Mua Một Sát Thủ Về Nhà, Ta Trở Thành Tiểu Kiều Phu?

Chương 150: Bắt cóc tra hỏi, giả vờ đe dọa



Đợi tay đã khô, Nam Cung Mộc Nhan lùi lại một bước, nhìn Chu Dực khẽ cười: "Đừng có trừng mắt nữa, ta chỉ hỏi ngươi vài câu thôi, hỏi xong sẽ thả ngươi đi."

"Ta không nói!" Chu Dực lập tức trả lời đầy dứt khoát.

"Ồ? Không hợp tác vậy sao?" Nam Cung Mộc Nhan nhướng mày, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, phối hợp với gương mặt kiều diễm như hoa đào khiến người ta chỉ có thể nghĩ đến hai chữ "quyến rũ".

"Ngươi còn chưa nghe ta định hỏi gì mà?" Nam Cung Mộc Nhan lại nói.

"Ngươi chắc chắn là lòng dạ hiểm độc, thấy đệ muội bây giờ sống tốt nên lại muốn hại người chứ gì!" Chu Dực khẳng định chắc nịch.

"Đâu có, ta chỉ muốn quan tâm đến tình hình của muội muội mình một chút thôi." Nam Cung Mộc Nhan tỏ vẻ vô tội.

"Ngươi gạt quỷ à?" Chu Dực cảm thấy trí tuệ của mình đang bị sỉ nhục.

"Là thật mà."

"Không tin!"

"Hay là ta thề cho ngươi xem? Nếu ta lừa ngươi, hãy để phụ thân ta bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t."

"Thề cũng không tin!"

"Vậy ngươi muốn thế nào mới tin?"

"Thế nào cũng không tin! Ngươi dẹp cái ý nghĩ đó đi!"

Nam Cung Mộc Nhan nhìn Chu Dực đang quay mặt đi không thèm ngó ngàng tới mình, ánh mắt lạnh lẽo thêm vài phần: "Vốn dĩ nể mặt nàng ta, ta còn muốn nói chuyện t.ử tế với ngươi..."

Chu Dực nhận ra tình hình không ổn, quay đầu nhìn lại Nam Cung Mộc Nhan, phát hiện trên gương mặt kia giờ đây chẳng còn chút nụ cười nào, đôi mắt tình tứ cũng chỉ còn lại một mảnh băng giá.

"Ngươi thực sự đã làm tiêu tan hết kiên nhẫn của ta rồi đó..."

Nghe Nam Cung Mộc Nhan u uẩn lên tiếng, không hiểu sao trong lòng Chu Dực cứ đ.á.n.h trống liên hồi.

Nam Cung Mộc Nhan tiến lên một bước, từ từ đưa tay về phía Chu Dực...

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?"

Giọng Chu Dực run rẩy, gã cố gắng né tránh ra sau, nhưng vì bị trói c.h.ặ.t nên chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay của Nam Cung Mộc Nhan từng chút từng chút áp sát mình.

"Bây giờ mới biết sợ sao?"

Nam Cung Mộc Nhan nhếch môi, dưới ánh mắt lo lắng của Chu Dực, nàng đưa tay đến bên hông gã...

Sau đó, nàng mạnh tay giật phăng thắt lưng của gã ra!

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Chu Dực đại kinh thất sắc.

"Gấp gì chứ? Sẽ biết ngay thôi."

Nam Cung Mộc Nhan tùy tiện đáp một câu, sau đó thong thả lột bỏ từng lớp áo mùa đông dày cộp trên người Chu Dực xuống đến tận khuỷu tay, chỉ để lại cho gã một chiếc áo lót sát thân.

"Ngươi ngươi ngươi... Ngươi muốn phi lễ ta?" Chu Dực tức khắc kinh hãi tột độ.

"Phi lễ ngươi?" Nam Cung Mộc Nhan nghe vậy thì mặt đầy vẻ chê bai: "Ngươi đúng là khéo mơ mộng!"

Chu Dực tràn đầy hoảng sợ, hoàn toàn không hiểu nổi tình hình hiện tại ra sao. Gã chỉ thấy Nam Cung Mộc Nhan nâng bàn tay lên, l.i.ế.m một cái lên mu bàn tay, sau đó giơ cao tay lên, nhắm mắt lại, dáng vẻ như đang tập trung suy ngẫm điều gì đó.

