Kim Huy và Lý Cửu lại bị gọi đến thư phòng của Nam Cung Nha.
Trong phòng ngoài Nam Cung Nha ra còn có Kim Diệu.
Kim Huy vừa bước vào đã thấy Nam Cung Nha đang ngồi trên ghế, không còn vẻ đoan chính, thẳng tắp như mọi ngày mà có phần rệu rã. Ông dùng tay chống đầu, để lộ ra vài phần già nua.
"Đại nhân."
Hai người hành lễ với Nam Cung Nha, sau đó nghe ông trầm giọng lên tiếng: "Kể lại một lượt từ đầu đến cuối chuyện các ngươi tìm thấy Linh nhi như thế nào, và sau khi tìm thấy đã xảy ra những chuyện gì."
"Rõ."
Kim Huy tường thuật lại sự việc một cách tỉ mỉ. Sau khi nghe xong, Nam Cung Nha hồi lâu không có động tĩnh, chỉ có trên mặt hiện lên một tầng thần sắc đau buồn nồng đậm.
"Linh nhi... hận ta đến thế sao!"
Kim Diệu nghe thấy lời này liền nhìn về phía Nam Cung Nha. Ánh nến ban đêm chập chờn, không nhìn rõ thần tình của ông lúc nói câu này, chỉ có thể thấy bàn tay ông đang nắm c.h.ặ.t thành quyền trên tay vịn của chiếc ghế.
"Đại nhân, Tam tiểu thư nàng ấy..." Kim Diệu có lòng muốn nói vài câu an ủi, nhưng đã bị Nam Cung Nha giơ tay ngắt lời.
"Không cần nói nhiều, ta đều hiểu cả, nàng là sắt đá quyết tâm muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta."
Nam Cung Nha thở ra một hơi dài, như muốn trút hết những cảm xúc đang tích tụ dưới đáy lòng: "Kim Huy, Lý Cửu, hai người các ngươi đi tra xem người mà Linh nhi nói là..."
Nam Cung Nha khựng lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Cái người gọi là phu quân kia, tra xem hắn là ai, làm nghề gì, gia thế có thanh bạch không. Đừng làm phiền họ, hãy bí mật điều tra, khi có kết quả thì về báo lại cho ta."
Sau khi Kim Huy và Lý Cửu nhận lệnh lui xuống, Nam Cung Nha nhếch môi cười khổ sở: "Kim Diệu, có người con gái nào thành hôn mà không báo cho phụ thân không? Đã không có mệnh của phụ mẫu, lại chẳng có lời của người mai mối, tự ý định thân, việc này có khác gì tư bôn?"
"Đại nhân nói phải." Kim Diệu lên tiếng đáp.
"Nàng dù có hận ta đến mấy, chuyện này ta cũng phải nhúng tay vào. Chỉ cần người kia là một nam t.ử tốt, gia thế trong sạch, cho dù có là kẻ buôn thúng bán mẹt, ta cũng nguyện ý gả Linh nhi cho hắn một cách vẻ vang. Cho dù... sau đó Linh nhi vẫn muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với ta, ta cũng cam lòng."
Nam Cung Nha nói xong, tựa người ra sau ghế, đôi mắt vô thần nhìn vào một khoảng không vô định, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Kim Diệu cũng không nói gì, im lặng ở bên cạnh bồi tiếp, trong phòng bỗng chốc tĩnh lặng lạ thường, mãi cho đến khi tiếng bước chân vội vã phá vỡ bầu không khí trầm mặc này.
"Đại nhân, không xong rồi, Nhị tiểu thư biến mất rồi!"
Ngoài cửa truyền đến tiếng gia đinh hớt hải gọi lớn, Nam Cung Nha bật dậy khỏi ghế, sải bước đi ra ngoài, Kim Diệu cũng đã sớm mở sẵn cửa phòng.
"Ngươi nói cái gì?" Nam Cung Nha vội vã hỏi.
