thằng ranh này! Chán sống rồi sao? Dám mắng quan triều đình? Lại còn là Lâu gia, con có mấy cái đầu để bị c.h.é.m hả?" Mắng xong vẫn chưa hả giận, bà lại giơ tay gõ mạnh lên đầu hắn một cái.

Chu Dực xoa xoa đầu, có chút sợ hãi. Hắn đứng dậy từ sau bàn, nói với Hồng Nguyện Bình: "Nương, vậy giờ con đi tìm Liễu đệ đây."

"Ừ, đi đi, dọn đi càng sớm càng tốt. Chúng ta là dân thường, tốt nhất đừng có dính dáng gì đến nhà quan lại." Hồng Nguyện Bình dặn dò.

Chu Dực "vâng" một tiếng, đẩy cửa vội vàng rời đi.

Chạy một mạch từ phố Tích Xuân đến phố Vãn Đông, Chu Dực đi tới trước tiểu viện kia, đưa tay vỗ cửa gọi: "Liễu đệ! Liễu đệ! Có nhà không?"

Gần như ngay khi vừa dứt lời, cửa phòng đã mở ra từ bên trong, Liễu Minh An mỉm cười gọi một tiếng: "Chu huynh." Rồi lùi sang một bên cho người vào.

Chu Dực vào trong viện, vừa mắt đã thấy trên chiếc bàn đá dùng để uống trà đàm đạo đầy rẫy b.út mực giấy nghiên, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, hèn chi Liễu Minh An lại mở cửa cho hắn nhanh như vậy.

"Liễu đệ, sao lại ngồi đây đọc sách viết chữ? Lạnh lắm đấy."

Chu Dực ngồi xuống bên bàn, nhìn Liễu Minh An đóng cửa xong đi tới rồi hỏi.

"Bên ngoài ánh sáng tốt, trong nhà hơi bí bách." Liễu Minh An tùy ý trả lời một câu, sau đó đi vào trong phòng rót cho Chu Dực một chén nước.

"Ha ha... thì ra là thế, ta còn tưởng đệ đang chuyên tâm chờ đợi ai đó chứ."

Chu Dực quả thực đã khát, nói xong bèn bưng nước lên uống cạn sạch, nhưng lại không chú ý thấy Liễu Minh An vì câu nói này của hắn mà sững người một lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chu huynh, có uống nữa không?" Liễu Minh An đợi hắn đặt chén nước xuống rồi hỏi một câu.

"Thôi thôi, không khát nữa, ta tới tìm đệ là có chuyện muốn nói."

Chu Dực vừa định nói chuyện Lâu gia, bỗng nhiên nhớ ra nãy giờ không thấy Khương Ngưng, bèn nhìn vào trong phòng, hạ thấp giọng hỏi: "Đệ muội lại đang ngủ à?"

Trong ấn tượng của Chu Dực, Khương Ngưng dường như khá thích ngủ vào ban ngày, ít nhất là hắn đã gặp phải hai lần rồi.

Liễu Minh An không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ hỏi hắn có chuyện gì.

"Liễu đệ, sự việc là thế này. Nương ta nói với ta, viện t.ử này đã bị người của Lâu gia mua lại rồi. Đệ biết đấy, quan phủ muốn mua, chúng ta là người làm kinh doanh nào dám từ chối, cho nên hiện tại viện t.ử này thuộc về Lâu gia."

Chu Dực thở hắt ra, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Liễu đệ, thật có lỗi với đệ quá, nhưng chỗ này không ở được nữa rồi, đệ và đệ muội phải chuyển đi thôi. Nhà ta vẫn còn rất nhiều bất động sản, các người muốn ở đâu? Hay là đến phố Ngọc Cầm, ở đó cũng có một trạch t.ử, rất yên tĩnh..."

Liễu Minh An mỉm cười lắc đầu: "Chu huynh, không có gì phải có lỗi cả."

