Khi Khương Ngưng tỉnh dậy, đúng lúc hoàng hôn buông xuống. Ta vừa mở cửa đã thấy Liễu Minh An ôm một chồng sách đứng trước cửa, bộ dạng như đã đứng đó được một lúc lâu.
"Huynh làm gì vậy?" Khương Ngưng khó hiểu hỏi.
Liễu Minh An mỉm cười nói: "Những cuốn kỳ môn quái chí nàng xem trước đây bị cháy mất rồi, ta sợ nàng buồn chán nên vừa mới ra Mặc Hương Các mua lại cho nàng hơn mười cuốn khác."
Khương Ngưng nhìn vào đống sách trên tay huynh ấy, cuốn trên cùng có tựa đề là 'Viên Thái sư bắt ma ký'.
"Đa tạ huynh." Khương Ngưng đưa tay nhận lấy sách rồi đem vào trong phòng, khi trở ra lại thấy Liễu Minh An cầm một chiếc hộp đứng đó.
"Đây lại là cái gì?" Khương Ngưng hỏi.
Liễu Minh An mở hộp trước mặt ta, bên trong nằm im lìm một cây trâm sứ trắng muốt, đường nét thanh thoát, sắc thái nhuận bóng, phần đỉnh được chạm khắc thành hình hoa sơn trà.
"Tặng nàng, ta thấy nó rất hợp với nàng." Liễu Minh An cười nói.
Khương Ngưng đưa tay cầm cây trâm lên xoay nhẹ, trâm làm bằng gốm sứ, có chút nặng tay.
"Sao tự nhiên lại tặng trâm cho ta?" Khương Ngưng rất thắc mắc.
"À, thì là chiều nay lúc cùng Chu huynh đi dạo phố thấy được, ta nghĩ nàng cài chắc chắn sẽ đẹp lắm." Liễu Minh An có chút không tự nhiên nói.
Ý tưởng tặng trâm là do Chu Dực bày ra, hắn nói: "Muốn nàng ấy hiểu được tâm ý của đệ, trước hết phải thể hiện rằng đệ rất quan tâm nàng ấy. Những việc hỏi han ân cần bình thường không cần nói nữa, thỉnh thoảng còn phải chủ động lấy lòng, tặng ít phấn son, trang sức, điểm tâm hay y phục, không có cô nương nào từ chối được đâu."
Thế là Liễu Minh An kéo hai vị huynh trưởng cùng ra ngoài, đến cửa hàng trang sức tỉ mỉ chọn lựa cây trâm này để "tỏ lòng ân cần", lúc về đi ngang qua Mặc Hương Các lại ghé vào mua thêm ít sách.
"A Ngưng, để ta cài giúp nàng nhé."
Liễu Minh An sợ Khương Ngưng nói lời từ chối nên vội vàng đẩy ta vào phòng, ấn ta ngồi xuống ghế rồi đưa tay tháo dải buộc tóc của ta ra.
Phần lớn thời gian Khương Ngưng đều khá dung túng cho Liễu Minh An, chỉ là một cây trâm thôi, ta cũng không nói là thích hay ghét, cứ để huynh ấy tự ý xoay xở đi.
Chỉ có điều lần này b.úi tóc Liễu Minh An làm hình như hơi phức tạp, bình thường chỉ năm phút là xong, lần này huynh ấy loay hoay sau lưng ta gần hai khắc đồng hồ.
"Xong rồi, ta cầm gương lên cho nàng xem." Khương Ngưng nghe thấy giọng nói có chút hân hoan của Liễu Minh An.
Sau đó Liễu Minh An nâng chiếc gương cao lên một chút, hơi nghiêng xuống để Khương Ngưng có thể nhìn thấy toàn bộ b.úi tóc của mình.
Phần tóc phía dưới vẫn xõa tung, phần tóc phía trên được b.úi cao, có hai vòng tóc nhỏ trông vừa thanh lịch vừa tinh tế. Cây trâm sứ cài nghiêng trên tóc, tựa như một điểm tuyết rơi giữa làn mây đen, thêm phần phong tình.
"Đẹp không? Đây là kiểu b.úi Lưu Vân, ta đặc biệt học từ bà chủ tiệm đấy." Liễu Minh An vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại, kéo nhẹ hai vòng tóc cho đầy đặn hơn, hơi tiếc nuối nói: "Tay nghề vẫn còn hơi ngượng, không đẹp bằng bà chủ b.úi."
"Đã rất đẹp rồi." Khương Ngưng nể mặt đáp lời.
"Nàng thích là tốt rồi." Liễu Minh An cười rạng rỡ, trong giọng nói là niềm vui không giấu giếm.
Khương Ngưng nhìn dáng vẻ đó của huynh ấy, bỗng nhiên tâm linh tương thông, hiểu được ý đồ tặng sách và trâm của huynh ấy.
Liễu Minh An đang lấy lòng ta.
Nghĩ thông suốt điểm này, nhìn lại cây trâm trên đầu, trong lòng Khương Ngưng bỗng dâng lên những cảm xúc khó tả. Đóa hoa sơn trà trắng muốt đang nở rộ kia, cũng giống như tình cảm của Liễu Minh An vậy, nồng nhiệt và thuần khiết.
Cơm canh do Chu Dực đặt từ t.ửu lầu Phúc Sinh đưa tới vẫn còn vài món chưa động đến, Liễu Minh An bảo huynh ấy đi hâm nóng lại làm bữa tối, bảo Khương Ngưng cứ chờ dùng bữa là được.
Khương Ngưng khẽ đáp "Được", đợi sau khi Liễu Minh An rời khỏi phòng, Khương Ngưng chậm rãi đưa tay chạm lên cây trâm, cảm giác mát lạnh truyền qua đầu ngón tay, trong mắt ta lại hiện lên khuôn mặt đầy nụ cười dịu dàng vừa rồi của huynh ấy.