Đây là... đang làm phép sao?

Chu Dực căng thẳng nuốt nước miếng, cảm thấy lòng mình lạnh toát.

Lát sau, Nam Cung Mộc Nhan hạ tay xuống, mở mắt ra, quay sang nhìn Chu Dực cười tươi như hoa: "Nhiệt độ cảm nhận là ba độ C, gió Tây Nam cấp ba, độ ẩm không khí khoảng năm mươi phần trăm..."

Đây lẽ nào là chú ngữ làm phép sao?

Chu Dực không nhịn được mà rụt cổ lại, không dám lên tiếng.

"Ta biết ngươi nghe không hiểu." Nam Cung Mộc Nhan mỉm cười, trông vừa đa tình vừa yêu kiều, nhưng lại khiến Chu Dực cảm thấy nguy hiểm theo bản năng.

Ngón tay thon thả lại móc lên cổ chiếc áo lót cuối cùng trên người Chu Dực: "Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, dưới thời tiết thế này, nếu ta lột sạch đồ của ngươi rồi trói ở đây một đêm, ngươi sẽ bị đông c.h.ế.t, chỉ có vậy thôi."

Đầu ngón tay vừa cử động, lớp áo cuối cùng của Chu Dực cũng bị xé mở, làn da trần trụi lộ ra giữa làn gió lạnh. Gió thổi qua, mọi hơi ấm dường như tan biến sạch, gã cảm thấy bản thân đang run rẩy không kiểm soát được.

"Ngươi là đồ nữ nhân xấu xa, sao ngươi lại độc ác như vậy? Ngươi không sợ bị báo ứng sao?" Chu Dực bị lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập, nghiến răng nghiến lợi mắng.

Nam Cung Mộc Nhan đối với lời này chỉ cười cho qua, hỏi lại: "Bây giờ đã có thể nghe ta hỏi chưa? Chỉ cần ngươi trả lời thành thực, ta sẽ giúp ngươi mặc lại quần áo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Dực im lặng quay đầu sang một bên, mang theo vẻ bi tráng như sắp chịu c.h.ế.t, nhưng lại nghe Nam Cung Mộc Nhan cất tiếng hỏi: "Liễu Minh An bao nhiêu tuổi rồi?"

Hửm?

Câu hỏi này dường như có thể trả lời.

Chu Dực lại quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Mười chín."

"Chậc chậc, đúng là tình tỷ đệ nha!"

Trong mắt Nam Cung Mộc Nhan hiện lên tia phấn khích, vừa nói vừa đưa tay mặc lại áo lót cho Chu Dực: "Hắn làm nghề gì để sống?"

Chu Dực ngẩn ra, câu hỏi này hình như cũng có thể trả lời: "Là người đọc sách, đã là Cử nhân rồi, đang chuẩn bị tham gia Hội thí."

Nam Cung Mộc Nhan gật đầu, lại đưa tay khoác thêm một lớp áo cho Chu Dực.

Dù hai lớp áo chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh, nhưng ít ra cũng ngăn được gió rít, Chu Dực cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng trong lòng đầy hoài nghi không biết Nam Cung Mộc Nhan hỏi những điều này để làm gì.

"Phụ mẫu hắn làm gì? Tính tình có khắc nghiệt không? Quy củ có nhiều không? Có làm khó con dâu không? Trong nhà còn ai khác không? Người nhà có hiền hậu, dễ chung sống không?" Nam Cung Mộc Nhan hỏi một lèo hàng loạt câu.

"Phụ mẫu đều đã khuất, trong nhà..." Chu Dực ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Không còn ai khác, chỉ có mình hắn thôi."

"Ha ha ha..." Nam Cung Mộc Nhan bỗng nhiên cười rộ lên, ánh mắt sóng sánh quyến rũ, nhưng lại khiến Chu Dực cảm thấy lạnh sống lưng.

Đôi bàn tay kia lại vươn tới, Chu Dực cứ ngỡ nàng định giúp gã mặc áo, không ngờ cổ tay nàng khẽ chuyển, kéo phăng hai lớp áo vừa mặc xong ra. Chu Dực trong nháy mắt lại phải phơi bày l.ồ.ng n.g.ự.c giữa gió lạnh.

