Khi nghe tin Thái tử Trần Diệp sẽ tới phủ hạ sính vào mùng tám tháng Ba, ta đã chuẩn bị y phục đón khách, còn âm thầm sai ma ma chuẩn bị sẵn tiền thưởng.
Tiểu nha hoàn Tiểu Thúy vốn ưa náo nhiệt, đội sính lễ còn chưa vào đến cửa, nàng đã hớt hải chạy vào:
“Tiểu thư đại hỷ! Thái tử quả thật trân trọng tình nghĩa thanh mai trúc mã với người. Người không thấy đâu, sính lễ đến tận một trăm hai mươi rương, Thái tử điện hạ đã đến tận cửa phủ chúng ta, mà rương sính cuối cùng còn đang ở tận khúc cua cuối phố kia kìa!”
Ma ma mỉm cười rạng rỡ mà vẫn nghiêm mặt răn dạy:
“Thời cuộc nay đã khác xưa, thân là người bên cạnh tiểu thư, càng phải giữ mình cẩn trọng, chớ nên làm bậy mà làm hỏng danh tiếng tiểu thư.”
Ta nhân lúc ma ma phân tâm, lặng lẽ đeo chiếc vòng bạc lên cổ tay trái.
Đó là chiếc vòng Trần Diệp mua cho ta ở Triệu Châu, khi còn chưa nhận lại thân phận, phải chắt chiu từng đồng. Vòng không quý, nhưng tình nghĩa lại khó cầu.
Bên ngoài trống chiêng vang dậy, chúng ta chờ rất lâu vẫn không thấy ai đến mời ra ngoài.
Ma ma cắn răng nói:
“Tiểu thư, giờ không phải lúc giữ lễ nữa, chúng ta ra xem thử, có khi nào xảy ra chuyện gì.”
Ta chạm tay vào chiếc vòng lạnh buốt trên cổ tay, dắt ma ma ra tiền sảnh.
Không ngờ vừa đến nơi, lại bắt gặp phụ mẫu đang ngồi nơi thượng tọa, tươi cười rạng rỡ:
“Tuyết Vi có được vận mệnh như hôm nay, đều là nhờ Thái tử điện hạ ưu ái. Từ nay hai người các con phải cùng nhau nương tựa.”
Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi hai má ửng đỏ, nhẹ giọng làm nũng:
“Diệp ca ca, chuyện hôm nay đối với A Ảnh quá đỗi đột ngột, nếu A Ảnh làm ầm lên, huynh cũng đừng trách nàng.”
Ta cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Lâm Tuyết Vi… lại gọi vị hôn phu của ta là “Diệp ca ca”?
Hồi còn ở Triệu Châu, nàng còn chê Trần Diệp không ra gì. Khi ta nhận được chiếc vòng bạc Trần Diệp gửi đến, nàng còn khoe chuỗi san hô đeo nơi cổ tay:
“Biểu muội không lẽ là kẻ đi nhặt rác? Cái vòng bạc rách kia, nha hoàn bên người ta cũng chẳng buồn liếc. Nhìn xem chuỗi san hô của ta đi, biểu muội biết san hô là gì không? Là báu vật sinh ra từ biển sâu, toàn Đại Ung cũng chỉ có năm chuỗi.”
Ấy thế mà nay, Trần Diệp từ con trai một tiểu lại trở thành Thái tử tôn quý, biểu tỷ cũng học được cách làm nũng, gọi một tiếng “Diệp ca ca” yểu điệu như rót mật.
Ta chẳng buồn bận tâm gì nữa, liền xắn tay áo, định tìm biểu tỷ hỏi cho rõ, nàng học phép “đổi mặt” ở đâu vậy?
Ai ngờ, ngay lúc đó, trước mắt lại xuất hiện đám chữ quái lạ:
【Tới rồi tới rồi, nữ phụ độc ác lại sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, muốn thi ân cầu báo. Dù có được nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ có muội bảo mà thôi.】
【Nữ phụ độc ác còn muốn Hầu gia đứng ra làm chủ cho mình, cười chết mất. Muội bảo mới là chân chính thiên kim của Hầu phủ, nàng ta tưởng vì sao Thái tử lại dễ dàng đổi người như vậy?】
Ta ngẩn người nhìn những dòng chữ lơ lửng kia, trong lòng bỗng rối loạn.
Nữ phụ độc ác… là chỉ ta sao?
Năm tám tuổi, Trần Diệp rơi xuống hồ, bọn trẻ quanh đó đều sợ hãi bỏ chạy, chỉ có ta, liều mạng quăng tấm ván gỗ xuống, lại tìm được cây gậy kéo hắn lên bờ.
Thi ân cầu báo… thật là lời chó má. Chính hắn sau khi được ta cứu, tự nguyện làm cái đuôi nhỏ của ta.
Ta trèo cây hái quả, hắn ở dưới chạy tới chạy lui nhặt, còn gói lại vào tay nải:
“A Ảnh, nàng giỏi quá!”
Ta câu cá bên sông, hắn sợ nước nhưng vẫn ngồi xổm đào trùng cho ta, đến lúc ta câu được cá, hắn chẳng màng mùi tanh, hấp tấp tháo cá khỏi lưỡi câu giúp ta.