"Tiểu nhân đi đưa cơm cho Nhị tiểu thư thì phát hiện trong từ đường không có người, nhưng chúng tiểu nhân vẫn luôn canh giữ ở cửa, nửa bước không rời, cũng không thấy Nhị tiểu thư đi ra ngoài bao giờ."
"Một người sống sờ sờ làm sao có thể biến mất không dấu vết được?" Nam Cung Nha giận dữ đến mức cảm thấy bên tai ong ong.
Kim Diệu thấy mắt Nam Cung Nha đã đỏ bừng lên, vội lên tiếng: "Đại nhân, trước tiên cứ qua đó xem sao đã."
"Đi! Đến từ đường!"
Nam Cung Nha nói xong liền chạy về phía từ đường, Kim Diệu và gia đinh kia vội vàng đi theo.
Nhìn bước chân có chút hoảng loạn của Nam Cung Nha, Kim Diệu cũng thấy không đành lòng.
Hai vị tiểu thư này sao mà giỏi giày vò người khác thế không biết? Hết người này đến người kia, cảm giác như Nam Cung Nha sắp bị họ làm cho tổn thọ luôn rồi. Chẳng lẽ sinh ra là để đòi nợ sao?
Ba người chạy tới từ đường, bên ngoài còn có một gia đinh khác đang đứng đó với vẻ mặt đầy lo sợ, thấy họ đi tới liền run rẩy chào một tiếng: "Đại nhân."
Cửa từ đường khép hờ, Nam Cung Nha chẳng kịp để ý đến ai khác, tự mình bước nhanh lên bậc thềm rồi đẩy cửa ra. Chỉ thấy Nam Cung Mộc Nhan đang quỳ ngay ngắn trước hương án, cầm b.út lặng lẽ viết lách.
Nghe thấy động tĩnh, Nam Cung Mộc Nhan quay đầu lại mỉm cười ngoan ngoãn với Nam Cung Nha: "Phụ thân, có chuyện gì vậy ạ?"
Bốn người đều sững sờ.
Nam Cung Nha hoài nghi quay sang nhìn hai gia đinh đang há hốc mồm kinh ngạc kia, nghiêm giọng chất vấn: "Chuyện này là sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đại nhân, chúng tiểu nhân tuyệt đối không dám lừa dối ngài, vừa rồi tiểu thư thực sự không có ở đây!" Hai gia đinh nhìn Nam Cung Mộc Nhan, rồi lại nhìn Nam Cung Nha, quỳ sụp xuống.
Nam Cung Nha lại nhìn về phía Nam Cung Mộc Nhan, chỉ thấy nàng khẽ cười: "Phụ thân, vừa rồi nhi nữ viết chữ mệt quá nên lỡ ngủ quên mất, lăn xuống gầm bàn hương hỏa, hai người bọn họ không thấy cũng là chuyện bình thường."
Nam Cung Mộc Nhan vừa nói vừa chỉ tay về phía chiếc bàn hương hỏa rộng lớn đang đặt bài vị kia. Trên bàn phủ một tấm khăn đen rủ xuống tận mặt đất, nếu có người trốn ở bên dưới thì quả thực là không nhìn thấy được.
Nhìn kỹ lại thì trên bộ váy màu vàng nhạt của Nam Cung Mộc Nhan quả thực có dính rất nhiều bụi bặm, trông bẩn thỉu lấm lem.
Chỉ là một phen hú vía, Nam Cung Nha âm thầm thở phào một hơi.
"Trở về viện của ngươi tắm rửa chải chuốt lại đi, thay bộ y phục khác, sau đó lại quay về đây tiếp tục chép gia quy." Nam Cung Nha nhìn Nam Cung Mộc Nhan nói.
"Dạ, đa tạ phụ thân." Nam Cung Mộc Nhan ra vẻ ôn thuận, mỉm cười đáp lại.
Cảm giác kỳ lạ cứ lởn vởn trong lòng không dứt, Nam Cung Nha mượn ánh nến trong từ đường quan sát Nam Cung Mộc Nhan đang hạ mi thuận mắt, tổng thấy có gì đó không đúng.