Liễu Minh An biết là Lâu gia đã tìm tới, nhưng hắn tạm thời chưa thể rời khỏi đây, nếu không Khương Ngưng quay lại sẽ không tìm thấy hắn.

Chỉ là hắn có chút đau đầu không biết nên nói với Chu Dực chuyện của hắn và Lâu gia như thế nào.

Gà Mái Leo Núi

"Cộc! Cộc! Cộc!"

Lúc này cửa phòng lại bị gõ vang, Chu Dực trợn mắt nhìn về phía cửa lớn lẩm bẩm: "Không lẽ là người Lâu gia tới đòi nhà đấy chứ?"

Liễu Minh An đứng dậy định đi mở cửa, Chu Dực đã nhanh chân hơn hắn một bước đi tới đó rồi.

Cửa vừa mở ra, Lâu Liên Dự mặc thường phục đứng ngay ngắn ngoài cửa, nhìn thấy Chu Dực, lại thấy Liễu Minh An ở phía sau y, lập tức đoán ra thân phận của người trước mặt.

"Các hạ là Chu Dực Chu công t.ử, thiếu đông gia của t.ửu lầu Quân Duyệt phải không? Tại hạ Lâu Liên Dự, hân hạnh!"

Lâu Liên Dự khách khí chào hỏi, chắp tay với Chu Dực.

Chu Dực vốn dĩ tưởng người tới cùng lắm là một tên sai vặt, ai mà ngờ được Lâu Liên Dự lại đích thân tới!

Chu Dực nhất thời đứng ngẩn ra đó không biết nên phản ứng thế nào, mãi đến khi Lâu Liên Dự hành lễ bình đẳng với hắn, hắn mới sực tỉnh, miệng hô: "Thảo dân bái kiến Lâu đại nhân." rồi định quỳ xuống.

Lâu Liên Dự ngăn Chu Dực lại, đi vào trong viện, đóng cửa kỹ càng: "Không cần đa lễ, hôm nay ta chỉ là một người huynh trưởng tới thăm đệ đệ, không phải đại nhân gì cả."

Thăm đệ đệ?

Nương hắn dường như chỉ sinh một mình hắn thôi mà?

Ở đây chỉ có hắn và Liễu Minh An, chẳng lẽ nói...

Đầu óc Chu Dực quay cuồng, cảm giác như mình không hiểu rõ tình hình cho lắm. Lại thấy Lâu Liên Dự đi lướt qua hắn, mỉm cười thân thiện hỏi Liễu Minh An ở phía sau: "Minh An, dạo này vẫn tốt chứ?"

Liễu Minh An phân vân một chút giữa hai cách gọi "Lâu đại nhân" và "Đường huynh", cuối cùng y vẫn chọn cái sau: "Đường huynh, đa tạ huynh quan tâm, đệ vẫn ổn."

Dự đoán được xác nhận, Chu Dực đứng một bên trợn mắt như chuông đồng, nhìn Liễu Minh An, rồi lại nhìn Lâu Liên Dự, bỗng nhiên cảm thấy mình ở đây thật là dư thừa.

Liễu Minh An không hề phớt lờ Chu Dực, biết hắn đứng đây không tự nhiên, bèn vỗ vai hắn nói: "Chu huynh, ngại quá, làm phiền huynh phải chạy một chuyến rồi. Lát nữa đệ sẽ đến khách sạn Quân Duyệt tìm huynh, huynh cứ về trước đi."

"Ồ ồ", Chu Dực chỉ mong có thế, bèn chắp tay nói với Lâu Liên Dự một câu "Lâu đại nhân, cáo từ" rồi chuồn thẳng.

Mãi đến khi đi ra khỏi phố Vãn Đông, Chu Dực mới chậm bước lại, từ từ đưa tay ngắt vào đùi mình một cái.

"Suýt!"

Không phải mơ, vị Liễu đệ đáng yêu của hắn quả nhiên là có lai lịch lớn!