"Dám nói dối trước mặt ta, ngươi đúng là chán sống rồi." Nam Cung Mộc Nhan hừ nhẹ một tiếng, đi tới bên vại gốm vỡ vốc một vốc nước, tạt thẳng vào người Chu Dực.

"Hít!" Chu Dực bị lạnh đến mức hít một ngụm khí lạnh, cảm giác cơ thể sắp mất đi tri giác.

Nam Cung Mộc Nhan quay lại bên cạnh Chu Dực, kéo áo gã lau khô nước trên tay, cười nói: "Ta cho ngươi thêm một cơ hội, trả lời lại câu hỏi vừa rồi."

"Hắn thật sự phụ mẫu đều đã khuất rồi!" Chu Dực sắp khóc đến nơi, đây là nữ ma đầu phương nào vậy?

"Ừm, điểm này ta tin, câu ngươi lừa ta chính là vế sau." Nam Cung Mộc Nhan nhìn thẳng vào mắt Chu Dực.

"Trong nhà hắn quả thật vẫn còn người, nhưng ta không thể nói cho ngươi biết. Dù sao thì cũng đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, hắn và đệ muội chỉ có nhau thôi."

"Không nói cho ta?"

Chu Dực thấy Nam Cung Mộc Nhan lại lộ ra nụ cười đó, liền mang vẻ mặt sẵn sàng hy sinh: "Ta đã hứa với Liễu đệ rồi, dù ngươi có làm ta đông c.h.ế.t, ta cũng không nói cho ngươi!"

"Ngươi cũng trượng nghĩa đấy!" Nam Cung Mộc Nhan nhìn Chu Dực đầy tán thưởng, đưa tay giúp gã mặc lại hai lớp áo: "Câu hỏi cuối cùng, hỏi xong sẽ thả ngươi đi."

"Liễu Minh An từng đi kỹ viện chưa?" Nam Cung Mộc Nhan nhìn Chu Dực, nghiêm túc hỏi.

Câu hỏi này mới là quan trọng nhất.

Với tính cách của Khương Ngưng, Liễu Minh An kia chắc chắn không dám nạp thiếp, vì thế Nam Cung Mộc Nhan lo lắng hắn trước kia từng chơi bời trăng hoa, sau đó dùng lời lẽ ngon ngọt lừa Khương Ngưng thành thân với mình.

Kiếp trước nàng chỉ dạy Khương Ngưng cách sát nhân, chưa từng dạy nàng về chuyện yêu đương, mặc dù chính nàng cũng chẳng có kinh nghiệm gì.

Nhưng kiểu người bản tính lạnh lùng chưa từng cảm nhận được mấy chân tình như Khương Ngưng, một khi đã động lòng thì ngược lại rất dễ lún sâu, mất đi sự phán đoán và quyết đoán cần có.

"Ngươi nói gì vậy? Liễu đệ là người thuần khiết như thế, sao có thể đi kỹ viện được?"

Chu Dực có chút tức giận, hét lên với Nam Cung Mộc Nhan. Trong lòng gã, việc đặt tên Liễu Minh An cạnh ba chữ "đi kỹ viện" chính là một sự sỉ nhục đối với Liễu Minh An.

Nam Cung Mộc Nhan nhìn Chu Dực mà không nói gì, dường như đang phán đoán xem lời gã nói là thật hay giả.

"Nhìn ta làm gì? Ta cũng chưa từng đi! Ta vẫn còn là một nam nhân... trinh trắng đấy." Chu Dực hậm hực hét lên.

"Ai hỏi ngươi đâu?"

Nam Cung Mộc Nhan nhất thời không còn gì để nói.

Hỏi xong xuôi, trời cũng đã sẩm tối, Nam Cung Mộc Nhan biết nếu không về ngay e là sẽ bị lộ, vì vậy đi vòng ra sau lưng Chu Dực, đưa tay cởi dải lụa đang buộc tay gã ra.

"Ta đi trước đây, ngươi tự mặc lại quần áo rồi rời đi."

Nam Cung Mộc Nhan nói xong liền đi thẳng, không hề ngoảnh lại.

Chu Dực y phục xộc xệch đứng tại chỗ, nhìn Nam Cung Mộc Nhan không thèm quay đầu mà rời đi, rồi lại giơ tay nhìn hai vết hằn đỏ trên cổ tay mình, nỗi tủi thân dâng lên trong lòng.

Gà Mái Leo Núi

Sao gã lại đen đủi như thế này chứ?