Đứa con gái vốn dĩ đầy vẻ oán hận, gào thét cãi lại hắn, sao bỗng nhiên lại trở nên ngoan ngoãn như vậy?
Lúc bị đ.á.n.h thì không thốt lên lời nào, bảo quỳ phạt thì quỳ phạt, bảo chép gia quy thì chép gia quy, không hề có chút phản kháng, bây giờ lại còn ra vẻ nghe lời hắn răm rắp.
Nam Cung Nha ngẩn người một lúc, nhìn chằm chằm Nam Cung Mộc Nhan hồi lâu rồi mới rời đi.
Chờ Nam Cung Nha dẫn theo Kim Diệu đi xa rồi, Nam Cung Mộc Nhan mới khẽ cười một tiếng, đưa tay phủi bụi trên áo.
Đều tại cái tên Chu Dực kia lề mề làm chậm trễ thời gian, nếu ngay từ đầu mà chịu thẳng thắn khai báo thì nàng đâu cần phải chui gầm bàn một chuyến làm gì?
Lúc trở về tiểu viện tắm rửa, Nam Cung Mộc Nhan phát hiện lão Chung đã tìm cho nàng một nha hoàn mới tên là Minh Bội, mới mười ba tuổi, giọng nói nhỏ nhẹ, lá gan cũng rất bé.
"Minh Bội, ngươi vào phủ từ khi nào vậy?" Nam Cung Mộc Nhan nhìn tiểu nha đầu hỏi.
"Bẩm Nhị tiểu thư, nô tỳ mới được mua vào phủ vài ngày trước ạ."
"Ồ, ra là vậy."
Nam Cung Mộc Nhan vốn định thăm dò chút thông tin, nghe thấy vậy liền mất hết hứng thú, không nói thêm gì nữa.
Tuy hiện tại nàng đang bị phạt quỳ trong từ đường, mọi thứ trông vẫn có vẻ thích nghi được, nhưng cũng sẽ có ngày phải ra ngoài.
Gà Mái Leo Núi
Nếu đi ra ngoài mà gặp phải những người quen trước đây nhưng bản thân lại mù tịt, chẳng gọi tên được ai thì biết làm sao bây giờ?
Nam Cung Mộc Nhan cứ nghĩ đến chuyện này là lại sầu não, nàng đ.ấ.m nhẹ vào đầu mình, thầm nói với ai đó trong lòng.
"Ngươi không thể để lại cho ta chút ký ức nào sao?"
Sau khi tắm rửa thay quần áo xong và quay lại từ đường, Nam Cung Mộc Nhan chợt nhớ tới một việc quan trọng hơn - rèn luyện thể lực.
Nàng không thể chấp nhận việc mình biến thành một nữ t.ử yếu ớt không có sức trói gà!
Trút bỏ xiêm y rườm rà, tháo bỏ trang sức trên đầu và cổ tay, Nam Cung Mộc Nhan đứng trong từ đường với bộ đồ nhẹ nhàng, bắt đầu tự thực hiện các bài huấn luyện thể lực.
Địa điểm có hạn, thiết bị cũng không có, những động tác có thể làm chỉ có vài loại, nhưng đối với cơ thể yếu ớt này thì đã là đủ rồi.
Giãn cơ, nâng cao đùi, nhảy mở rộng, đứng tấn, gập bụng, giữ người thăng bằng...
Nam Cung Mộc Nhan tự giày vò bản thân đến mức mồ hôi nhễ nhại trong gian từ đường nhỏ bé, mà hai gia đinh canh giữ bên ngoài cửa nhìn thấy bóng dáng nhảy lên nhảy xuống in trên cửa sổ thì bắt đầu nghi ngờ mình hoa mắt.
"Nhị tiểu thư... nàng ấy sẽ không bị điên rồi chứ?" Một người hạ thấp giọng hỏi người bên cạnh.
"Có cần phải báo cho đại nhân biết không?" Một người khác do dự đáp lời.
"Thôi... bỏ đi, đại nhân chỉ bảo chúng ta trông cửa mà thôi."
"Cũng đúng."