Hồi lâu sau, trong phòng vang lên tiếng thở dài khẽ khàng: "Hình như ta cũng điên rồi..."
Khương Ngưng ăn xong bữa tối với tâm trạng nặng nề, sau khi tắm rửa xong trở về phòng, thắp đèn dầu lên, rút cây trâm ra rồi ngồi thẫn thờ bên giường.
Gốm trắng dưới ánh đèn dầu nhuốm một tầng hào quang vàng nhạt, đóa sơn trà trên đó như đang nở rộ trong ánh ban mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, Khương Ngưng thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn, nhìn về phía cửa phòng.
Người gõ cửa là ai thì không cần nói cũng biết, nhưng Khương Ngưng cứ ngồi im hồi lâu không nhúc nhích, lòng ta đang rất loạn, không muốn đối diện với Liễu Minh An cho lắm.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, người bên ngoài rất kiên nhẫn, không gấp gáp mà gõ từng tiếng một, sau đó giọng nói ôn nhu quen thuộc vang lên: "A Ngưng, nàng đã ngủ chưa?"
Đèn trong phòng vẫn sáng, đương nhiên là chưa ngủ rồi. Khương Ngưng khẽ thở dài, đặt cây trâm lên bàn, đứng dậy ra mở cửa.
"Có chuyện gì không?" Khương Ngưng nhìn Liễu Minh An hỏi.
Liễu Minh An thần sắc không tự nhiên, ánh mắt đảo quanh nói: "Cái đó, vừa nãy ta lỡ tay làm đổ nước lên giường, ướt một mảng lớn rồi..."
Khương Ngưng nghe vậy khẽ nhướng mày, dường như đã đoán được huynh ấy định nói gì tiếp theo.
"... Ta có thể sang phòng nàng ngủ nhờ một đêm không?"
Thật là một cái cớ vụng về! Tâm tư thật là thẳng thắn! Khương Ngưng thầm nghĩ.
Liễu Minh An thấp thỏm nói xong liền quan sát sắc mặt Khương Ngưng, lại thấy ta đang tựa lưng vào cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên, không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm huynh ấy.
"Liễu đệ đệ nhớ kỹ nhé, nhất định phải tìm cách ngủ chung giường với Khương Ngưng cô nương lần nữa. Hai người trước đây đều ngủ chung, giờ tách ra chẳng phải khoảng cách sẽ ngày càng xa sao?"
Lời của Chu Dực lại vang lên bên tai, Liễu Minh An có thêm chút can đảm, lại mở lời: "A Ngưng, ta hứa sẽ không lấn chỗ của nàng đâu."
"Hừ!" Khương Ngưng bị câu này làm cho buồn cười, Liễu Minh An không có chút tự nhận thức nào về tướng ngủ của mình sao?
Tiếng cười khẽ này làm tim Liễu Minh An đập thình thịch, ngay khi huynh ấy định nói thêm gì đó thì Khương Ngưng đã xoay người đi vào trong.
"Vào đi." Khương Ngưng thản nhiên nói.
Liễu Minh An lập tức mở cờ trong bụng, vội vàng đi theo Khương Ngưng vào phòng, leo lên giường, một lần nữa chung giường chung gối.
Giường ở đây lớn hơn giường ở thôn Hà Hoa một chút, Liễu Minh An sau khi lên giường đúng là như lời huynh ấy nói, không hề lấn chỗ Khương Ngưng. Nhưng Khương Ngưng biết, người này lúc tỉnh là một kiểu, lúc ngủ say lại là một kiểu khác.
Nói đi cũng phải nói lại, Liễu Minh An cũng đã hai ngày không ngủ rồi. Đêm trước nhà bị cháy, huynh ấy và Khương Ngưng ngồi trước sân cả đêm, đêm qua Khương Ngưng lại kể chuyện mình g.i.ế.c người, huynh ấy tâm thần đại loạn đứng trong sân suốt đêm.
Giờ đây cuối cùng cũng có thể yên ổn ngủ một giấc, nhưng trái tim Liễu Minh An lại chẳng thể bình lặng.
"A Ngưng, nàng ngủ chưa?"
Gà Mái Leo Núi
Đêm đã về khuya, trong bóng tối vang lên tiếng hỏi nhỏ.
Không có tiếng trả lời.
Liễu Minh An khẽ trở mình, nhìn hình dáng mờ ảo của Khương Ngưng, lòng tràn đầy niềm vui.
Khương Ngưng đương nhiên là vẫn thức, ta đã ngủ cả buổi chiều nên không thấy buồn ngủ, lúc này vô cùng tỉnh táo, ta biết Liễu Minh An cứ nhìn chằm chằm mình với ánh mắt rực cháy.
Một lát sau, người bên cạnh khẽ cử động, dịch lại gần ta một chút, rồi ôm lấy một cánh tay của ta vào lòng.
Khương Ngưng chỉ tưởng Liễu Minh An muốn ôm lấy tay mình ngủ như trước, nhưng tình hình có vẻ hơi khác.
Liễu Minh An lần mò trong chăn tìm thấy tay Khương Ngưng, sau đó cẩn trọng luồn ngón tay vào kẽ tay nàng, mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau, cuối cùng mới thỏa nguyện chìm vào giấc nồng.
Khương Ngưng mở mắt trong bóng tối, quay đầu nhìn Liễu Minh An đang ngủ say. Nàng khẽ cử động ngón tay, cảm nhận được hắn nắm rất c.h.ặ.t, lòng bàn tay nàng nóng bừng, hơi ấm ấy lan tỏa khắp cơ thể, dường như cả trái tim cũng đang rung động.